Chàng Rể Vô Song

Bàn cờ


trước sau

"Vâng, cậu Lâm!"

Thẩm Na Na thè lưỡi.

Ánh mắt mọi người đều chăm chú nhìn Thẩm Na Na.

Thẩm Na Na là bạn gái của anh trai chạy Rolls-Royce, nhưng anh ta lại không có quan hệ gì với Lâm Hàn và Dương Lệ mà, cớ sao anh ta phải tặng quà?

Anh trai chạy Rolls-Royce hoàn toàn không cần lấy lòng hai người này!

Trong lúc mọi người đang cảm thấy khó hiểu thì Ngô Xuyên bước vào:

"Anh Hàn, lại có người đến đưa quà nè!"

"Lại có người đến!"

Tất cả mọi người cùng tò mò, trước mắt thì những người đến tặng quà đều có địa vị thân phận không tầm thường.

Có người làm trong nhà nước, ông trùm bất động sản, xã hội đen, nhân vật nổi tiếng trên mạng. Bọn họ đều là những người đứng ở đỉnh trong lĩnh vực của mình.

Thế thì, lần này người đến sẽ là ai?

Dương Cảnh Đào, Trần Diễm Diễm, Vương Vi Dân, Trần Đại Lâm, Trần Tùng, Phùng Thạch đều lộ ra vẻ mặt tò mò.

"Ha ha ha, nhà họ Lâm chuyển nhà mới, ông già tôi đây tới chậm mất rồi!"

Một tiếng cười to truyền tới.

Chỉ thấy một ông lão bước vào.

Ông lão mặc áo dài trắng, quần trắng, giày trắng, nhìn như một cụ ông bình thường.

"Cổ Hà của Hoa Đông!"

Nhưng khi nhìn thấy ông lão đó, con ngươi của Vương Vi Dân lập tức co rút, da đầu tê dại.

Ông ta không ngồi nổi nữa, đứng bật dậy khom người cung kính nói:

"Ông Cổ!"

"Cổ... Cổ Hà!"

Dương Cảnh Đào thay đổi sắc mặt, giật bắn mình, suýt nữa thì ngồi bệt xuống đất.

Người tới đúng là Cổ Hà.

"Bác, Cổ Hà là ai?", Trần Tùng tò mò hỏi.

Dương Cảnh Đào căng thẳng, hoảng loạn, tim đập thình thịch. Ông ta hít mạnh một hơi, nén nỗi kinh ngạc xuống, rồi mới mở miệng:

"Cổ Hà, ông ta là ông trùm của toàn bộ ngành công nghiệp Hoa Đông. Mười năm trước, là người lọt top 10 bảng xếp hạng 100 người giàu có Hurun của Hoa Hạ!"

"Top 10 bảng xếp hạng 100 người giàu có Hurun!"

Nghe vậy, mọi người ở đây đều dại ra nhìn chằm chằm vào Cổ Hà.

Top 10 bảng xếp hạng 100 người giàu có Hurun, điều này có nghĩa là gì?

Có nghĩa là ông lão mặc áo dài trắng trước mặt, tại mười năm trước, ngoài những ông trùm bí ẩn trong bảng xếp hạng người giàu có ra thì Cổ Hà cũng thuộc hàng ngũ sở hữu khối tài sản kếch xù đứng thứ 10 ở Hoa Hạ?

Đó là người đứng ở đỉnh của cả cái Hoa Hạ này!

Gì mà Phùng Thạch, Vương Vi Dân, anh trai chạy Rolls-Royce nổi tiếng trên mạng thì cũng chẳng là cái đinh gì trước mặt ông lão này!

Tầm ảnh hưởng của họ chỉ ở trong một cái thành phố Đông Hải nho nhỏ mà thôi!

Còn Cổ Hà, sức ảnh hưởng của ông ta là trên cả đất nước Hoa Hạ!

"Không thể nào, Cổ Hà kia có địa vị lớn như vậy luôn hả?", ông cậu Trần Đại Lâm lắc đầu, khó có thể tin nói: "Dương Cảnh Đào, có phải anh nhận nhầm người rồi không?"

"Sao anh nhận nhầm được chứ!"

Dương Cảnh Đào trừng mắt liếc Trần Đại Lâm một cái: "Ông chủ nhà máy anh làm hồi còn trẻ chính là Cổ Hà! Sao anh nhận nhầm ông chủ của mình được!"

Hít!

Hít!

Hít!

Mọi người trợn mắt há hốc mồm liên tục hít ngược một hơi.

Nhân vật đứng ở đỉnh của Hoa Hạ... Cũng phải tới đưa quà á?

Sao có thể thế được!

Với thân phận, địa vị, của cải, thực lực của Cổ Hà thì hoàn toàn không cần lấy lòng Lâm Hàn và Dương Lệ!

"Ông Cổ đến! Mời ông ngồi!"

Vương Vi Dân cầm một cái ghế tới đặt sau lưng Cổ Hà:

"Ông Cổ đã đóng góp rất nhiều vào sự phát triển kinh tế của thành phố Đông Hải chúng tôi. Tôi đến núi Vân Mộng mà không đến thăm ông Cổ ngay, mong ông đừng trách nhé!"

"Ôi dào, không sao không sao!"

Cổ Hà không thèm để ý xua tay, nhưng không có ngồi xuống mà nhìn về phía Lâm Hàn:

"Biết cậu Lâm chơi cờ rất giỏi, tôi cũng không biết cái gì tốt mà đưa nên tặng một cái bàn cờ cho cậu Lâm vậy!"

Cổ Hà lấy một cái bàn cờ ra đưa tới trước mặt Lâm Hàn.

Đây chỉ là một bàn cờ bình thường, nhìn chẳng có gì đặc biệt, là loại mà dùng mười tệ đã có thể mua được trên chợ.

Lâm Hàn gật đầu, nhận lấy nó.

Đến trình độ này của anh rồi thì quà có quý, có giá trị hay không đã chẳng còn quan trọng nữa, cái đáng quý là tấm lòng. Có câu quà không quan trọng, quý ở tấm lòng.

Hiển nhiên, Cổ Hà cũng hiểu được điều đó.

Ông ta đi chợ mua một cái bàn cờ tặng cho Lâm Hàn, trái lại có vẻ chân thành, không giả tạo, cố ý lấy lòng.

"Ngồi xuống ăn bữa cơm đi".

Lâm Hàn nhàn nhạt nói.

Cổ Hà gật đầu, lúc này mới ngồi xuống.

Chi tiết ấy khiến Vương Vi Dân nhìn mà hoảng sợ,

hai chân run run.

Ông Cổ còn phải chờ Lâm Hàn mở miệng bảo ngồi mới dám ngồi xuống?

Cái này...

Vương Vi Dân cảm giác thế giới quan của mình sụp đổ.

Ông ta liếc nhìn Lâm Hàn ngồi ở đầu bàn, cậu Lâm không hổ là cậu Lâm!

Thấy Cổ Hà ngồi vào bàn, Dương Cảnh Đào lo lắng không yên, ông ta chưa từng ngồi ăn chung một bàn với Cổ Hà bao giờ.

Hơn mười năm trước, Dương Cảnh Đào chỉ là một công nhân bình thường trong công ty của Cổ Hà.

Mà hồi đó, Cổ Hà có hơn một trăm ngàn công nhân. Dương Cảnh Đào chỉ là một con kiến, cả tư cách gặp cũng không có chứ đừng nói.

Bây giờ, ông ta lại ngồi ăn chung mâm cơm với ông chủ của mình?

Tay cầm đũa của Dương Cảnh Đào run bần bật.

Mọi người nhìn Cổ Hà, rồi lại nhìn Lâm Hàn. Tên vô dụng Lâm Hàn kia rốt cuộc có lai lịch thế nào mà lại có thể khiến Cổ Hà tặng bàn cờ cho anh?

Không phải là nhìn mặt mũi của Dương Lệ nữa chứ!

...

Bữa cơm này, Dương Cảnh Đào, Trần Diễm Diễm và đám họ hàng đều ăn mà chẳng biết mùi vị gì, trong lòng hụt hẫng.

Đầu tiên là tới và nghi ngờ biệt thự này là do Lâm Hàn thuê.

Sau đó, Vương Vi Dân, Phùng Thạch tới tặng quà khiến bọn họ chợt hiểu ra.

Biệt thự này không phải thuê, rất có thể là do quỹ đầu tư Nhân Phàm đưa cho Dương Lệ, Lâm Hàm chỉ là mượn của cô để chơi trội thôi!

Nhưng mà tiếp đó, Trần Vô Cực đến.

Bọn họ không biết người này, nhưng phát hiện Phùng Thạch vừa thấy Trần Vô Cực đã sợ tới mức xụi lơ. Hiển nhiên, ông ta không đơn giản, ngay cả Phùng Thạch cũng sợ hãi nhún nhường.

Điều này khiến suy nghĩ của bọn họ dao động, biệt thự kia có thật sự là do ban lãnh đạo quỹ đầu tư Nhân Phàm cấp cho Dương Lệ không?

Sau Trần Vô Cực lại tới thêm một Thẩm Na Na.

Mọi người đương nhiên không biết cô ta là ai, nhưng một cô gái trông rất có gia giáo lại chạy chiếc Rolls-Royce, hóa ra là bạn gái của anh trai chạy Rolls-Royce nổi tiếng trên mạng xã hội thành phố Đông Hải!

Anh trai chạy Rolls-Royce cũng muốn tặng quà cho nhà Lâm Hàn?

Cái này cũng bỏ đi nhưng nhân vật xuất hiện cuối cùng mới là khủng bố nhất!

Mười năm trước, lọt top 10 bảng xếp hạng 100 người giàu có Hurun - Cổ Hà của Hoa Đông!

Đây là nhân vật đứng ở đỉnh của Hoa Hạ đó!

Những người như họ, dù có chút của, nhưng so với Cổ Hà thì chỉ như người dân bình thường so với cán bộ nhà nước, thân phận và địa vị cách biệt một trời một vực!

Thế mà một nhân vật lớn như thế lại tới đây tặng quà cho Lâm Hàn?

Điều này hoàn toàn lật đổ thế giới quan của họ!

Lẽ nào tên vô dụng Lâm Hàn kia có lai lịch gì thần bí ư?

Giờ đây, người vui nhất chính là Phùng Thạch và Vương Vi Dân.

Phùng Thạch lại hiểu thêm được lai lịch và thực lực của Lâm Hàn. Từ Trần Vô Cực trong giới xã hội đen, Cổ Hà của Hoa Đông đều vội vàng tới tặng quà cho anh. Ông ta đi theo Lâm Hàn, tương lai nhất định sẽ xoay mình hóa rồng!

Có lẽ thành phố Đông Hải chỉ là khởi đầu, tương lai công ty khả năng sẽ mở rộng tới Giang Nam, thậm chí trên cả Hoa Đông!

"Phùng Thạch ông ta đúng là nhờ tổ tiên phù hộ mới gặp được quý nhân như cậu Lâm!", Phùng Thạch mặt mày hớn hở nghĩ.

Vương Vi Dân cũng vui hơn hớn, ông ta đã được chứng kiến lai lịch và thực lực đáng sợ của Lâm Hàn, nó khiến ông ta càng quyết tâm ôm chặt bắp đùi Lâm Hàn.

Năm năm sau, cái chức thường vụ thành ủy hay thậm chí là bí thư thành ủy cũng không phải không có khả năng thuộc về ông ta!

-------------------




trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!