Chàng Nhập Bạch Trú

Dinh Thự Bạch Lộc


trước sau

Chương 34: Dinh Thự Bạch Lộc

"Hay là cậu làm bạn đồng hành với tôi đi"

-

Ngày Diệp Tiễu xuất viện định vào cuối tuần, Từ Dĩ Niên bị Hạ Tử Hành gọi dậy thật sớm, thậm chí cậu ta còn nhàn nhã mua thêm một bó vân môn. Dọc đường đi, Hạ Tử Hành một tay ôm hoa một tay chơi điện thoại.

"Tiểu Từ ca." Cậu ta quay đầu, Từ Dĩ Niên vừa đánh xong một cái ngáp. Trong mắt nam sinh ngập nước, lười biếng nghiêng mặt nhìn qua.

Hạ Tử Hành không nhịn được cảm thán gương mặt của bá vương hoa nhà này thật sự rất có tính chinh phục.

"Cậu có ấn tượng Hàn Chinh không?"

"Hả?"

"Đại thiếu gia nhà họ Hàn, hôm kỷ niệm thành lập trường cậu từng gặp rồi đó."

Từ Dĩ Niên suy nghĩ ba giây: "Là ai?"

"...." Nhớ tới từ ngày kỷ niệm thành lập trường xong không biết Hàn Chinh trúng tà gì, dùng hết mọi cách hỏi thăm tin tức của Từ Dĩ Niên, Hạ Tử Hành ở trong lòng mặc niệm cho đối phương nửa giây: "Vừa nãy người ta nhắn tin vào nhóm hỏi, rốt cuộc vòng bạn bè của cậu là không đăng trạng thái hay là chặn cậu ta rồi."

"Sao ai cậu cũng chơi được thế." Từ Dĩ Niên nói thầm.

Có vài lúc, cậu thật sự rất hâm mộ năng lực kết bạn của Hạ Tử Hành. Bạn bè của cậu một tay cũng cũng không đếm hết, tỉ mỉ ngẫm lại, Hạ Tử Hành tính là một người, còn có Diệp Tiễu....Thần Nhiên cũng xem như bạn bè nhở?.....Mặc kệ, tính cả thằng nhóc này vào.

"Cậu giơ ba ngón tay là có ý gì? Ý là bảo cậu ta cút đi hả?"

Lúc này Từ Dĩ Niên mới ý thức được mình đang làm động tác xoè bàn tay đếm ngón tay, nhất thời thẹn quá hoá giận: "....Đúng vậy! Cút!"

Tới trạm y tế, bọn họ đi đến trước phòng bệnh của Diệp Tiễu. Hạ Tử Hành ôm bó hoa to bự mở tung cửa: "Anh Diệp! Xuất viện vui vẻ!"

Trong phòng trống rỗng, không có ai đáp lại.

Hạ Tử Hành ngẩn người, cậu ta quay trở ra nhìn số phòng mới chắc chắn mình không đi nhầm. Từ Dĩ Niên gọi một y tá đi ngang qua: "Làm phiền xin hỏi một chút, bệnh nhân phòng 307 đi đâu rồi?"

Y tá dừng bước: "Cậu nói chàng trai lớn lên rất đẹp mắt phải không? Cậu ấy đã xuất viện từ hôm qua rồi."

Từ Dĩ Niên với Hạ Tử Hành hai mặt nhìn nhau .

"Không kết nối được, Diệp Tiễu tắt máy rồi." Thần Nhiên thả điện thoại xuống bàn, Hạ Tử Hành nghe vậy nhíu mày: "Có phải cậu ấy gặp chuyện gì rồi không? Rõ ràng đã hẹn hôm nay xuất viện."

"Diệp Tiễu chưa từng thất hẹn." Từ Dĩ Niên cũng cảm thấy không đúng, "Mắt cậu ấy còn chưa lành hẳn, có thể một mình chạy đến chỗ nào được?"

Thần Nhiên đột nhiên hỏi: "Bó hoa bách hợp tuần trước, các cậu còn ấn tượng không? Lá thư kẹp trong bó hoa đó...."

Từ Dĩ Niên nhớ lại nói: "Lúc Diệp Tiễu mở thư, mặt ngoài có một con nai màu trắng."

Cậu hơi do dự, không nói ra mình nhìn thấy tên người nhận rất kì lạ.

Hạ Tử Hành hơi suy tư: "Con nai?"

"Cái đó nhìn qua giống như một tấm thư mời....Nếu dùng con nai làm dấu, thành phố Nam Hải chỉ có một nơi như vậy." Thần Nhiên dừng một lát, nói tên một địa điểm, "Dinh thự Bạch Lộc."

Với vị thế là thành phố trọng yếu kết nối bốn phương, Nam Hải có một nền kinh tế phát triển, mang lịch sử lâu đời. Ngoại trừ nhịp sống nhanh, mức tiêu thụ cao phải có của một đô thị loại một, nơi đây còn là một trong số những thành phố tập trung nhiều yêu quái nhất.

Trước đây, dãy núi nằm phía ngoại ô thành phố Nam Hải là đường ranh giới phân chia yêu giới và xã hội loài người, rất nhiều thế gia trừ yêu tập trung ở đây. Đến thời kỳ hiện đại, không ít thế gia vẫn giữ thói quen ngày trước,  ngoại trừ nhà họ Đường ra bên ngoài, ba gia tộc lớn còn lại vẫn ở nguyên tại Nam Hải.

Từ Dĩ Niên ngồi xổm trong bóng tối, đợi mục tiêu lên xe ra khỏi biệt thự. Cả khu biệt thự kiêu ngạo toạ lạc tại trung tâm thành phố đắt đỏ, ra cửa là đi thẳng tới CBD, trình độ an ninh đúng là không phụ với giá tiền, bọn họ phải mất không ít công sức mới lẻn vào được.

*CBD: Viết tắt của Central Business District, CBD là một trung tâm kinh doanh và thương mại của một thành phố.

"Tiểu Từ ca, đến lúc cậu huy tác dụng rồi." Hạ Tử Hành bên cạnh thấp giọng nôn ra một ý tưởng kì lạ, "Lát nữa Hàn Chinh thấy cậu, cậu sẽ____"

"Cướp xe." Từ Dĩ Niên lãnh khốc vô tình.

"...."

Đã qua một ngày một đêm kể từ hôm Diệp Tiễu mất tích. Bọn họ nghe được dinh thự Bạch Lộc tối nay sẽ có một buổi tụ tập riêng. Lá thư Diệp Tiễu từng nhận được trở thành manh mối duy nhất, ba người quyến định đến dinh thự thử vận may.

Dinh thự Bạch Lộc là một trong số những nơi cao cấp nổi tiếng nhất Nam Hải, lại áp dụng hệ thống hội viên, không dễ gia nhập vào. Liên tục dò hỏi nhiều lần, bọn họ nghe được Hàn Chinh là hội viên nơi này, lại nghe nói tối nay hắn cũng đến buổi tụ tập ở dinh thự Bạch Lộc, lập tức quyết định đến nhà họ Hàn nằm vùng.

"Người quen gây án, không thích hợp lắm đâu?" Hạ Tử Hành còn chưa chuẩn bị sẵn sàng tinh thần đi con đường phạm tội, vùng vẫy giãy chết.

Từ Dĩ Niên chợt nói: "Vệ sĩ của Hàn Chinh mạnh hơn hay chúng ta mạnh hơn?"

Hạ Tử Hành không hiểu cậu có ý gì, vẫn trả lời: "Chúng ta."

"Cái này đúng rồi," Từ Dĩ Niên hết sức chuyên tâm nhìn chăm chú làn xe ra vào, "Chúng ta kéo vệ sĩ của cậu ta đi rồi thay vào đó, cậu ta thật ra sẽ càng an toàn hơn."

Trong nháy mắt Hạ Tử Hành bị logic trộm cướp của cậu làm hết sức kinh hãi, Thần Nhiên đề nghị: "Có thể lừa cậu ta là cục trừ yêu thi hành công vụ, bảo cậu ta hợp tác, lúc sau lại đưa cờ khen thưởng cho cậu ta."

Hạ Tử Hành: "...." Vốn nghĩ cậu là người đáng tin nhất, kết quả cậu hãm hại lừa gạt còn thông thạo hơn!

"Xe tới rồi," Một chiếc SUV xám bạc theo sát ngay sau xe limousine đen nhánh, chậm rãi chạy tới từ cuối đường, Thần Nhiên ra hiệu hai người đừng lên tiếng, "Chuẩn bị đi."

Đoàn xe đi qua đường lớn trồng đầy cây ngô đồng, sắp đến cửa chính khu biệt thự, tài xế bỗng nhiên nhận ra khác thường: "Hình như không đúng lắm, xe phía sau không theo kịp."

Quản gia quay đầu lại nhìn, đúng thật không còn thấy bóng dáng xe phía sau đâu, lập tức khởi động bộ đàm: "Thiếu gia, bên ngài cần cái gì sao?"

Giọng Hàn Chinh từ bộ đàm truyền ra: "Không có gì, tiếp tục lái đi."

"Vậy chúng tôi sẽ lái chậm lái chờ ngài tới."

Hàn Chinh đáp một tiếng.

Tắt cuộc gọi, hắn ném bộ đàm lên xe, giọng điệu không thân thiện hỏi: "Được chưa? Bảo bọn họ đi rồi."

"Được, được, Hàn thiếu đừng nóng giận ha." Hạ Tử Hành một tay đánh ngất vệ sĩ đứng gần. Tài xế từ kính chiếu hậu nhìn nụ cười thân thiết trên mặt cậu ta, trong đầu xẹt nhanh qua một một loạt câu chuyện tội phạm biếи ŧɦái gϊếŧ người cướp của chiếm đoạt tài sản đẫm máu, trên cổ không ngừng tuôn ra mồ hôi lạnh.

"Có cần trói lên không?" Từ Dĩ Niên đứng ngoài xe nói.

"Tiểu Từ ca!" Hạ Tử Hành thầm kêu khổ không thôi, "Chúng ta không phải là tội phạm thật."

Hạ gục hai tên vệ sĩ, Thần Nhiên với Từ Dĩ Niên một trước một sau lên xe. Nhìn thấy bóng dáng người đi lên cuối cùng, trong mắt Hàn Chinh toát ra vẻ bất ngờ, gương mặt vốn xụ xuống cũng bất giác dịu đi: "Cậu....Các cậu có ý gì?"

"Cục trừ yêu thi hành công vụ." Thần Nhiên nói y như thật, "Buổi tụ tập ở dinh thự Bạch Lộc tối nay có kẻ khả nghi vi phạm điều lệ, bọn tôi chịu trách nhiệm bí mật điều tra, cần mượn thân phận vệ sĩ của cậu."

Hàn Chinh kinh ngạc hỏi: "Cậu nhầm rồi phải không, cái đó và cục trừ yêu liên quan gì đến nhau?"

Thần Nhiên vừa thấy vẻ mặt của Hàn Chinh là nhận ra có thể tình huống không giống như mình dự đoán, trong nháy mắt, hắn quyết định đẩy Từ Dĩ Niên ra cứu sân: "Cậu giải thích đi."

Từ Dĩ Niên gọn gàng dứt khoát: "Hỏi nhiều vậy làm gì? Điều tra bí mật."

Thần Nhiên: "...."

Hạ Tử Hành: "...."

Thần Nhiên và Hạ Tử Hành cực kì hối hận vì đã ôm ấp chờ mong không nên có với Từ Dĩ Niên.

Mà bọn họ không nghĩ tới, Hàn Chinh chỉ giật mình một lát, thế mà không có dị nghị gì nữa, ngược lại còn hơi oan ức nhìn Từ Dĩ Niên: "Vậy....Vậy bỏ đi, tôi phối hợp với các cậu là được."

Thần Nhiên với Hạ Tử Hành liếc mắt nhìn nhau, đều thấy trong mắt nhau là vẻ khiếp sợ mẹ nó vầy mà cũng được. Lúc này Thần Nhiên nhỏ giọng nhắc nhở: "Thư mời."

Từ Dĩ Niên khó hiểu liếc mắt nhìn hắn, không hiểu được Thần Nhiên đang hát cái gì. Hạ Tử Hành nhìn không nổi nữa: "Hàn thiếu, tiểu Từ ca muốn xem thư mời của cậu một chút."

Từ Dĩ Niên: "?"

"Thư mời? Các cậu là đang nói đến cái này hả?" Hàn Chinh duỗi tay đưa phong bì thư tới, "Đây là chứng minh ra vào của dinh thự Bạch Lộc. Đây, bên trong có một tấm thẻ."

Bì thư Hàn Chinh đưa qua có màu vàng nhạt, trên đó vẽ một con nai đường nét rất đẹp. Giống y như

đúc cái Diệp Tiễu nhận được.

Thần Nhiên nhìn tấm manh mối: "Tối nay các cậu đến dinh thự Bạch Lộc, cụ thể làm muốn làm cái gì?"

Hàn Chinh hơi chần chờ, trả lời rất mơ hồ: "Là buổi tụ tập riêng thôi, gặp mặt mấy người bạn."

Thần Nhiên ở trong lòng chậc một tiếng, đang chuẩn bị lặng lẽ chọc Từ Dĩ Niên một cái, kết quả người này còn nôn nóng hơn hắn, trực tiếp truy hỏi: "Cậu có thể nói chi tiết chút không?"

"Thì là...." Đối diện với đôi mắt đen trắng rõ ràng, mặt Hàn Chinh nóng lên, bật thốt ra, "Nghe nói có thứ mới chơi rất vui, có thể là.....tương đối kíƈɦ ŧɦíƈɦ."

Hạ Tử Hành không nhịn được mắng: "Hàn thiếu, cậu không biết là cái gì mà còn muốn tìm niềm vui hả?"

"Không thì sao, biết rồi thì còn gì thú vị nữa?" Hàn Chinh nói xong, nhịn không được tò mò, "Có điều rốt cuộc các cậu đến đó để làm gì?"

Hắn hơi ngừng lại, như vô tình nói: "Mấy cậu hạ hết vệ sĩ của tôi rồi, nếu tôi có chuyện gì bất trắc, ai bảo vệ tôi đây?"

Hạ Tử Hành lập tức hiểu được ý không ở trong lời của hắn, cậu ta đè lại Thần Nhiên còn một tí lương tâm, không chút do dự bán Từ Dĩ Niên: "Chỉ cần cậu dẫn bọn tôi vào, cậu ấy sẽ bảo vệ cậu từ đầu tới cuối."

Từ Dĩ Niên không mảy may nhận ra Hạ Tử Hành đang lấy mình ra câu cá, còn nói với Hàn Chinh: "Yên tâm, sẽ bảo vệ cậu."

Khoé miệng Hàn Chinh không kiềm chế được cong lên, đồng ý liên tục.

Ngoài dinh thự Bạch Lộc tập trung đầy siêu xe hào nhoáng, sắp vào tối, mặt trời lặn phác hoạ lên ánh chiều tà vàng rực trên mái nhọn dinh thự. Quanh đài phun nước thật lớn trồng một hàng linh lan, ánh đèn trong hồ thay đổi, ngay trung tâm có một con nai sừng tấm chạm khắc từ thạch anh đen được ánh đèn chiếu rọi toả sáng rực rỡ.

Sau khi xuống xe, ba người thành thật đóng vai vệ sĩ. Tránh cho có người quen nhận ra, trước lúc bọn họ bước xuống còn lấy thêm một cái kính râm. Kính râm của Từ Dĩ Niên quá lớn, cứ đi vài bước lại phải đẩy lên một lần. Cậu nhỏ giọng oán giận: "Đeo cái này thật phiền."

"Nếu không cậu làm bạn đồng hành với tôi đi, bị hỏi thì bảo là bạn." Hàn Chinh tận dụng mọi thứ, "Không cần phải mang kính râm nữa."

Từ Dĩ Niên đang cảm thấy cũng được đó chứ, Hạ Tử Hành đúng lúc ngăn cản: "Không được, nhỡ có yêu quái nào nhận ra cậu thì sao, cậu lộ mặt ra không phải lộ tẩy hết à?"

Cậu ta nói xong, dùng ánh mắt khiển trách Hàn Chinh: Hàn thiếu cậu đúng là không tử tế mà.

Hàn Chinh làm bộ không phát hiện.

Điểm tụ hội quyết định ở sảnh nhỏ lầu hai. Diện tích của dinh thự Bạch Lộc quá lớn, bọn họ đi theo phục vụ rẽ bảy tám góc mới đi đến trước cửa. Cửa lớn nặng trịch chạm trổ hoa văn mở rộng ra hai bên sườn, tất cả các khách được yêu cầu kiểm tra thân phận.

Nói là sảnh nhỏ, nhưng diện tích toàn bộ gian phòng cũng phải tương đương với đại sảnh công cộng lầu một, trần nhà và mặt tường cùng lát một loại đá hoa văn màu đen giống nhau, tiến vào trong này như đặt mình vào đáy hồ tối đen hun hút. Dải đèn quấn quanh mặt tường nhu hoà sáng ngời, như một vầng sao xa mờ toả sáng rực rỡ.

Trong sảnh nhỏ đặt vài cái sô pha dài sang trọng, mặt tường đối diện sô pha treo một bức tranh sơn dầu trừu tượng thật lớn, vô số ly thủy tinh chân cao xếp thành tháp champagne lấp lánh, nhân viên phục vụ vẫn đang không ngừng khui bình rượu ra. Hàn Chinh vừa vào cửa, vài tên trẻ tuổi đang rót rượu nói chuyện phiếm cùng ghé mắt nhìn sang, trong đó có một người trêu ghẹo: "Ây, Chinh, mang theo nhiều vệ sĩ thế?"

"Phô trương lớn nha Hàn thiếu."

"Không phải chứ, cậu đây là chuẩn bị gom thành một bàn mạt chược hả?"

"An toàn là trên hết." Hàn Chinh hàm hồ nói. Hắn nhìn quanh một vòng, không thấy có gì đặc biệt, "Rốt cuộc tối nay chơi cái gì?"

"Đừng nóng vội, sắp tới rồi." Người nọ thần thần bí bí nói, "Nghe nói là loại thuốc chỉ mua được ở chợ đen trong yêu giới thôi, hiệu quả chắc chắn thú vị."

-

Trong phòng dành cho khách VIP của dinh thự Bạch Lộc, Diệp Tiễu đi từng bước lên phía trước, hai tên sát thủ theo sát phía sau, từng giây từng phút theo dõi nhất cử nhất động của hắn. Một bóng dáng cao gầy đưa lưng về phía hắn, đang rũ mắt chăm chú nhìn đoá tường vi bên ngoài cửa sổ.

Sát thủ dừng lại cách người này mấy mét: "Tiến sĩ, người tới rồi."

Tiến sĩ quay đầu lại.

Tóc hắn ta màu trắng, lông mi trắng, đến cả đồng tử mắt cũng mang màu trắng như tuyết. Năm năm không gặp, Diệp Tiễu nhìn yêu quái như đi ra từ đêm tuyết, chỉ cảm thấy mỗi tấc da thịt đều bắt đầu âm ủ đau.

Diệp Tiễu hơi buồn nôn.

"Cậu bằng lòng tới gặp tôi, tôi cảm thấy rất vui." Trên mặt tiến sĩ mang theo một nụ cười.

"Nếu tôi không đến, không chỉ con mắt của tôi bị phát nổ." Diệp Tiễu lạnh lùng nói.

"A, đúng là vậy đó." Tiến sĩ không e dè, "Tôi cài ba quả bom trên người cậu, mắt trái một quả, mắt phải một quả, một quả cuối cùng nằm ngay trái tim. Ngoại trừ tôi, trên thế giới này sẽ không còn ai có thể an toàn lấy chúng ra đâu."

Vẻ mặt Diệp Tiễu không chút thay đổi, nhàn nhạt đối diện với hắn ta.

"Cậu muốn cái gì?"Nụ cười trên mặt tiến sĩ càng lúc càng rõ, giọng điệu dịu dàng đến mức quái dị, "Cậu cảm thấy cùng lắm thì chết sao? Cậu không sợ cái này, đã chuẩn bị phải chết xong rồi."

"...."

Tiến sĩ vừa nói chuyện vừa đi về phía hắn, Diệp Tiễu khống chế nỗi sợ hãi hằn sâu trong xương tủy, không có lui về sau. Khoảng cách giữa hai bọn họ càng lúc càng gần, ánh đèn trong phòng khách VIP rất tối, ánh trăng rọi vào đôi mắt gần như trong suốt kia. Diệp Tiễu nhìn thấy gương mặt giả vờ bình tĩnh của mình phản chiếu trong đó.

"Tôi làm sao có thể nỡ lòng gϊếŧ cậu được." Yêu quái trắng tinh cười cười, đè thấp giọng, thì thầm bằng âm lượng chỉ hai bọn họ có thể nghe thấy, "Năm đó tôi giữ lại mạng cho một mình cậu cơ mà."

Đồng tử Diệp Tiễu co rút lại, đột nhiên phát hiện ra gì đó, hắn liều mạng giãy giụa, dùng sức toàn thân muốn chống cự, cho đến khi một tia lý trí cuối cùng chìm ngập vào trong bão tuyết ngập trời.

Nhìn đôi mắt Diệp Tiễu thất thần, ngón tay tiến sĩ lướt qua mặt hắn, duỗi tay gỡ xuống băng vải quấn quanh mắt phải.

"Đứa trẻ ngoan, mau đến chào hỏi các bạn của mình đi nào."

Tác giả có lời muốn nói: Hiện trường ỷ đẹp tấn công

*Hàn Chinh từng lên sân ở chap 11

_Góc editor lại nhiều chuyện_

Giải thích lý do tại sao tác giả dùng câu "Hay là cậu làm bạn đồng hành với tôi đi" của Hàn Chinh làm câu giới thiệu cả chap: Nếu câu này đặt trong ngữ cảnh khác, nó có thể hiểu là "Hay là cậu làm bạn đời của tôi đi", và vì sao tui lại giải thích thì đến chap sau sẽ rõ

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện