Chàng Nhập Bạch Trú

Du͙ƈ vọиɠ Phá Hủy


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 21: Du͙ƈ vọиɠ Phá Hủy

Beta: Hana

"Thoáng cái chẳng còn chút tức giận nào nữa"

-

Tiếng dương cầm mơ hồ xuyên qua bức bình phong chạm khắc sơn thủy hoa điểu*, dọc theo phòng khách đi đến phòng sách.

*Trong bức tranh có chim + hoa + nước chảy từ trên núi xuống thì được gọi là tranh sơn thủy hoa điểu.

Gian phòng bày trí cầu kỳ, mèo và bướm trên gạt tàn thuốc chất ngọc linh tính sinh động, lớp tàn thuốc lớn chồng chất bên trong, giống như một ngọn núi màu xám nho nhỏ. Trong làn khói lượn lờ, đại trưởng lão tộc Huyễn yêu nắm chặt điện thoại, đuôi mắt dần nheo lại.

Bắt đầu từ tối hôm qua không ngừng có điện thoại gọi đến, những tin xấu liên tục truyền tới, đến nửa đêm rồi ông ta vẫn chưa được chợp mắt giây nào.

"....Gia chủ giấu đi rất nhiều sổ sách đáng ra nên bị tiêu hủy, tiền nợ mấy chục năm trước cũng bị lật ra! Cục trừ yêu sau khi nhận được sổ sách đã kiểm tra công ty cả đêm, tra cái nào chuẩn cái đó."

Tình huống lần này còn khó khăn hơn trong dự đoán của bọn họ, tổng cục trừ yêu tham gia điều tra, học viện cũng đuổi theo không bỏ. Nguyên Mộ ủy quyền cho thằng nhóc ma tộc kia, nhờ việc này mà cậu ta có lý do quang minh chính đại đối phó với những trưởng lão trong nhà. Vài chuyện vặt vãnh bên ngoài so ra còn ít rối loạn hơn bên trong rất nhiều, trong trận biến cố này Hoa Hành Cảnh thân là gia chủ vẫn không đứng cùng một chỗ với bọn họ, chẳng bằng là nói, mọi chuyện đều từ một tay hắn bày ra.

Hắn dẫn dắt cho học việc và cục trừ yêu, lại đạt được hợp tác với Úc Hòe. Nếu sớm biết có cục diện như ngày hôm nay, trước đây bọn họ tuyệt đối sẽ không để hắn ngồi lên vị trí đó.

Quả nhiên cấp dưới trong điện thoại lo lắng: "Không biết tại sao, tất cả những vật phẩm đấu giá vốn chuẩn bị đưa đi đều bị gia chủ chặn lại, thậm chí cậu ta còn tìm được nhân chứng của đêm đó. Tổng cục trừ yêu rất nhanh sẽ phát lệnh bắt giữ. Các trưởng lão khác đều đang nghĩ cách, ngài xem bây giờ___"

"Biết rồi." Đại trưởng lão lạnh giọng ngắt điện thoại.

Hoa, Hành, Cảnh.

Ông ta lẩm bẩm cái tên này từng chữ một, đôi mắt đầy nếp nhăn toát ra vẻ nguy hiểm tàn độc. Ông ta trầm mặc một lúc lâu, sau đó bấm gọi điện thoại một lần nữa.

"Nhanh chóng tiêu hủy những chứng cứ liên quan đến tôi, tôi không thể trực tiếp bị phán tử hình được!"

"Giúp tôi gọi điện cho ngục giam Tháp Đen, chuẩn bị trước mọi thứ...."

"Không, không cần lo ngại gia chủ,"

Giọng điệu đại trưởng lão nhẹ nhàng đến mức quỷ dị, "Rất nhanh cậu ta sẽ phải trả một cái giá lớn."

Trả lời điện thoại xong, ông ta ra khỏi phòng sách.

Máy đọc đĩa than vận hành phát ra tiếng vọng nhỏ khó mà nghe rõ, có lẽ bởi vì kim máy bị hỏng, âm nhạc vang lên mang theo cảm giác rè rè chậm chạp, tiếng dương cầm là truyền đến từ đây.

Ông ta nhích kim máy đọc, lại đổi một bài nhạc khác.

Để máy ước nguyện làm cho Hoa Hành Cảnh trở nên nói gì nghe nấy, các trưởng lão trong nhà phải mất không biết bao nhiêu công sức. Sức mạnh tinh thần của Hoa Hành Cảnh vô cùng mạnh mẽ, để đạt được mục đích cần chuẩn bị ít nhất mười ngàn người cho việc huyết tế, máu thịt của một trừ yêu sư bằng với mấy chục người bình thường, mấy hôm nay bọn họ phải dùng mọi khả năng để đánh dấu trừ yêu sư.

Đại trưởng lão bỏ qua những tế phẩm đã chuẩn bị xong, thay vào đó gọn gàng nhanh chóng pha cho mình một ấm trà phổ nhĩ lão*. Hơi nước lan tỏa ra xung quanh, hương trà thanh nhã quanh quẩn nơi đầu mũi.

*Trà phổ nhĩ được làm từ lá cây trà shan tuyết cổ thụ của theo phương pháp đóng thành những bánh trà nén và cho lên men tự nhiên. Quá trình lên men trà có thể kéo dài cả trăm năm, trà càng để lâu thì chất lượng và giá thành càng cao.

Tuy nói Tháp Đen sẽ chăm sóc riêng cho ông ta, nhưng dù sao vẫn là ngục giam, thời gian tới ông ta không thể uống được trà ngon như vậy nữa. Đang cảm thấy tiếng nuối, một âm thanh từ bên cạnh truyền đến.

"Xem một ly trà như bữa ăn cuối cùng, sao lại keo kiệt* thế." Người vừa đến từ bên cạnh đại trưởng lão đi lên phía trước, thong thả chậm rãi ngồi xuống ghế thái sư, tự nhiên như thể nơi này là nhà của mình.

Đại trưởng lão nhất thời hơi ngây người, lại lập tức thong dong đổ nước trà vào ly trước mặt Úc Hòe.

"Úc tiên sinh đến không đúng lúc, tôi chỉ có thể chiêu đãi bằng nước trà giản dị* này thôi."

*Keo kiệt và giản dị đều cùng một từ, quan trọng là người sử dụng muốn dùng từ này cho mục đích tích cực hay tiêu cực

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện