Cậu Là Bảo Bối Tâm Can Của Tôi

Cháu Dâu


trước sau

" Ai...ai là bảo bối của cậu chứ "_ Minh Nhiên che đậy gương mặt đáng đỏ ửng lại .

" Còn không phải sao "_ Thiên Hàn cười , chạm nhẹ vào má Minh Nhiên .

" Hừ...không thèm cãi lí với cậu "_ Minh Nhiên bĩu môi nói .

" Thật sao ? "_ Thiên Hàn nhìn vào mắt Minh Nhiên .

" Đúng vậy "

" Vậy tôi đi tìm bảo bối khác "_ Thiên Hàn quay mặt đi .

" Hứ , cậu dám sao ? "_ Minh Nhiên vênh mặt nói , giọng nói đầy tự tin a~~ .

" Sao tôi lại không dám ? "_ Thiên Hàn chỉ quay nhanh lại rồi rời đi . Để lại Minh Nhiên ngây ngốc ngồi trên giường .

" Nói như vậy mà cậu đi thật sao ? "_ Minh Nhiên nói đến đây không hiểu sao mắt có chút nóng lên .

" Còn không quay lại dỗ tôi "_ Minh Nhiên đập mạnh tay lên nệm , làm lệch kim khiến cậu đau điếng .

" Hức hức ...đúng là đồ đáng ghét "_ Minh Nhiên vừa tức vừa ức cầm lấy ly thuỷ tinh ném vào cửa khiến nó vỡ ra từng mảnh nhỏ .

Cậu ngồi co rút trên giường , cúi gầm mặt xuống mền mà nức nở vào tiếng .

Đột nhiên cậu lại nhớ đến Mẫn Kỳ , chợp lấy điện thoại cậu gọi ngây cho người kia .

" Con dâu à ? Papa nghe nè "_ Mẫn Kỳ ở đầu dây bên kia mà cười vui vẻ không để ý đến Minh Nhiên ở đầu dây bên đây đang khóc .

" Papa hức hức "_ Minh Nhiên nấc lên vài tiếng .

" Con sao vậy Nhiên Nhiên , hả ? "_ Mẫn Kỳ vừa nghe thấy Minh Nhiên nấc lên liền cuống cuồng dò hỏi .

" Cậu ấy...cậu ấy hức papa "_ Minh Nhiên oà khóc lớn hơn khiến cho Mẫn Kỳ càng thêm lúng túng .

" Con đừng khóc nữa...ngoan . Thiên Hàn nó làm gì con ? "_ Mẫn Kỳ nghe Minh Nhiên khóc đến thê lương , bản thân thì vô cùng xót ruột . Cái thằng bé này làm gì mà Minh Nhiên khóc đến thảm như vậy chứ ?

" Cậu ấy , nói con phiền phức , nói muốn đi tìm một bảo bối khác hức hức papa . Cậu ấy không cần Nhiên Nhiên nữa papa , cậu ấy hết thương Nhiên Nhiên rồi hức hức "_ Minh Nhiên gào lớn hơn .

" Con dâu ngoan , con đang ở đâu ? "

" Con đang ở bệnh viện hức "_ Minh Nhiên nấc .

" Được rồi bé con ngoan của ta . Mau nín đi , ta lập tức tới đó với con "

" Papa , Thiên Hàn bỏ Minh Nhiên rồi hức hức "_ Minh Nhiên quăng điện thoại xuống giường , ôm mặt mà khóc .

Mẫn Kỳ ở đầu dây bên kia không còn thấy Minh Nhiên trả lời những câu hỏi của mình nữa liền trở nên gấp gáp hơn .

" Hức hức...cái đồ đáng ghét "_ Minh Nhiên gạt hết những ly thủy tinh trên tủ để đầu giường .

Những tiếng động thủy tinh va mạnh xuống đất ngày càng chói tai . Mảnh vỡ rơi rãi trên mặt đất .

" Nhiên Nhiên "_ Mẫn Kỳ mang chiếc bụng đang nhô nhẹ lên , mở cửa đi vào thì thấy một đống hỗn độn nằm trên mặt đất . Còn Minh Nhiên thì ngồi co ro lại một góc , tay ôm lấy đầu bản thân như muốn thu nhỏ bản thân mình . Mẫn Kỳ nhanh chóng tiếng lại gần bên Minh Nhiên .

" Papa hức hức "_ Khuôn mặt ước đẫm nước mắt cậu ôm chặt lấy Mẫn Kỳ .

" Bé con ngoan , không có chuyện đó đâu "_ Mẫn Kỳ vỗ về Minh Nhiên .

" Cậu ấy đi rồi "

" Ngoan đừng suy nghĩ nữa "_ Mẫn
Kỳ dịu dàng nói . Đứa con kia không biết bây giờ ở đang ở đâu rồi .

" Papa hức "

Tiếng cửa mở ra , Thiên Hàn tay cầm hộp đồ ăn nhìn vào căn phòng hỗn loạn kia , tim chợt đau nhói .

" Bảo bối "_ Tiếng kêu nhẹ nhàng nhưng chứa đựng bao nhiêu là sự lo lắng .

" Thiên Hàn "_ Minh Nhiên nghe thấy tiếng Thiên Hàn ấm áp kêu tên mình liền ngước đầu nhìn lên .

" Thiên Hàn...Thiên Hàn à "_ Minh Nhiên bỏ Mẫn Kỳ , giật luôn kim truyền ra . Chân trần chạm đất , chạy nhanh đến chỗ Thiên Hàn ôm lấy .

Thiên Hàn vì bất ngờ mà thả rơi hộp đồ ăn xuống ôm lấy bảo bối đang không ngừng rơi nước mắt , nấc nghẹn lên từng cơn kia .

" Bảo bối , sao vậy ? Đừng khóc "_ Thiên Hàn khảm Minh Nhiên vào trong lòng mà hỏi gấp .

" Lão công đừng bỏ bảo bối hức "_ Minh Nhiên vòng tay chặt qua cổ Thiên Hàn ghì lấy .

" Bảo bối ngoan , đừng khóc "_ Thiên Hàn bế Minh Nhiên đặt lên trên giường , ấn nút gọi bác sĩ .

Thiên Hàn định đi vào lấy cái khăn lau cho Minh Nhiên , chưa kịp đi thì đã bị cậu giữ chặt lại .

" Lão công đừng đi , bảo bối sẽ ngoan mà "_ Minh Nhiên lại tiếp tục khóc nữa .

" Đừng khóc đừng khóc "_ Thiên Hàn đứng để Minh Nhiên ôm ngang eo mình .

" Papa , người lấy hộ con cái khăn ướt đi "

Mẫn Kỳ đi vào lấy cái khăn ra đưa cho Thiên Hàn .

" Con đã làm gì con dâu của ta vậy hả ? "_ Mẫn Kỳ tức giận nói .

" Con chỉ là đi về nhà lấy đồ ăn thôi "_ Thiên Hàn lau mồ hôi đang nhễ nhại chảy trên trán Minh Nhiên .

" Con đi kiếm người khác có đúng không ? "_ Mẫn Kỳ nheo mày nói .

" Người tin sao ? "_ Thiên Hàn cười nhẹ . Papa không phải không biết cậu là người như thế nào đấy chứ ?

Nếu có thể đi tìm người khác thay thế Minh Nhiên cậu cũng đã không cần chờ lâu như vậy mới tìm . Cũng không cần cố gắng hơn người khác gấp vạn lần để có thể trở về đây sớm hơn dự kiến . Cũng không vì những giọt nước mắt kia mà đau lòng đến vậy .

" Cậu , cậu đến rồi "_ Thiên Tuấn đi vào .

" Mau bỏ ra để cậu xem "_ Thiên Tuấn đẩy Thiên Hàn ra khỏi vòng tay Minh Nhiên .

" Lão công...hức "_ Minh Nhiên hét lớn hơn .

" Bảo bối , lão công ở đây , ở đây rồi không sao đâu "

" Hết nói nổi hai cái đứa này "_ Thiên Tuấn lắc đầu .

Thiên Tuấn đưa kim truyền vào lại tay của Minh Nhiên . Gắp những miếng thủy tinh đang ghim vào hai bàn chân nhỏ kia đến chảy máu . Sát trùng vết thương đang hở , Thiên Tuấn nhẹ nhàng băng hai đôi chân nhỏ đang đau nhức lại .

" Sao lại bị nặng như vậy chứ ? "

" Minh Nhiên có sao không cậu ? "_ Thiên Hàn lo lắng hỏi .

" Đã kêu con chăm sóc tốt cho thằng bé mà con gây ra chuyện lớn như vậy à ? "

" Anh đừng trách thằng bé nữa mà "_ Mẫn Kỳ can ngăn .

" May cho con là cháu dâu của ta không sao , vết thương không nặng lắm . Nếu cháu dâu của ta mà xảy ra chuyện gì thì con đừng có mong mà nhìn mặt ta "_ Thiên Tuấn nghiêm khắc nói .

_____//_____

Bình luận xíu đi . Yu buồn quá nè ????

Yu dựa theo góp ý của một tình yêu đó a~~ . Thương nhiều ❤️

_____//_____

Vote nhaa ❤️!

Truyện convert hay : Vai Ác Đại Lão Đem Kiều Thê Nhân Thiết Chơi Băng Rồi

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện