Cậu Là Bảo Bối Tâm Can Của Tôi

Con Dâu


trước sau

" Bảo bối , vẫn còn ngủ nữa sao ? "_ Thiên Hàn khoác áo choàng tắm đi đến ngồi giường , nhìn Minh Nhiên đang say giấc nồng .

" Ưm..mệt mà "

" Dậy thôi , đã gần trưa rồi . Nhanh dậy ăn thôi "_ Thiên Hàn vuốt vuốt mông Minh Nhiên .

" Tôi muốn ngủ "_ Minh Nhiên cuộn tròn trong tấm mền , đôi mắt nhắm lại . Gạt tay Thiên Hàn đang đặt trên mông mình mà vuốt ve .

" Vậy lão công đi đến công ty trước , bảo bối thức dậy phải ăn hết đồ ăn nghe không ? Sau đó phải đến công ty tìm lão công có được không ? "

" Được , mau đi đi "_ Thò cái chân ra khỏi mền , hướng Thiên Hàn mà đạp đạp .

Ngủ đến trưa , cậu mới tờ mờ tỉnh dậy . Quần áo sộc sệt , trên người thì đầy dấu hôn , thắt lưng thì đau đớn .

" Ưm đáng chết a a đau quá hức "_ Minh Nhiên đỡ lấy cái eo , nức nở mà than vản .

" Đã giữa trưa rồi sao ? "_ Minh Nhiên cầm đồng hồ , dáng đi xiên vẹo cậu đi vào phòng bếp .

Đồ ăn để trên bàn khiến cậu không khỏi chảy cả nước miếng . Cái ghế còn được đặt một tấm bông mềm

" Oa...coi như cậu ta biết điều "_ Minh Nhiên nhẹ nhàng đặt mông xuống ghế .

" Ngon quá "_ Miệng nhét đầy đồ ăn nhưng vẫn không quên khen ngợi một tiếng .

" Đồ đáng ghét kìa , đồ đáng ghét kìa "_ Tiếng điện thoại cậu reo lên , đó là chuông riêng cậu đặt cho Thiên Hàn a~~ .

" Có chuyện gì ? "_ Minh Nhiên kiếm chỗ đặt điện thoại .

" Dậy rồi à ? "

" Ừ "_ Minh Nhiên vẫn chăm chú ngồi ăn , chẳng đế ý đến Thiên Hàn mấy .

" Bảo bối cảm thấy nó như thế nào ? "_ Thiên Hàn chống cằm nhìn bảo bối đang thưởng thức đống thứ ăn đó .

" Không tệ "

" Bảo bối , khi đi đến công ty nhớ mặc áo khoác của lão công đến đây "

" Được rồi , cậu mau tắt đi . Tôi còn muốn ăn cơm . Đừng làm phiền "_ Minh Nhiên ngắt máy .

Minh Nhiên chuẩn bị xong tất cả mọi thứ , bên ngoài cũng nghe theo lời Thiên Hàn mà mặc áo . Đứng trước của công ty , cậu bị choáng ngợp bở sự đồ sộ . Bước vào sảnh chính , mọi thứ đơn giản nhưng nhìn rất khoa học và thoáng mất .

" Cậu cần gì ? "_ Cậu đi đến bàn tiếp tân , đứng trước mặt cô ta nhưng cô ta không đặt cậu vào mắt .

" Tôi cần gặp người "_ Minh Nhiên cố tỏ ra bình tỉnh mà nói .

" Tổng giám đốc , phó giám đốc , trưởng phòng hay chủ tịch , cậu muốn gặp ai ? "_ Cô ta nhếch môi cười đầy bí ẩn .

" Cô như vậy là có ý gì ? "

" Không phải sao , thứ như cậu cũng chẳng khác gì những đứa con gái suốt ngày lẳng lơ ở trước mặt đàn ông mà đào mỏ . Còn tỏ vẻ thanh cao
"_ Cô ta khinh bỉ cậu .

" Cô...cô biết gì mà nói chứ ? "

" Nói nhanh lên đi , người cậu muốn gặp là ai ? "_ Cô ta gắt gỏng .

Minh Nhiên cũng chưa từng hỏi Thiên Hàn làm ở đâu nữa kìa , nhưng lúc sáng thấy tin nhắn cậu ta nhắn qua thì mới biết địa chỉ để mà tới đây , làm sao mà cậu biết Thiên Hàn làm chức gì chứ .

" Tôi muốn gặp Doãn Thiên Hàn "

" Doãn Thiên Hàn ? Phó tổng ? Cậu có hẹn trước không ? "

" Không có hẹn trước nhưng cậu ta... "_ Cậu lời chưa dứt lại bị cô ta chen vào .

" Cậu không bình thường sao ? Ảo tưởng à ? Phó tổng của chúng tôi chỉ mới về nước được vài ngày , làm sao quen biết đến thứ nghèo hèn như cậu chứ ? À mà thông tin loan đi cũng nhanh thật "

" Cô làm sao biết cậu ta không quen tôi ? "

" Sao tôi lại không biết chứ ? Hằng ngày có đến chục người đến đây nhận là bạn gái của phó tổng nữa kìa , cậu không xinh như người ta , không mềm mại như người ta . Lấy gì ra so sánh đây ? "

" Thư kí Hi "_ Đột ngột cô ta lại thay đổi khiến cho Minh Nhiên có chút bất ngờ .

" Có chuyện gì xảy ra sao ? "_ Minh Nhiên quay lại nhìn cô ta , khe áo kéo thấp tới mức giống như bộ ngực muốn tràn ra ngoài . Mùi nước hoa gây gắt mũi .

" Cậu ta muốn gặp phó tổng , nhưng không có hẹn trước "_ Cô ta nhếch mày nhìn về phía cậu .

" Cần bao nhiêu tiền ? "_ Cái người được cô ta gọi là thư kí Hi , ánh mắt khinh rẻ nhìn về cậu .

" Tôi không có thiếu tiền , mà cô là ai ? "

" Tôi là ai cậu không cần biết "

" Thư kí Hi là người trong lòng của phó tổng , hai người họ rất tình cảm . Cậu đừng nghĩ lên được giường của phó tổng sẽ lên được Doãn thiếu phu nhân "

" Tôi cần gì chứ ? Mà cô nói tôi lên giường những sẽ không lên được Doãn thiếu phu nhân sao ? Vậy sao cô là người trong lòng của cậu ta nhưng tại sao không lên được giường của cậu ta ? "

" Cậu... "

" Đồ đáng ghét kìa , đồ đáng ghét kìa "_ Bỗng nhiên điện thoại cậu lại reo lên .

" Bảo bối tới chưa ? "

" Tới rồi , nhưng người ta không cho tôi lên "

" Ai dám không cho bảo bối lên ? "

" Tôi không biết , cậu không nhanh xuống đây tôi liền đi về . Đồ đáng ghét "

" Hù ai đây ? Ai tin cậu chứ ? "_ Cô ta liếc nhìn cậu .

" Không tin thì tùy cô , nhưng tôi không hù ai cả "

" Có chuyện gì ở đây ? "

" Phu nhân "_ Bọn họ cuối chào .

" Bác "

" Nhiên Nhiên , sao con lại ở đây ? "_ Mẫn Kỳ nhào tới ôm cậu .

" Thiên Hàn kêu con đến , nhưng cô ta không cho con lên "

" Cô ta sao ? "_ Mẫn Kỳ hướng tay về hai người bọn họ .

" Bà xã , em sao vậy . Sao lại bực tức ? "_ Thiên Phong bước đến sủng nịnh vuốt vai Mẫn Kỳ .

" Có người làm khó dễ con dâu của chúng ta , ông xã à "

" Ai dám làm khó dễ cho con dâu ta ? "_ Thiên Phong lãnh đạm nói .

_____//_____

Bình luận đi a~~ ????

Yu buồn quá nè :((

_____//_____

Vote nhaa ❤️!

Truyện convert hay : Lầm Chọc Yêu Nghiệt Vương Gia: Phế Tài Nghịch Thiên Tứ Tiểu Thư

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện