Cậu Là Bảo Bối Tâm Can Của Tôi

Đứa Trẻ Bị Bỏ Rơi


trước sau

Trên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người .

" Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi .

" Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại .

Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ .

" Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó .

Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu .

" Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng .

" Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .

Cánh tay bé nhỏ đưa tay ôm không hết thân hình trưởng thành , vỗ vỗ nhè nhẹ lên tấm lưng ấm áp . Áo chỗ bả vai không biết tự khi nào lại ướt đẫm nước mắt .

" Mẹ , mẹ đừng khóc "_ Bàn tay nhỏ xin không ngừng an ủi tinh thần to lớn .

" Mẹ không khóc nữa "_ Người phụ nữ đứng dậy , nắm tay đứa nhóc nâng niu .

" Chúng ta về nhà thôi "_ Bàn tay thô ráp nắm lấy bàn tay nhỏ bé , truyền hơi ấm trong mùa đông lạnh lẽo .

Đường đã xuống đèn , tuyết trắng phủ một lớp mỏng trên đoạn đường về nhà . Tiếng cười khúc kích , tiếng trẻ con vang vọng . Từng bước chân một lại in lên nền tuyết trắng .

---//---

Trong một căn nhà nhỏ , chiếc giường đơn hiu quạnh . Niềm hạnh phúc nhỏ nhoi đang xen nhau mà bao lấy căn nhà ấy .

" Minh Nhiên , con sẽ không giận mẹ đúng không ? "_ Vuốt tóc thiên thần nhỏ đang ngủ trong lòng mà khẽ hỏi .

Từ nhiều năm về trước , lúc bà mang thai Minh Nhiên thì nghe tin chồng bà cũng có con với người khác . Vừa khít là đứa con của người kia sinh sau con bà chỉ một giờ đồng hồ .

" Anh...a em đau bụng quá "_ Người phụ nữ nặng nề đỡ dưới bụng mà bước đi . Đứa bé chuyển đầu làm bà như muốn chết đi .

" Em làm sao ? "_ Ông ta hoảng hốt chạy lại .

" Hình như là sắp sinh rồi...đau quá "

" Anh đưa em tới bệnh viện "_ Ông ta hành động lúng túng .

Nằm trên giường đẩy vào phòng sinh , ánh mắt phủ một tầng sương .
Bàn tay nắm chặt bàn tay . Mắt mờ như muốn nhắm .

" Xin lỗi , ông không thể vào trong "_ Một nữ y tá chặn lại .

Cánh cửa đóng lại vẫn còn thấy ông ta như ngồi trên đống lửa không yên . Ánh mắt hướng vào trong theo khung cửa kính . Bàn tay người phụ nữ nắm chặt như mọi thứ đều có thể bóp nát . Tiếng kêu đau thấy đến tận trời mà sao đứa nhóc kia vẫn lì lợm không chịu ra . Luôn biết ông ấy lúc bấy giờ vẫn đứng bên ngoài , tiếp thêm tinh thần cho người đang cực khổ bên trong .

Bỗng tiếng chuông điện thoại vang lên , phá vỡ bầu không khí bên ngoài , ông ấy mất đi sự tập trung .

" ... "

" Ông nói cái gì ? "_ Ông ấy nghi ngại lại càng khó chịu .

" ... "

" Tôi sẽ đến ngay "_ Nhìn vào bên trong phòng sinh , người phụ nữ kia như cũng biết ông sắp rời đi nên liên tục lắc đầu đến rơi nước mắt . Hành động nói lên sự cầu xin , níu kéo .

Nhưng cuối cũng ông ấy cũng rời đi , thì ra là do cô ấy khó sinh , mất máu quá nhiều nên cần người bên cạnh .

Quả thật người phụ nữ đang cực khổ níu kéo ông lại , là người vợ suốt bao nhiêu năm vất vả kia trong mắt ông ta cũng không bằng một người thứ ba .

Vài phút sau , y tá hớt hải chạy ra . Định báo với ông ta tình trạng của người phụ nữ ấy . Định nói với ông ta , tử cung của người phụ nữ ấy không đủ rộng để em bé chui ra nên cần phải sinh mổ , nhưng người đàn ông kia không biết đã đi đâu .

Đến cuối cùng , người phụ nữ kia cũng phải tự mình sinh con . Một mình chịu nhiều đau đớn để cho một thiên thần nhỏ ra đời .

" Oa...oa "_ Cuối cùng cũng đã chịu ra rồi .

Cảm giác được để con lên vai . Xúc cảm đầu tiên là hạnh phúc , niềm vui mạnh mẽ khiến tuyến lệ tích tụ lại mà tràn ra . Cảm giác đầu tay thật thích , làn da đỏ hỏn vì mới sinh . Nhịp đập trái tim nhỏ bé cũng cảm nhận được .

Tiếng khóc chào đời để lại cho người phụ nữ kia nhiều cảm xúc , vượt cạn thành công .

" Chào mừng con thiên thần nhỏ của mẹ "_ Mến tay mến chân mà nâng niu .

Bên tay văng vẳng tiếng thì thào .

" Cô ấy trông rất hạnh phúc "

" Nhưng người đàn ông lúc đưa cô ấy vào lại không thấy đâu "

" Chắc tại người ta có việc "

" Việc gì mà lại quan trọng hơn vợ mình sinh con ? "_ Quả thật người cha kia rất vô tâm .

" Chỉ tội nghiệp đứa bé kia vừa sinh ra lại bị ba mình bỏ rơi "

Tiếng thì thào cứ thế mà đi vào trong trí não . Người phụ nữ ấy tủi thân , cúi nhìn đứa trẻ . Có phải vì bản thân quá nhu nhược để con chịu thiệc thòi . Chỉ vì không thể dứt khoát được chuyện hôn nhân nên để con mang danh là đứa trẻ bị bỏ rơi .

_____//_____

Buồn quá à , flop quá flop :((

Nhớ mấy tình yêu ????❤️

Bình luận chứ nhờ ????????

_____//_____

Vote nhaa ❤️!

Truyện convert hay : Nhất Kiếm Độc Tôn

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện