Cậu Chủ Của Tôi

Chương 32


trước sau

Advertisement


Hum nay là ngày hắn ra viện cũng là ngày kết thúc tháng cuối cùng làm việc của nó. Nó bùn lúm, nó mún ở bên hắn lâu hơn, nó ko mún nghỉ việc xíu nào hít, nhưng bik sao jờ? đã nói thì phải làm thui..... Còn Minh thì từ ngày đụng độ ở bệnh viện Minh cũng ko nói chiện với nó nữa, cả 2 trở về cuộc sống như lúc trước, mỗi ng 1 thế giới, nó cũng vậy, gặp Minh thì cũng xem như chưa bao h là bạn, cả 2 làm lơ nhau như chưa hề wen pk. Xem ra Minh cũng pk xấu hổ, cũng còn là ng có lương tâm, Minh bik mình nên dừng lại ( dù ko dừng lại thì cũng ko xen vào giữa 2 ng họ đc đâu)
3 PM
Bin......bin..........bin.................
Nghe tiếng còi xe, nó chạy ra mở cửa. Là hắn, hắn về rùi kìa, nhìn hắn nó cười tươi:
- Chào mừng cậu về nhà!
- Gì mà "cậu" chứ, phải gọi bằng.......
Ko để hắn nói hết câu nó trợn mắt nhìn hắn, ánh mắt nói lên sự đe dọa, vì sao vậy nhỉ? đơn giản thui, mẹ hắn đang đứng kế bên mà. Nó vẫn tưởng mẹ hắn ko pik chiện 2 đứa nhưng thật ra bà lại là ng pk rõ nữa là khác. Hắn như hỉu đc ý nó, hắn mĩm cười, xoa đầu nó:
- Pk rùi! Người gì mà dữ wá!
Nó ko thèm nhìn hắn, nó cuối đầu chào mẹ hắn rùi chạy thẳng lên phòng.
Một ko gian tĩnh lặng, nó nhìn wanh căn phòng nhỏ của nó, nó dọn dẹp đồ đạc, đang gấp wần áo bỏ vào balô thì ko hỉu sao nước mắt

Advertisement
nó lại rơi, nó nằm dài lên giường....Đúng rùi! chỉ chút xíu nữa thui nó sẽ phải rời khỏi căn nhà có nhìu kỉ niệm giữa nó và hắn, nó mún thời gian chậm lại để nó đc ở bên hắn nhìu hơn, nhưg đó chỉ là sự mơ ước mà thui. Bỗng.....cạnh......tiếng mở cửa, nó nhanh tay lau đi nước mắt:
- Em đang làm gì vậy?

- Tui có làm gì đâu!
- Vậy sao wần áo lại lung tung như thế này?
- Thì đang dọn đồ
- Dọn đồ làm gì?
- Thì đến lúc phải đi rùi!
- Đi đâu?_ mặt hắn ngu ra
- Thì đi là đi chứ đi đâu!_ nó bắt đầu thấy bực
- Mà đi đâu chứ?_ mặt hắn đã ngu lại càng ngu hơn
- Cậu đang giả nai đó hả?
- Giả nai gì?
- TRỜI ƠI! CÓ THẬT LÀ CẬU KO BIK KO VẬY?_ nó tức jận hét lên

- Em nói gì anh ko hỉu?
- Hum nay là ngày cuối cùng của tháng rùi, tui ko còn ở đây nữa, nhớ nhưa hả?
- Àk! anh nhớ rùi_ hắn thản nhiên
- Thui! ra ngoài đi cho tui dọn đồ!
- Ai cho em đi?
- Ơ?..........._ Nó ngu lun
- Anh chưa kiểm tra tháng mà, lúc kiểm tra anh đang nằm trong bệnh viện nên chưa bik đc kết wả mà
- Là..à..à...sao?
- Mẹ anh ko cho em đi đâu nhóc ạk!
- Nhưng............
- Bộ em mún đi lúm hả?
- Ko có!
- Vậy thì tốt! thui, dọn đồ vào đi cô nương!
Trong lòng nó bây h như nở hoa, nhưng vẻ mặt bên ngoài thì lạnh tanh àk, nó cắm cuối dọn đồ, còn hắn thì chỉ nhìn nó cười thui, đúng là nó ngây thơ wá mà ( Ngu thì có, chứ ngây thơ cái gì trời)

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện