Cậu Chủ Của Tôi

Chương 31


trước sau


3 PM
Sau khi nó về nhà, tranh thủ học xong bài nó lại bắt taxi lên bệnh viện thăm hắn, nhưng nó đâu có pik đằng sau nó đang có 1 ng theo dõi đâu ( là Minh đó) Minh ko pik cái hắn đang sống hay chết nên đi theo coi.........
Nó mở cửa phòng, trong phòng chỉ có hắn, hắn đang ôm cái laptop thì ngước lên nhìn nó, nó đỏ mặt :
- Đang làm gì đó?
- Đang chơi game, em chơi ko?
- Ko thèm! chơi mấy cái đó có gì đâu mà ai cũng thik nhỉ?
- Em thử chơi đi! zui lúm đó
- Thui chơi đi, tui ko chơi đâu
Đang tươi cười bỗng nghe nó xưng bằng " tui " hắn nghiêm mặt lại :
- Cái gì mà "tui" chứ?
- Thì sao?
- Phải kêu bằng anh chứ!
- Vô duyên! nhỏ tủi hơn tui mà đòi hỏi gì hả?

- Nhưng em là ng iu của anh, phải nghe lời anh chứ!
- Bộ là ng iu thì phải kiu bằng anh hả?
- Ừk! phải pk nghe lời chứ!
- KO BAO GIỜ! đừng có mà mơ_ nó chu mỏ lên cãi cho bằng đc
- Ko kêu thì thui, ng gì đâu mà ngang bướng_ hắn vừa nói mắt vừa dán vào màn hình
- Ê! nói ai ngang bướng đó hả?_ nó lại gần hắn, đánh nhẹ lên vai hắn
- Á! ĐAU!_ Hắn hét lên
- Đừng có mà xạo! lừa tui đc 1 lần thui, ko lừa đc lần 2 đâu!_ nó lườm mắt nhìn hắn
- Anh đau thật mà, em cứ đánh lung tung, anh chưa lành hẳn đâu
- Thật ko đó! để tui coi! có sao ko?_ nó lo lắng
- Kaka! em dễ tin ng wá[IMG] img.***************/zingforum/skin/images/smilies/MatCuoi1/MatCuoi (5).gif[/IMG]
- Anh................
Chỉ nói đc mỗi chữ đó, bực mình nó vùng vằng định đi tra ngoài thì bị hắn kéo lại, nó ngồi gọn trong lòng hắn:
- Em vừa nói gì đó! nói lại anh nghe đi!
- Nói gì?_ nó ngây ngô
- Anh vừa nghe em kêu anh bằng "anh" mà
- Làm gì có!_ ( hố rùi má ơi )
Nó bik mình lỡ miệng nên kiếm cách chuồn chứ ko lại bị hắn tóm lại tra hỏi thì chết, nó đứng bật dậy, chuẩn bị chạy đi thì bị hắn kéo lại, đặt 1 nụ hôn nhẹ lên má nó
- Anh iu em! nhóc con!
Từng chữ của câu nói đó đọng lại trong lòng nó, nghe sao mà hạnh phúc wá, nó cười nhìn hắn rồi cuối sát vào tai hắn, thì thào:
- Tui cũng iu cậu nhìu lúm đó!
Mặt nó đỏ lên, lấy hết can đảm, nó mạnh dạn hôn lên môi hắn rùi way đi:
- Im lặng! chơi game típ đi! đừng nói gì nữa, đừng nhìn tui, đừng hỏi tui gì hít..........
Nó mắc cỡ đó mà, ngại chết đc, nó ngồi nhìn hắn chơi game mà ko hỉu sao trái tim nó cứ đập liên hồi, nó wá iu hắn rùi............

Ở ngoài cửa, có 1 chứng kiến toàn bộ cảnh thân mật giữa 2 ng, Minh tức điên lên nhưg ko nói đc gì " Thằng đó chưa chết àk? Minh này mà lại thất bại trước cái thằng nhóc con đó sao? " Minh đang định lập lên 1 kế hoạch khác để hảm hại hắn thì bổng 1 bàn tay lạnh toát chạm vào vai

Minh, giật mình Minh way lại, là anh Quân nhà mình đây mà, Quân làm bộ mặt thân thiện, giả nai:
- Sao ko vào thăm Khoa mà lại đứng đây vậy " kẻ ám sát"
Quân nhấn mạnh từng lời, Minh thấy lạnh cả ng. Biết mình bị lộ rùi, chẳng làm đc gì Minh đánh trống lãng:
- Nói gì vậy tôi ko hỉu?
- Còn cố tình ko hỉu àk? ng gì mà mau wên thế!
- Thì ko hỉu thì nói ko hỉu!
- Vậy sáng nay đàn em của anh lên trường làm gì mà đông thế, trong đó còn có đàn em cũ của tui nữa đấy_ Quân vẫn làm khuôn mặt tươi tười.
Minh như biết đc mình đang đụng vào ổ kiến lữa, sẵn tiện gây sự lun, Minh nhìn Quân rồi đanh giọng:
- Lên hăm dọa Ngân đấy! Mày có ý kiến gì àk?
- Anh mắc cười thật đấy, toàn thik gây sự thui, có ngon thì đụng vào tụi tui đi rùi anh đừng trách tui ác độc
- Mày đang hăm dọa tao đấy àk?
- Kaka! Quân này từ nhỏ đến lớn chưa bik hăm dọa là gì! nói là làm thui!
Nghe tiếng nói bên ngoài, nó tò mà bước ra nhìn, nó khá bất ngờ khi thấy Minh và Quân đang nói chiện, ko khí căng thẳng, nó bước ra lại càng căng thẳng hơn, nó nhìn Minh với ánh mắt căm thù vì nó vừa nghe đc cuộc nói chiện, dù chỉ là 1 ít nhưg đủ để nó hiểu ra mọi chiện,.........BỐP.............1 bạt tai đau điếng nó tặng cho Minh, còn Quân thì giật cả mình khi thấy nó tát Minh, Quân ko ngờ nó lại hành động như vậy. Nó hét lớn:
- MINH LÀM ƠN TRÁNH XA CUỘC ĐỜI CỦA TUI ĐI, TUI KO NGỜ MINH LẠI LÀ LOẠI NGƯỜI ĐÓ!
Nói rùi nó bật khóc, nó chạy vào phòng và khóc nức nở, hắn vừa thấy nó khóc thì hoảng hồn:
- Em sao vậy? sao lại khóc hả?
Nó ko nói gì chỉ khóc vậy thui, hắn nhìn ra ngoài cửa, thấy thằng Quân đang đứng ngoài đó, hắn cố gượng bước ra ngoài, dù chân hắn vẫn còn rất đau:
- Cái gì vậy?

- Mày khỏe chưa mà ra đây?
Thấy sự hiện diện của Minh, hắn cũng hơi lo lắng, nhưg rồi thằng Quân chêm vào:
- Ra đây mà nhìn mặt ng hại mày àk
- hả? thì ra là............
Hắn chưa kịp nói gì thì một giọng nói wen thuộc vang lên đằng sau lưng:
- Oh! sao mà đông vui thế!
Là con Ngọc đây mà, ng đi cùng nó ko ai khác mà là Phong ( đây là nguyên nhân mà phiphi chưa nói gì về Phong đây) Sau khi tưởng nó đã có bạn trai, Phong tuyệt vọng và trong lúc đó Phong nhận đc sự an ủi từ Ngọc, vậy là cả 2 thành 1 cặp... keke ( wên chưa nói ọi ng pik)
- Oh! Có cả Minh cơ àk! chưa bỏ cuộc àk?
- Nói gì vậy bà nội! _hắn nhìn Ngọc ngu ngơ
- Tự hỉu đi! nhỏ bạn tui đâu rùi!
- Đang ở trong đó đó_ hắn chỉ tay vào phòng
- Ừk!
Nói rùi Ngọc kéo Phong vào giới thiệu vs nó, bên ngoài Minh cảm thấy xấu hổ và bỏ đi, thằng Quân thì cười ha hả, mãn nguyện wá mà, hắn thì đi vào phòng dỗ dành nó, còn con ngọc thì chẳng hỉu mô tê gì nhưng cũng chạy ào vào dỗ nó, còn Phong thì hỉ nhìn nó, mặc dù đã wen Ngọc nhưg Phong vẫn coi Ngân là ng mà anh thầm iu suốt bao lâu......


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện