Cậu Chủ Của Tôi

Chương 30


trước sau

Advertisement


Ngày hum nay nó bước vào lớp mà trong lòng cứ lâng lâng khó tả, nụ hôn của hắn vẫn còn vương vấn đâu đây, đang ngồi mơ màng thì..........RẦM............ một tiếng đập bàn đến ghê rợn, là Minh, Minh nhìn nó bằng ánh mắt như mún ăn tươi nuốt sống:
- Tôi hỏi em thêm lần cuối! Em có chấp nhận làm bạn gái của tui ko? ( ax! đang tỏ tình hay hăm dọa vậy?)
Lúc đầu nó thấy hoảng sợ nhưg rùi nó lấy lại bình tĩnh, nó ko làm gì sai nên nó cũng ko sợ, đôi mắt hiền lành ngày nào của nó giờ đây trở nên mạnh mẽ và sắc đá, nó giương đôi mắt ấy nhìn Minh:
- Tui đã nói là tui có ng mình thik rùi mà!
- Vậy là em ko chấp nhận tôi chứ gì? Rùi em phải hối hận vì những gì em nói
Nó phớt lờ lời nói của Minh rùi đi thẳng ra khỏi lớp, để Minh đứng đó với sự tức giận tột cùng..............
Suốt buổi học Minh cứ nhìn nó chằm chằm, còn nó thì chẳng có tâm trạng gì nghĩ đến Minh cả lúc nào đầu nó cũng chỉ có hình bóng hắn thui, có lẻ hắn đã là 1 phần của nó ko thể nào rời xa đc......
RENG....RENG........RENG..............

Vừa nghe tiếng chuông nó đã chạy ào ra khỏi trường, nó thật sự mún gặp hắn, nhưng vừa bước ra đến cổng nó đã bị 1 đám thanh niên vây lấy và tra hỏi, 1 thằng trong đám ng đó tến đến gần nó, nựng nhẹ má nó:
- Con bé này có gì mà anh hai thik dữ vậy nhỉ?_ vừa nói thằng đó vừa nhìn về đồng bọn cười khanh khách
- Mấy ng làm cái gì đó hả? Tránh ra coi!

Advertisement

- Anh ko tránh! Em làm gì đc anh hả?
- Mấy ng mún gì hả?
- Đơn giản lúm! chỉ cần em chấp nhận anh hai Minh làm bạn gái thì tụi anh ko làm phiền em đâu!
Nghe tới đây thì nó cũng hiểu rõ ra mọi chiện, nó ko ngờ Minh lại dùng biện pháp này để ép nó wen với Minh. Nó can đảm ngước lên đối mặt với bọn thanh niên:
- KO BAO GIỜ!
Nói rùi nó lấy hết sức lực kiếm chổ luồn lách ra khỏi đám ng này nhưg vì nó wá nhỏ pé làm sao mà thoát khỏi đc, chỉ một cánh tay của 1 ng nào đó trong đám ng kia thì đủ để nhấc bỗng nó lên rùi, nó bắt đầu cảm thấy sợ, xài võ miệng thui, nó hít 1 hơi sâu:

- Quân ơi! cứu tui!
Thì ra nó vừa thấy Quân đi ngang wa đó, vừa nghe tiếng gọi thằng Quân liền chạy lại :
- Tụi bây làm cái gì đó hả?_ thằng Quân làm mặt hình sự, nói to
- Tao làm gì là chiện của tụi tao. liên wan gì đến mày?_ một thằng khác trong nhóm phá lên cười
Quân hít 1 hơi thật sâu định nói lên gì đó thì 1 thằng khác trong nhóm thì thào gì đó, rùi 1 thằng lên tiếng :
- Mày nhớ đó! rút!
Rùi cả đám dắc nhau chạy mất tiu, Thằng Quân thì cười ha hả:
- Bạn có sao ko?
- Tui ko sao! mà sao bạn chưa nói gì mà pọn nó...........
- Hì! tui có pk gì đâu
Thật ra cái thằng lúc nãy thì thào với đám ng đó từng là đàn em của Quân, cái thằng đó nó pk rõ Quân là đàn anh của cả 1 băng nhóm lớn nên đâu có ngu mà đụng vào, mắc công làm to chiện thì có mà chết..................

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện