Cậu Chủ Của Tôi

Chương 16


trước sau

Advertisement


- Em! đừng đi mà! anh xin lỗi!
Nó làm lơ lời hắn, nó gom tất cả wần áo bỏ vào chiếc vào balô, nó mún đi ra khỏi cái nhà này, nó ko mún nhìn thấy hắn nữa, nó ghét hắn, nó đâu là gì của hắn mắc mớ gì hắn lại nói nó như vậy. Nó đứng dậy, xách chiếc balô đi ra khỏi phòng.
- Em đừng đi mà!_ hắn nắm nhẹ tay áo nó
- Thả tui ra đi!_ nó lạnh lùng
- Anh xin lỗi!
Nó đi thẳng ra khỏi phòng, nó bước xuống lầu đã thấy mẹ hắn đang ngồi ở phòng khách, nó khẽ cuối đầu chào bà :
- Thời gian wa đã làm phiền gia đình bà, cháu xin cắt đứt hợp đồng.
Bà liếc nhìn hắn, hắn bắt gặp đc ánh mắt mẹ đang nhìn mình hắn liền nhìn bà lắc đầu lia lịa, tỏ ra ko mún nó phải đi. Bà như hỉu đc ý của con trai cưng, bà liền nhìn wa nó:
- Cô mún cắt đứt hợp đồng thật àk? có lí do ko
- Dạ! cháu ko mún làm giúp việc cho cậu ấy nữa
- Cô vừa làm đc nửa tháng, cô phải bồi thường cho chúng tôi đó
- Nhưng trong hợp đồng đâu có nói đâu ạ

- Bây h thì có rùi đấy, nếu cô làm đc 1 tháng thì lúc đó cô nghỉ ko cần bồi thường đâu.
Nó cảm thấy như mình đang bị dồn vào đường cùng vậy, rõ ràng bà chủ đang cố ý giúp hắn giữ nó lại mới nói đến cái chiện bồi thường đó. Nó phải làm sao đây, bỗng hắn lên tiếng:
- Em có thể làm thêm nửa tháng nữa, có đc ko?
Nó bik bây h mà đi thì sẽ mất nhìu tiền để bồi thường, mà nó thì tiền ko có , tiền dành dụm đc thì đưa ẹ hết rùi, nó khẽ lên tiếng:
- Nếu cháu làm thêm nữa tháng nữa cháu có thể nghỉ việc mà ko phải bồi thường chứ ạ?
- Ừk!_mẹ hắn khẽ mĩm cười
- Vậy cháu sẽ làm nữa tháng nữa
Nó sẽ làm cho xong nữa tháng

Advertisement
còn lại, trong thời gian này nó sẽ chỉ làm việc nhà thui, ko ở bên cạnh hắn nữa... ý nghĩ của nó bị dập tắt khi mẹ hắn lên tiếng:
- Nữa tháng này cô phải làm cho con trai tôi đứng đầu bảng trong kì kiểm tra tháng và phải làm cho nó bỏ cái thói lì lợm đi.
- HẢ? Cháu.......
- Nếu cô ko làm đc thì tháng này cô sẽ ko có tiền lương và phải bồi thường nữa.
Mặt nó tái đi theo từng lời nói của mẹ hắn, còn hắn thì cứ cười mĩm, hắn iu mẹ hắn lúm, mẹ hắn đang tạo đk cho nó đc gần hắn mà.

- Cháu bik rùi ạ!
Nó vừa dứt lời hắn liền cầm lấy chiếc balô của nó đi 1 mạch lên lầu, nó hoảng hốt chạy theo hắn. Mẹ hắn nhìn theo 2 ng mà lắc đầu cười mĩm, bà lầm bầm:
- Mẹ tạo đk cho con hết mức có thể rùi đó cậu con trai của mẹ
Hắn bỏ cái balô vào phòng nó, hắn đi ngang wa nó, thì thào vào tai nó:
- Ko đc giận anh nữa, nghe chưa?
Nó định chu mỏ lên cãi thì đã hắn đã đi xuống lầu mất rùi. Tại sao hắn cứ ra lệnh cho nó thế nhỉ? " tui ghét cậu! còn lâu tui mới tha thứ cho cậu" nó cứ tự nói 1 mình như thế, còn hắn thì đang âu yếm mẹ hắn dưới nhà:
- Con iu mẹ lúm
- Con thik con bé đó đúng ko?
- Dạ......con......_ mặt hắn đỏ ửng
- Mẹ bik mà, ko cần mắc cỡ đâu, mà con đừng nên ghen như vậy chứ, con bé đó chưa là gì của con mà
- Mẹ nghe thấy àk?
- Ừk! tội nghiệp con bé
- Con bik rùi, con sẽ ko như vậy nữa đâu
- Nếu mà con bé còn đòi cắt hợp đồng thì mẹ ko giúp con nữa đâu, ráng mà trong nữa tháng này làm con bé nguôi giận đi
- Dạ! con bik rùi! iu mẹ nhìu nhìu
Nhìn hắn cứ như còn nhỏ lúm ák, nũng nịu như em bé, vì là con cưng nên mẹ hắn chỉ bik cười xòa, giúp đỡ hắn đằng sau thui, mẹ hắn cũng quý nó lúm mà

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện