Căn Bệnh Mang Tên Em - Điềm Thố Ngư

[Vọng Tưởng] Anh Giang Vọng


trước sau

Edit+Beta: Mẫn Mẫn/S.Y

Cuối tuần nhanh chóng trôi qua, lại đến thứ hai.

Sáng sớm mưa to sấm chớp một lúc lâu, Thời Niệm Niệm dẫm lên mặt đường cái ẩm ướt đến trường học, mỗi ngày cô đều dậy rất sớm, lúc đến phòng học cũng mới chỉ có ba bốn người.

Lớp trưởng, bí thư chi đoàn, cán sự học tập, còn có đại diện môn toán.

Đều là những người đứng đầu bảng.

Không có đám người mà cô không thích kia.

Thời Niệm Niệm yên lòng, lấy sách tiếng Anh ra lật trang từ mới bắt đầu học thuộc.

Tiết tự học ngày hôm nay là tiếng Anh, phải viết không nhìn sách.

Trường Nhất Trung được chia thành trung học cơ sở và trung học phổ thông, mỗi năm có đến 80% học sinh là được tuyển thẳng lên, vậy nên tình trạng kéo bè kéo cánh ở đây cực kì nghiêm trọng.

Trường học là một xã hội thu nhỏ, Nhất Trung chính là cái xã hội thu nhỏ như vậy.

Hôm thứ sáu đó sau tiết tự học buổi tối cô gặp được nữ sinh tên Trình Kỳ kia chính là chị đại Nhất Trung.

Mấy người các cô không học tập nghiêm túc, lén nhuộm tóc, sơn móng tay lấp lánh, quen biết rất rộng, cũng quen biết không ít lưu manh cai quản ngôi trường ở đối diện, thường có thể nhìn thấy bọn họ tụ tập một chỗ tán gẫu, tiếng cười vang rung trời.

Khi Thời Niệm Niệm vừa mới đến ngôi trường này, ai cô cũng không quen biết, bởi vì nói năng không rõ nên bị đám người Trình Kỳ để ý đến.

Mấy cô ấy cười nhạo khi cô nói chuyện, còn bắt chước bộ dạng nói lắp của cô, bắt chước xong thì cười vang.

Mấy cô ấy còn mắng cô ngốc.

Thời Niệm Niệm không biết mình có ngốc hay không, thành tích của cô rất tốt, thường xuyên đứng trong top 5, nhưng rất nhiều người nói cô ngốc, Hứa Ninh Thanh từng nói thế, Khương Linh cũng từng nói thế.

Nhưng bọn họ có ý tốt.

Cũng có thể là ngốc thật, phản ứng của cô không nhanh nhạy, người ta chê cười, cười nhạo đến muốn ngất rồi mà cô vẫn không hiểu có chuyện gì.

Rất nhanh, người trong phòng học dần nhiều lên, Khương Linh trả lại bài thi toán học mà cô ấy mượn của cô tuần trước.

"Niệm Niệm, cậu bày cho mình đề bài này với." Khương Linh xoay người ra sau, cằm đặt trên mép ghế dựa.

"Vẽ thêm một đường...kẻ phụ nữa."

Cô kẻ thêm hai đường kẻ trên hình vẽ phức tạp kia, sau đó dừng lại liếc mắt nhìn Khương Linh một cái.

Đợi cô ấy gật đầu mới tiếp tục giảng bài.

Các bước sau đó cô viết lên giấy nháp, viết được một hàng thì lại theo thói quen vẽ một đường ở phía dưới, cuối cùng chấm một cái, đợi Khương Linh hiểu được đầu đuôi lại tiếp tục làm bước tiếp theo.

Giảng xong một đề toán đồ thị, cả hai người dường như không nói thêm gì nữa, im im lặng lặng, chỉ có Khương Linh thỉnh thoảng hỏi một câu vì sao, Thời Niệm Niệm liền viết xuống các bước chi tiết hơn.

"Ok! Mình hiểu rồi!" Khương Linh vái lạy cô một cái, "Nghe vua nói một câu hơn mười năm đọc sách!"

"Không đâu." Thời Niệm Niệm cười cười.

"Niệm Niệm, cậu lớn lên xinh đẹp thật đấy." Khương Linh nâng má nhìn cô nói, một lần nữa cảm thán.

Lần đầu tiên nhìn thấy Thời Niệm Niệm cô ấy đã cảm thấy rất xinh đẹp, không phải là kiểu diện mạo có tính công kích, mà là cái kiểu cực kì ngọt ngào, nhỏ bé, mềm mại, rất dịu dàng, đường nét ngây ngô, ngũ quan tinh tế.

Chính là một khuôn mặt mối tình đầu tiêu chuẩn.

Thời Niệm Niệm chẳng có phản ứng gì đối với kiểu khen ngợi này, chỉ có qua có lại: "Cậu, cũng rất, dễ...nhìn."

Khương Linh lắc lắc đuôi ngựa của mình: "Mình biết."

Cô ấy duỗi tay ra véo véo khuôn mặt của Thời Niệm Niệm, nhanh mồm nhanh miệng tiếc nuối nói: "Nhưng cái tật nói lắp này của cậu phải làm sao đây, không có cách nào chữa khỏi ư?"

"Mỗi ngày mình, đều...luyện tập."

Cô sẽ một mình ở trong phòng ngủ, cố gắng đọc một đoạn văn, cố ý kiểm soát, nhưng mà hiệu quả rất nhỏ.

Hai tiết học buổi sáng trôi qua.

Trong giờ, cửa đột nhiên vang lên một tiếng đá lớn, Trình Kỳ một vai xách cặp nghênh ngang đi vào, miệng nhai kẹo cao su.

Thổi một cái bong bóng, bể ra, dính trên đôi môi đỏ, lại lần nữa nhai trong miệng.

Cô ta ném cặp sách lên bàn học, mông ngồi dựa vào góc bàn, như cười như không nhìn Thời Niệm Niệm ngồi ở góc cuối cùng, im lặng nhướng mày.

Thời Niệm Niệm ngơ ngẩn nhìn cô ta.

"Nói lắp," Cô ta khẽ mở đôi môi đỏ, trào phúng nói, "Cậu..."

Lời còn chưa dứt, chủ nhiệm lớp lại đột nhiên bước vào, gõ hai cái lên cánh cửa: "Nào! Các em yên tĩnh một chút! Yên tĩnh một chút! Hôm này chúng ta có một bạn học mới đến!"

Trình Kỳ bị thúc ép chỉ có thể trừng mắt liếc cô một cái, ngồi trở lại chỗ, tóc dài vung ra sau lưng.

Thời Niệm Niệm tiếp tục cúi đầu đọc sách.

Một nam sinh bước vào phòng học, trong nháy mắt cả phòng vốn ầm ĩ lập tức yên tĩnh, sau đó lại vang lên âm thanh xì xào bàn tán.

"Đây là Giang Vọng phải không? Anh ta chuyện tới lớp chúng ta đó, thật kinh khủng mà, sau này mà chọc cho anh ta không vui sẽ bị đánh đó."

(Mẫn: Vì Giang Vọng lớn tuổi hơn nên dù học cùng cấp mình vẫn sẽ để danh xưng anh nhé)

"Thật là, ở trong tù nửa năm rồi mà vẫn còn đẹp trai không ai bì kịp như vậy."

"Đẹp trai thì sao chứ, đó là cậu chưa nhìn thấy tình cảnh lúc đó, anh ta đỏ mắt đánh người đến gần chết mới ngừng, thật là đáng sợ."

Cùng với Trình Kỳ đang dựa lưng vào ghế huýt sáo một cái.

Thời Niệm Niệm ngẩng đầu, ngẩn người.

Giang Vọng đứng trên bục giảng, vẻ mặt lạnh nhạt, có chút mất kiên nhẫn đối với những tiếng bàn tán phía dưới, trên người là bộ đồng phục Nhất Trung, lỏng lỏng lẻo lẻo khoác trên người.

"Giang Vọng." Anh tự giới thiệu.

Giọng nói của anh rất êm tai, cực kì thờ ơ, lúc này còn lộ ra vẻ buồn ngủ và mất kiên nhẫn, tiếng nói trầm thấp từ tính, rất thu hút người khác.

Phía dưới lại vang lên một tiếng huýt sáo nữa.

Giang Vọng nhìn qua, Trình Kỳ nâng chân bắt chéo, nâng cằm, thẳng thừng nhìn anh, ánh mắt trắng trợn.

Giang Vọng vô cảm dời mắt, một vẻ chẳng hứng thú.

"Không có lời nào khác muốn nói hả?" Chủ nhiệm lớp Thái Dục Tài không hài lòng lắm với hai chữ tự giới thiệu của anh.

"Không có."

"...Được rồi, em ngồi chỗ kia đi."

Thời Niệm Niệm ngẩn người, nhìn Thái Dục Tài chỉ về phía mình, nhưng đúng là trong lớp chỉ có vị trí bên cạnh cô là còn trống.

Vóc dáng Giang Vọng rất cao, lúc đi tới thì mang một cảm giác đè ép người ta.

Thời Niệm Niệm đã nhìn thấy cảnh anh đánh người, đánh ác hơn nhiều so với bọn Trình Kỳ, nhưng cô dường như chẳng hề sợ anh, có thể là vì anh và anh trai cô có quen biết.

Hứa Ninh Thanh cũng rất hay đánh nhau, lúc nhỏ bọn họ sống ở một thành phố khác, khi đó Thời Niệm Niệm còn rất nhỏ, Hứa Ninh Thanh ở một bên đánh nhau còn cô ngồi yên ở một bên đọc sách.

Chờ hắn đánh xong, hai người lại cùng về nhà.

Khác với đám người Trình Kỳ, Trình Kỳ thích bắt nạt những bạn học cùng trường yếu đuối, còn Hứa Ninh Thanh là đánh nhau với đám con trai cùng "nghề".

Giang Vọng rõ ràng cũng nhận ra cô, không phản ứng gì, chỉ bình tĩnh nhướng mày.

Sau khi ngồi xuống anh lập tức nằm bò trên bàn.

Thời Niệm Niệm nghe thấy Khương Linh đang thấp giọng nói chuyện với người bạn cùng bàn, tuỳ đã cố tình nhỏ tiếng xuống nhưng vẫn có thể nghe rõ.

"Không phải Giang Vọng bị đuổi học rồi à, sao lại còn trở về Nhất Trung?"

"Bố anh ta nằm trong ban giám hiệu của trường đấy, sao mà đuổi học được."

Có thể nghe ra được tất cả mọi người đều biết anh.

Thời Niệm Niệm quay đầu, nhìn thiếu niên đang nằm bò trên bàn ngủ.

Mí mắt nhắm lại, mũi cao, môi mỏng, mày kiếm, ngũ quan lập thể, diện mạo sắc bén.

Lúc nằm trên bàn thì lộ ra một đoạn cánh tay trắng trẻo lạnh lùng.

Tiết bốn là tiết tiếng Anh.

Giáo viên tiếng Anh cần tập vở viết trong tiết tự học sớm bước vào, gõ hai cái lên bảng đen.

"Lần này tiếng Anh thi nghe viết không phải rất dễ à? Tổng cộng có 25 từ vựng, có bạn học sai tận 18 từ! Chỉ số thông minh của người này thấp đến mức có thể ghi danh vào sách kỉ lục Guinness rồi đấy!"

Giáo viên tiếng Anh ném vở lên bục giảng, lại cầm danh sách: "Tôi muốn tuyên dương mấy bạn học sau."

"Hoàng Dao, Trần Cát..." Cái tên cuối cùng là Thời Niệm Niệm.

Cả tiết học đều nói về bài tập hè, từ đầu đến cuối Giang Vọng đều nằm ngủ.

"Nào, Thời Niệm Niệm, em dịch mấy câu trên bảng đi."

Cô đứng lên, nhìn một lần, thầm dịch trong lòng, nhẩm lại hai lần.

"John...John..."

Vẫn không được, cái tên đầu tiên lặp lại rất nhiều lần.

Trong phòng học vang lên tiếng cười, đây là điểm độc đáo gây cười của lớp bọn họ, hầu hết mọi người đều không có ý gì xấu, tuổi còn nhỏ nên cũng không hiểu được cách đặt bản thân vào tình cảnh của người khác để mà tôn trọng người ta, chỉ biết hùa
nhau cười.

Chỉ có mấy giọng nữ trong tiếng hỗn loạn đó, mười phần châm chọc, nói leo theo.

"John...John..."

Giang Vọng bị làm ầm ĩ đến đau cả đầu, lạnh mặt ngồi dậy nhìn qua.

Vẫn là nữ sinh huýt sáo với anh lúc nãy, cùng với ba nữ sinh khác ngồi quanh cô ta.

Anh hơi nhíu mày, thu tầm mắt về, tay chống đầu.

Ánh mắt lười biếng nhìn khuôn mặt Thời Niệm Niệm.

Cô gái cũng theo đó không nóng không lạnh mà nở nụ cười, làn da trắng mịn tinh tế, ánh mặt trời xuyên qua có thể thấy rõ được từng sợi lông tơ như trong suốt tinh tế trên mặt, một bên bình tĩnh nhìn bảng đen, cố hết sức nói tiếp.

Giống như một đứa ngốc vậy.

Giang Vọng dựa lưng vào ghế, tay xoay bút, cong cong khoé môi.

Chờ đến khi cô dịch xong câu kia thì tiếng chuông tan học đúng lúc vang lên, giáo viên tiếng Anh nói mấy câu khích lệ rồi lập tức ra khỏi phòng học.

Thời Niệm Niệm đột nhiên đứng lên, chân ghế dựa ma sát với sàn nhà vang lên một tiếng chói tai, thiếu nữ tựa như một cơn gió, từ cửa sau chạy nhanh ra, chỉ để lại một làn hương rất nhạt.

Dễ ngửi ngoài ý muốn.

Một người mặc đồ đỏ bên cạnh Trình Kỳ đập bàn một cái, mắng: "Mẹ! Chị Kỳ à! Con nhóc kia lại mẹ nó chuồn mất rồi!"

Vừa nghe tiếng cái đã chạy biến.

Tiếng nói của Trình Kỳ cao lên, cô gái cố ý phát ra giọng nói hấp dẫn người ta.

"Chuồn rồi thì thôi, ăn cơm xong chúng ta lại đi tìm nó." Trình Kỳ cười cười, quay đầu nhìn qua, "Bây giờ tôi còn có việc chính phải làm."

Giang Vọng nhìn qua, chạm phải một đôi mắt minh diễm.

Trình Kỳ cười một cái với anh.

Giang Vọng mặt vô cảm nhướng mày.

Trình Kỳ lập tức cười đứng dậy đi đến chỗ của anh, mọi người trong phòng học đã tụm năm tụm ba đi ăn cơm, còn lại không còn mấy người.

Vóc dáng Trình Kỳ rất cao, cũng phải 1m7, chiếc quần đồng phục bó sát đôi chân mảnh khảnh thẳng tắp, phía dưới là một đôi giày bóng rổ, cách ăn mặc rất thu hút những nam sinh thích vận động.

"Giang Vọng, mình tên là Trình Kỳ, làm quen một chút đi?"

Cô ta dựa vào bàn, vươn tay với anh.

Giang Vọng vẫn ngồi yên không động đậy, một đôi mắt nâng lên quét qua cô ta, mặt mày rũ xuống, nơi khoé mắt lại lộ ra vẻ phong lưu hứng thú trêu chọc.

Trình Kỳ vươn thẳng tay nhìn anh, giữ nguyên vẻ tươi cười.

Sau đó điện thoại của Giang Vọng vang lên.

Hứa Ninh Thanh gọi tới, kêu anh ra bên ngoài trường ăn cơm.

"Cậu đang ở đâu?...Được, tôi ra đây."

Anh vừa nói vào điện thoại vừa vòng qua Trình Kỳ ra ngoài.

Hoàn toàn ngó lơ.

"Mẹ nó! Lại chạy!" Ngày hôm nay Trình Kỳ đặc biệt cáu kỉnh, trong lòng mấy người xung quanh biết rõ, lại không dám khuyên nhủ.

Thời Niệm Niệm bị hai người vừa túm vừa kéo đi qua.

Đối diện trường học là một con phố ăn vặt, giữa trưa có không ít nhóm học sinh ra ngoài ăn, đám người Giang Vọng và Hứa Ninh Thanh sau khi ăn xong thì trở về.

Không về phòng học mà đến sân thể dục lúc này không có ai.

Anh dựa vào gốc cây, nghiêng đầu châm lửa, ánh lửa chợt chiếu sáng đồng tử của anh, đan xen cùng ánh nắng.

Anh hít sâu một hơi rồi thở ra.

Phía sau vang lên một loạt âm thanh.

Một chân vượt qua tường rào, một đoạn mắt cá chân trắng đến quá đáng cùng với chiếc tất màu trắng lộ ra, rồi đến ống quần đồng phục dính bẩn.

Ngay sau đó, một bàn tay của cô gái bám chặt vào mặt tường thô ráp, dùng sức túm lấy, cả người lật xuống dưới, trên mặt cũng bị dính bẩn, giống như vừa lăn qua vũng bùn vậy.

Cô nhẹ nhàng vỗ vỗ, phủi đi bùn đất trong lòng bàn tay, rất nhẹ nhàng uyển chuyển nhảy xuống từ bức tường cao hai mét, dẫm lên chỗ đất mềm xốp.

Vừa ngẩng đầu thì thấy một đôi mắt đen láy.

Thời Niệm Niệm nhìn một cái rồi lại bình tĩnh thu ánh mắt về, mu bàn tay cọ lên mặt, ngồi xuống một cái ghế đá, lấy di động trong túi ra.

Có một cuộc gọi nhỡ từ Hứa Ninh Thanh.

"Vừa rồi gọi cho em sao lại không nghe máy hả, vốn còn muốn tìm em cùng đi ăn cơm." Hứa Ninh Thanh nói.

"Không...không nghe được."

"Không bị người nào bắt nạt đó chứ?"

"Không."

"Em và Giang Vọng học cùng lớp đó, sau này nếu có ai bắt nạt em thì tìm cậu ta, cậu ta là bạn anh, sẽ giúp em."

Thời Niệm Niệm nghiêng đầu nhìn nam sinh đang ngồi trên đống cỏ, anh vẫn còn nhìn cô.

Tóc mái có chút chắn tầm nhìn, cô đưa tay phất phất, quay đầu lại: "Ừ."

Cúp điện thoại.

Thời Niệm Niệm cởi áo khoác ra, phủi sạch bụi đất trên mặt, quần cũng giũ sạch sẽ.

Toàn bộ quá trình cũng không liếc mắt nhìn Giang Vọng một cái, mặc đồng phục vào lần nữa rồi trở về.

"Này." Phía sau vang lên một giọng nam, "Cô nhóc nói lắp."

Bước chân cô cũng không dừng lại, tựa như không nghe thấy.

Trên lưng bị một viên đá ném trúng: "Vừa rồi em nói chuyện điện thoại với Hứa Ninh Thanh à?"

Cái tên Hứa Ninh Thanh khiến cô xoay người, nhìn thiếu niên đang ngửa đầu nhìn cô, nhẹ nhàng gật đầu.

"Vừa rồi có người đánh em à?" Anh hỏi, giọng điệu rất nhẹ nhàng.

Thời Niệm Niệm lắc đầu.

"Vậy mà nhìn em bẩn như vừa lăn bùn thế." Giang Vọng nâng ngón trỏ chỉ vào mặt cô.

Cô đưa tay cọ cọ hai má: "Tôi đánh, đánh lại..."

Giang Vọng nhướng mày.

Đúng là không ngờ được.

"Em biết tên của tôi không?"

Thời Niệm Niệm nhớ lại lúc anh tự giới thiệu trong giờ học vừa rồi, cô không nghe kĩ, không nhớ rõ, vì thế lắc đầu.

"Giang Vọng."

Cô gật đầu.

"Gọi một tiếng xem."

Thời Niệm Niệm nhìn anh trong chốc lát, cuối cùng đi đến bên cạnh anh.

Ngồi xuống đối mặt với anh, tiếp tục phủi bụi đất trên tay áo.

Một bên mở miệng: "Giang...Giang Vọng.."

"Giang."

Cô gái mang ánh mắt trong suốt nhìn anh, không hiểu.

Giang Vọng ngồi thẳng dậy: "Nói theo đi."

"Giang." Cô nói.

"Vọng."

"Vọng."

"Giang Vọng."

"Giang Vọng..." Thời Niệm Niệm lại nói lắp, "Vọng."

"..."

Nước mắt mẹ nó cũng muốn lưng tròng rồi đây.

Giang Vọng gãi gãi mày, tiếp tục dạy: "Anh."

Thời Niệm Niệm tập trung gẩy vết bẩn trên quần áo, đọc theo: "Anh."

"Trai" Giang Vọng lại nói.

Anh trai Giang Vọng.

Thời Niệm Niệm mở miệng lấy khí, sau đó mím chặt, ngẩng đầu nhìn anh, khuôn mặt vô cảm.

Thì ra người này đang trêu cô.

"Cũng không ngốc lắm." Giang Vọng hừ một tiếng cười, cà lơ phất phơ.

"Là mấy đứa con gái trong lớp làm à?" Giang Vọng chỉ chỉ quần áo của cô.

Thời Niệm Niệm gật đầu.

"Ghét bọn con gái đó hả?"

Dừng hai giây, rồi vẫn gật đầu.

Giang Vọng dựa người lên cây, như cười như không nâng cằm, tiếng nói để lộ ba phần ý cười.

"Vậy em gọi tôi một tiếng anh Giang Vọng, tôi bảo đảm sau này không có ai dám bắt nạt em nữa."

Hết chương 3.

Chương 4 sẽ được post vào ngày 20/9/2019


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện