Cám Dỗ Ngoại Tình

Bị Chơi


trước sau

Advertisement
Bạch Tiên Nhi nói xong, bèn vội vàng đi về hướng giám đốc Lý.

Kết quả còn chưa đến bên cạnh giám đốc Lý đã bị ông ta cười lạnh, gào lên: “Cút ra xa cho ông đây! Đồ đê tiện nhà cô!”

Bạch Tiên Nhi lộ vẻ bối rối, mười ngón tay buông bên người có hơi không biết làm sao mà miết lấy nhau.

Không phải vừa rồi còn đang tốt đẹp sao?

Sao mới vừa xong việc đã trở mặt rồi?!

“Giám đốc Lý, ông… ông có ý gì? Không phải vừa nãy ông đã nói rồi sao? Chỉ cần tôi phục vụ ông tốt, ông sẽ duyệt khoản vay cho công ty chúng tôi mà!”

Giám đốc Lý nghe thấy lời này của Bạch Tiên Nhi, nụ cười lạnh trên mặt càng sâu hơn.

Bàn tay to béo nắm chặt lấy cằm Bạch Tiên Nhi, ép Bạch Tiên Nhi ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau.

Giám đốc Lý nhìn Bạch Tiên Nhi với ánh mắt độc ác, nói từng từ từng câu: “Bạch Tiên Nhi, cô cũng đã hai mươi mấy tuổi rồi, sao vẫn ngây thơ như vậy chứ?!”

“Cô xem đi! Bởi vì cô, mà vết thương bị đánh trên mặt tôi còn chưa có khỏi đây!”

“Bây giờ tôi còn hận không thể đánh chết cô, sao có thể còn duyệt khoản vay cho công ty cô chứ! Cô đang nằm mơ chắc?”

“Có điều là xét thấy vừa nãy cô đã cố gắng phục vụ tôi như vậy, tôi cũng không đánh cô để trả đũa nữa! Bây giờ cô hãy mau cút đi cho tôi! Sau này cũng đừng có xuất hiện trước mặt tôi nữa! Nếu không thì lần gặp sau, tôi sẽ không khách sáo với cô như vậy nữa đâu!”

Bạch Tiên Nhi cứng người ngay tại chỗ, không dám tin mà trừng mắt nhìn giám đốc Lý, chỉ cảm thấy nhất thời như rơi xuống kẽ băng!

Sau lưng Bạch Tiên Nhi đều đã toát ra một lớp mồ hôi lạnh, cả người run lên vì tức giận, sắc mặt hết xanh rồi trắng, méo mó đến cùng cực, mười ngón tay buông bên người nắm chặt thành nắm đấm.

Bạch Tiên Nhi cố hết sức để cho giọng mình nghe có vẻ bình tĩnh, nói với giám đốc Lý: “Giám đốc Lý, ông đây là ý gì? Ông đang chơi tôi?”

Bạch Tiên Nhi nói xong thì môi cũng đều run lên.

Giám đốc Lý vô cùng vui sướng, cười lớn tiếng, nhìn ánh mắt không dám tin và hoang mang của Bạch Tiên Nhi, gật gật đầu: “Ừm, cô nói không sai, tôi chính là đang chơi cô.”

Bạch Tiên Nhi run rẩy không ngừng, nắm chặt lấy cánh tay giám đốc Lý: “Sao có thể như vậy! Chính ông đã tự mình nói! Ông sẽ đồng ý duyệt khoản vay cho chúng tôi! Ông đã tự mình đồng ý mà!”

“Lỗ tai của cô có nghe thấy tôi nói sẽ duyệt khoản vay cho các người chưa?! Giám đốc Lý cười lạnh, trực tiếp hất những ngón tay đang nắm chặt lấy cánh tay mình của Bạch Tiên Nhi ra.

Bạch Tiên Nhi cảm thấy mình sắp bị ông ta ép điên rồi.

Cô ta không dễ gì nhịn được sự ghê tởm, làm cho ông ta nhiều việc như vậy, thậm chí còn có rất nhiều việc cô ta còn chưa từng làm cho Khâu Thiếu Trạch.

Nhưng bây giờ ông ta lại nói là đang chơi cô ta! Không duyệt khoản vay cho cô ta!

Vậy chẳng phải cô ta đã bị cái tên giám đốc Lý này ngủ không một lần sao!

Vả lại cô ta phải về báo cáo kết quả với Khâu Thiếu Trạch sao đây?! Không thể duyệt khoản vay, vị trí giám đốc bộ phận tài chính của cô ta sẽ thật sự bay mất!

Bạch Tiên Nhi cắn răng, tức giận đến run cả người, nhìn giám đốc Lý, dứt khoát xé rách hoàn toàn da mặt, nhìn chằm chằm giám đốc Lý, nói: “Giám đốc Lý! Nếu như ông không duyệt khoản vay đó cho tôi, tôi sẽ đi báo cảnh sát rằng ông cưỡng, hiếp!”

Bạch Tiên Nhi vốn tưởng là giám đốc Lý nghe thấy lời này của cô ta sẽ sợ hãi.

Nhưng mà giám đốc Lý lại không hề có dáng vẻ sợ hãi gì, ngược lại là nở nụ cười.

Ngay sau đó, giám đốc Lý lấy điện thoại, mở một video đưa đến trước mặt Bạch Tiên Nhi, vừa cười bỉ ổi, vừa đắc ý nói: “Đến đây nào, Bạch Tiên Nhi.

Cô tự mình xem đi.

Cô cảm thấy là cảnh sát sẽ tin tưởng có cái kiểu cưỡиɠ ɦϊế͙p͙ nào mà chủ động như cô không?”

“Từ đầu đến cuối tôi không hề làm gì cả, cả quá trình đều là cô đang tự mình chủ động.”

Tầm nhìn của Bạch Tiên Nhi rơi về phía video trên điện thoại.

Chỉ thấy cái người mặc áo sơ mi không chỉnh tề, ngồi trên đùi giám đốc Lý, lấy lòng ông ta trong video chính là mình!

Giám đốc Lý đáng chết lại quay hết chuyện xảy ra vừa rồi vào trong điện thoại!

Bạch Tiên Nhi chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, cả
Advertisement
người lạnh hơn mấy phần.

Bạch Tiên Nhi phản ứng lại thì nhào đến phía điện thoại trên tay giám đốc Lý như không muốn sống.

Cô ta muốn xóa cái video này! Tuyệt đối không thể để cái video đó nằm trong tay giám đốc Lý.

Bạch Tiên Nhi đã nhanh, nào ngờ giám đốc Lý càng nhanh hơn.

Vừa thấy Bạch Tiên Nhi nhào qua, giám đốc lý đã tức khắc lấy điện thoại về, Bạch Tiên Nhi nhào vào khoảng không.

Bạch Tiên Nhi tay trói gà không chặt, giật thì khẳng định giật không lại giám đốc Lý.

“Giám đốc Lý, tôi thật sự biết sai rồi, cầu xin ông hãy xóa cái video đó đi.” Viền mắt Bạch Tiên Nhi đỏ lên.

Giám đốc Lý nở nụ cười bỉ ổi với Bạch Tiên Nhi: “Đừng, video này hay vậy, tôi còn muốn lưu lại, để tùy thời lấy ra thưởng thức.”

“Đừng vậy mà.

Cầu xin ông đấy giám đốc Lý, xóa video đi.

Ông muốn tôi làm gì tôi đều bằng lòng.” Bạch Tiên Nhi thật sự sắp khóc.

“Bạch Tiên Nhi, cô yên tâm.

Miễn là cô không chọc tôi, tôi sẽ không để lộ video này ra!” Trên tay Giám đốc Lý nắm được nhược điểm tốt như vậy, sao có thể thật sự xóa đi.

Nói xong, giám đốc Lý cầm điện thoại, trực tiếp gọi bảo vệ của ngân hàng vào, chỉ Bạch Tiên Nhi, nói: “Tiễn cô gái này đi.”

Bạch Tiên Nhi không làm gì được giám đốc Lý, lại không dám làm loạn lên, sợ thật sự chọc giận giám đốc Lý, ông ta sẽ công khai đoạn video ra ngoài.

Cô ta chỉ có thể cắn răng, nhịn nguyên một bụng lửa giận đang cuồn cuộn, viền mặt đỏ ửng, bị hai bảo vệ dẫn ra khỏi ngân hàng.

Bạch Tiên Nhi về thẳng nhà, đóng chặt cửa phòng, che đầu trong chăn, không thể kiềm được mà khóc lớn lên, trút hết ra một lần.

Như vậy còn chưa đủ, cô ta đỏ mắt, giống như phát điên mà đem tất cả những thứ có khả năng đập nát trong phòng, đập hết một lần.

Đường Du Nhiên tan làm thì về nhà cùng Khâu Thiếu Trạch.

Vừa vào phòng khách, thì thấy mẹ Phúc đang xách bao to bao nhỏ từ trên lầu xuống.

“Mẹ Phúc, dì đang cầm gì vậy? Sao lại nhiều thế?”

Đường Du Nhiên vừa nói, vừa đi đến trước mặt mẹ Phúc, giơ tay muốn giúp mẹ Phúc cầm một ít.

Kết quả mẹ Phúc vội vàng cười, nói với Đường Du Nhiên: “Không sao đâu cô cả, tôi xách được.”

Nói xong, mẹ Phúc nhíu mày, trên mặt nhịn không được lộ ra vài phần không vui, nhìn về phía phòng Bạch Tiên Nhi trên lầu một cái.

Lúc này mẹ Phúc mới nói tiếp với hai người Đường Du Nhiên và Khâu Thiếu Trạch: “Cô cả, cậu Khâu, hai người nhanh lên xem thử đi.

Hôm nay cô Bạch trở về thì không biết đã chịu phải kíƈɦ ṭɦíƈɦ gì.

Đầu tiên là ở trong phòng khóc lớn một trận.

Sau khi khóc xong lại điên cuồng đập hết đồ trong phòng một lần.

Những thứ tôi cầm trên tay đều là rác bị đập vỡ trong phòng cô Bạch.”

Đường Du Nhiên nghe thấy những điều này thì có chút bất ngờ, nhíu mày, không phải bình thường Bạch Tiên Nhi rất biết giả bộ sao?

Sao lần này lại để bại lộ bản tính ra vậy? Xem ra đúng là đã chịu kíƈɦ ṭɦíƈɦ không nhỏ!

Khâu Thiếu Trạch ở một bên thì nhíu chặt mày, đi trước Đường Du Nhiên một bước, bước nhanh về phía phòng Bạch Tiên Nhi trên lầu.

Phòng của Bạch Tiên Nhi đang mở.

Vừa đến cửa phòng đã nhìn thấy một đống bừa bãi trong phòng, khắp nơi đều là mảnh vụn của đèn, ly, sách vở.

Trong phòng ngoài tường ra, gần như không còn lại thứ gì toàn vẹn.

Bạch Tiên Nhi ngồi co ro dưới đất, tóc tai loạn xạ, trên mặt toàn là vệt nước mắt, trong mắt thì nổi đầy tơ máu..
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện