Cám Dỗ Ngoại Tình

Tuyệt Tình


trước sau

Advertisement
Trong căn phòng bên cạnh, Khâu Thiếu Trạch nhìn gương mặt trắng sáng của Bạch Tiên Nhi, đôi mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt mơ hồ nơi khóe mắt, nhìn chân Bạch Tiên Nhi bị thương như vậy, trong lòng không khỏi cảm thấy có chút áy náy.

Nhưng mà sau đó lại nghĩ tới chuyện hôm nay bởi vì Bạch Tiên Nhi đột nhiên náo loạn như vậy, dẫn tới bản thân anh ta không chỉ bị giám đốc Lý đánh mà chuyện công ty vay nợ cũng bị ngâm nước nóng, trong lòng Khâu Thiếu Trạch nhất thời có chút không thoải mái, cau mày nhìn Bạch Tiên Nhi, miễn cưỡng nói: “Vết thương trên chân em thế nào rồi?”

“Bác sĩ nói bị trẹo mắt cá chân, rất nghiêm trọng, bây giờ đang xoa thuốc, qua bốn năm ngày mới tốt lên được.



Bạch Tiên Nhi vừa nhỏ giọng nói vừa khóc, nhìn Khâu Thiếu Trạch nghẹn ngào nói: “Khâu Thiếu Trạch, hôm nay sao anh có thể đối xử với em như vậy chứ… Em yêu anh như vậy, anh biết trong lòng em khổ sở như thế nào không?”

Trước đây Khâu Thiếu Trạch rất thích nghe Bạch Tiên Nhi nói lời yêu anh ta, nhưng bây giờ Khâu Thiếu Trạch vừa nghe Bạch Tiên Nhi nói yêu anh ta thì trong lòng lại cảm thấy rất buồn bực.

Khâu Thiếu Trạch chau mày trực tiếp ngắt lời cô ta, giọng nói đầy vẻ không vui: “Bạch Tiên Nhi, em đừng nói nữa! Hôm nay nếu như không phải là em đột nhiên làm ầm ĩ lên, ăn nói bậy bạ, thì anh sẽ không bị giám đốc Lý đánh! Hơn nữa sẽ không bởi vì như vậy mà đắc tội với giám đốc Lý làm hại công ty không vay được tiền!”

Nghĩ như vậy, lông mày Khâu Thiếu Trạch càng nhíu chặt hơn, bởi vì hạng mục hợp tác với Tập đoàn Thời Thị mà bây giờ công ty đang gặp khó khăn trong việc xoay vòng vốn.

Bản thân đã phải tự bỏ tiền túi ra, mặc dù đã bỏ ra mấy nghìn vạn nhưng số tiền này muốn duy trì hoạt động của công ty thì cũng chỉ như muối bỏ biển, nếu như không vay được tiền, tài chính của công ty bất cứ lúc nào cũng có thể đứt gãy!

Nghĩ tới những điều này, Khâu Thiếu Trạch lại bực bội nhìn Bạch Tiên Nhi nói: “Bây giờ em nói xem! Chuyện vay tiền bị em phá hỏng thì phải làm thế nào? Nếu như vốn của công ty bị đứt gãy thì trách nhiệm này em có gánh nổi không?”

Khâu Thiếu Trạch nói như vậy, Bạch Tiên Nhi cắn môi nhất thời không còn lời nào để nói.

Trong phòng im lặng một lúc lâu, Bạch Tiên Nhi khóc nức nở nghẹn ngào nói: “Xin lỗi anh… Thiếu Trạch, em biết lỗi rồi, thật xin lỗi, chuyện vay tiền, em sẽ giúp anh nghĩ cách…”

Khâu Thiếu Trạch nghĩ đến chuyện tiền bạc trong lòng rất phiền muộn, cũng không để lời nói của Bạch Tiên Nhi trong lòng, hừ lạnh một tiếng, đập cửa bỏ đi.

Khâu Thiếu Trạch vừa đi, nhất thời Đường Du Nhiên đã nghe thấy tiếng ném đồ vang lên trong phòng Bạch Du Nhiên.

Trong lòng Đường Du Nhiên cười lạnh một tiếng, lần này quả thật là Bạch Tiên Nhi tự làm tự chịu.

Đường Du Nhiên không buồn ngủ chút nào, cầm điện thoại đặt trên tủ đầu giường, vừa mở đã thấy bên trong hiển thị một cuộc gọi nhỡ.

Là Thời Ngọc Thao gọi tới.

Điện thoại của Đường Du Nhiên để chế độ im lặng, cuộc điện thoại gọi tới là mười phút trước.

Nhìn thấy cuộc gọi nhỡ này Đường Du Nhiên nhất thời nhớ ra cô đã đồng ý với Thời Ngọc Thao sau khi về đến nhà sẽ gọi điện thoại cho anh, kết quả là sau khi về nhà lại bị cô quên mất tiêu.

Nghĩ vậy Đường Du Nhiên tay chân nhẹ nhàng xốc chăn lên bước xuống giường, đi tới ban công nhỏ bên ngoài, lúc này mới gọi điện lại cho Thời Ngọc Thao.

Không biết có phải Thời Ngọc Thao đang chờ điện thoại của Đường Du Nhiên không mà Đường Du Nhiên vừa mới gọi tới, chuông điện thoại vừa vang lên được mấy giây điện thoại đã được kết nối rồi.

Giọng nói trầm thấp có chút không vui của Thời Ngọc Thao nhất thời vang lên: “Về tới nhà rồi sao? Sao bây giờ mới nhớ gọi điện thoại cho tôi thế?”

Nghe thấy giọng Thời Ngọc Thao giống như đứa trẻ giận dỗi, Đường Du Nhiên nhịn không được khẽ cười: “Về tới nhà rồi, vừa rồi có chút chuyện nên mới chậm trễ như vậy.



“Về tới nhà là tốt rồi, đã muộn rồi, em đi nghỉ sớm đi, chúc ngủ ngon.



“Chúc ngủ ngon.

” Đường Du Nhiên cũng nói lại, sau đó kết thúc cuộc gọi.

Cơn gió đêm bất chợt thổi đến mang theo luồng không khí mát lạnh ẩm ướt, Đường Du Nhiên lạnh rùng mình, cả người giống như bị gió thổi làm cho tỉnh táo hơn vài phần.

Toàn thân Đường Du Nhiên cứng đờ, sau khi sửng sốt vài giây mới theo bản năng giơ tay lên xoa xoa khóe môi của mình.

Quả nhiên, Đường Du Nhiên có thể cảm nhận được khóe môi của mình đang giương lên, cô đang cười.

Cười vì nhận được điện thoại của Thời Ngọc Thao.

Nhận thức được điều này, nụ cười trên khuôn mặt Đường Du Nhiên lập tức
Advertisement
vụt tắt, trong đầu nhịn không được nhớ tới những người khác ở Diệu Thành đều nhận xét Thời Ngọc Thao là một dân chơi.

Đường Du Nhiên lập tức nâng tay vỗ vỗ lên khuôn mặt của mình, cố gắng khiến cho mình nhanh chóng trở lại bình thường, từ đáy lòng vang lên một âm thanh sắc bén: “Đường Du Nhiên! Cô đừng quên, cô và Thời Ngọc Thao chẳng qua chỉ là giao dịch mà thôi!

Thời Ngọc Thao có tiếng là dân chơi, bây giờ đối xử tốt với cô như vậy chẳng qua là vì ham muốn cảm giác mới mẻ mà cơ thể cô mang lại cho anh ta thôi! Trái tim cô nhất định phải đứng vững, đừng để bản thân rơi vào cảnh không thể quay đầu thêm lần nữa!

Trên mặt Đường Du Nhiên không còn nụ cười, cô đưa tay lên vuốt ve vị trí trái tim ở ngực trái của mình, một lần nữa nghiêm túc cảnh cáo bản thân, ngàn vạn lần không thể dành tình cảm cho Thời Ngọc Thao! Ngàn vạn lần không thể, chuyện yêu đương với Thời Ngọc Thao còn đáng sợ hơn nhiều so với chuyện yêu Khâu Thiếu Trạch!

Cất điện thoại, Đương Du Nhiên trở về phòng, nằm trên giường, lần đầu tiên cô mất ngủ.

Trằn trọc trăn trở mãi cũng không ngủ được, mãi đến ba bốn giờ sáng, Đường Du Nhiên mới miễn cưỡng chợp mắt được.

Ngày hôm sau vẫn đi làm như cũ, Đường Du Nhiên và Bạch Tiên Nhi cùng nhau lên xe Khâu Thiếu Trạch đến công ty.

Đường Du Nhiên rất khâm phục sự kiên trì của Bạch Tiên Nhi, mặc dù chân đau không đi lại được nhưng Bạch Tiên Nhi vẫn kiên trì chống nạng đi làm như thế này.

Chỉ là Bạch Tiên Nhi không thể ngờ tới thứ đợi cô ta ở công ty là một đợt sóng to gió lớn!

Đường Du Nhiên chỉ biết được chuyện này sau khi nghe đồng nghiệp trong công ty nhiều chuyện mà thôi.

Buổi sáng lúc Khâu Thiếu Trạch họp với các bộ phận trong công ty, anh ta đột nhiên tuyên bố một quyết định.

Bởi vì Bạch Tiên Nhi khiến cho việc vay vốn của công ty bị vỡ lở nên Khâu Thiếu Trạch quyết định tạm thời bãi nhiệm chức vụ giám đốc bộ phận tài chính của Bạch Tiên Nhi, giáng xuống làm nhân viên bình thường của bộ phận tài chính.

Đồng thời chức vụ giám đốc bộ phận tài chính tạm thời do thư ký giám đốc Vương Ngọc đảm nhiệm.

Cùng với đó Lý Nhược Tuyết của bộ phận tài chính cũng bị Khâu Thiếu Trạch chỉ đích danh đuổi khỏi công ty và không bao giờ được tuyển dụng lại nữa.

Cuộc họp vừa kết thúc, chuyện Bạch Tiên Nhi bị bãi nhiệm chức vụ giám đốc bộ phận tài chính trong nháy mắt đã truyền khắp công ty.

Hầu hết các đồng nghiệp trong công ty đều biết mối quan hệ mờ ám giữa Bạch Tiên Nhi và Khâu Thiếu Trạch.

Cho nên lúc mọi người nghe nói Bạch Tiên Nhi bị bãi nhiệm chức vụ giám đốc thì vừa kinh ngạc vừa vui sướng khi thấy người gặp họa.

Trước kia Bạch Tiên Nhi ở công ty ngông cuồng ngang ngược, đắc tội với không ít người.

Mọi người đều không ngờ tới Khấu Thiếu Trạch lại đối xử với Bạch Tiên Nhi tuyệt tình như vậy.

Ngay cả chính bản thân Bạch Tiên Nhi cũng không thể ngờ Khâu Thiếu Trạch lại đối xử với mình như vậy.

Từ lúc bị tuyên bố bãi nhiệm chức vụ giám đốc đến lúc cuộc họp kết thúc, cả người Bạch Tiên Nhi đều choáng váng.

Mãi đến lúc cuộc họp kết thúc, mọi người đều đi hết, phòng hội nghị trống không chỉ còn một mình cô ta, Bạch Tiên Nhi lúc này mới lấy lại tinh thần, cô ta thật sự bị Khâu Thiếu Trạch khai trừ rồi.

Mười ngón tay buông lỏng bên người gắt gao nắm chặt thành nắm đấm, ngay sau đó, Bạch Tiên Nhi không chút do dự trực tiếp đứng dậy sải bước đến phòng làm việc của tổng giám đốc.
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện