Các Ca Ca Ai Cũng Sủng Ái Ta

Không Phải Muốn Cùng Anh Trai Về Nha Sao


trước sau

Advertisement
Editor: Aya nè!

Không khí đều ngưng trọng, bên cạnh bảo tiêu cũng không dám thở dốc.

Vị tiểu thư này nói, như thế nào giống nói Độ gia là bọn cướp?

Nhưng ngay sau đó, bọn họ càng ngoài ý muốn.

Nam nhân đem dao nhỏ ném vào thùng rác phía sau, thong thả ung dung nói, "Tằng Húc, nhớ san bằng mảnh đất này."

"A...... Là!" Tằng trợ lý vội vàng lên tiếng.

Nghe vậy, những người khác trong bệnh viện vẻ mặt khiếp sợ, phía sau lưng lạnh cả người!

Xong rồi! . Ra chương nhanh nhất tại ( trumtru yen. мE )

Lần này là thật sự đập phải sắt rồi!

Mà Bùi Duẫn Ca có loại dự cảm quỷ dị, xử lý xong này bệnh viện, tiếp theo cái khả năng chính là cô......

Theo sau.

Bùi Duẫn Ca chuẩn bị ngẩng đầu, bỗng nhiên đã đến, một hơi thở lãnh đạm quanh mình, độc đáo lại có cảm giác xâm lược.

Ngay sau đó.

Không đợi cô phản ứng, trời đất liền quay cuồng bỗng nhiên đâm vào một bộ ngực ấm áp!

Cách lớp áo sơmi hơi mỏng, cực nóng độ ấm cùng tim đập, đều làm mặt cô đỏ lên.

Bùi Duẫn Ca sắc mặt biến đổi, theo bản năng ôm lấy cổ nam nhân, sợ sẽ ngã xuống.

Cô nàng này phản ứng, cũng làm nam nhân có chút sung sướng.

Không lâu sau.

Bùi Duẫn Ca nghe được Hoắc Thời Độ thấp tiếng nói, lấy câu trêu chọc cùng ái muội.

"Sợ cái gì? Eo ca ca còn tốt."

"Anh làm gì thế?" Nụ cười cô nhạt đi.

Từ ánh mắt đầu tiên, cô đã cảm thấy người nam nhân này quá mức nguy hiểm, không tốt để tiếp cận. Nhưng không nghĩ tới, hành vi nam nhân này căn bản khó có thể nắm bắt.

"Không phải muốn cùng ca ca về nhà sao?"

Hoắc Thời Độ vẻ mặt vân đạm phong khinh*, ý bảo Bùi Duẫn Ca tiếp nhận dù sau, liền chuẩn bị đem người liền như vậy ôm đi.

*云淡风轻Vân đạm phong khinh 云淡风轻 yún dàn fēng qīng: mây nhạt gió nhẹ, đại loại là gió thổi phất phơ, mây trôi lững lờ, chỉ thời tiết đẹp. Xuất phát từ thơ Trình Hạo- Xuân nhật ngẫu thành: Vân đạm phong khinh cận ngọ thiên, Bàng hoa tùy liễu quá tiền xuyên. Hay được mượn để biểu đạt tâm cảnh điềm đạm, nhàn nhã, an tĩnh. Ở đây được dùng như là "vẻ mặt nhẹ nhàng" um vậy đó.

Xem đến một màn này, Tằng trợ lý cùng bảo tiêu trợn mắt há hốc mồm!

Độ gia đây là có chuyện gì?!

Như vậy liền đoạt người??!

Nhưng mà.

Hoắc Thời Độ mới vừa đi tới cửa, bỗng dưng nghe được có người nổi trận lôi đình.

"Người đâu!? Ta* nói cho các ngươi** biết, em gái ta nếu mà không thấy, các ngươi liền chuẩn bị đời này ở tù mọt gông đi!"

*,**: định chuyển thành "tao" và "bọn mày" nhưng như này có phong tình hơn các bác ạ.

Nghe được âm thanh, Bùi Duẫn Ca quay đầu liền thấy Tần Lãng khuôn mặt tuấn tú bộ dáng hung ác.

Nam nhân nhuộm tóc thành màu xám bạc, cùng diện mạo xuất sắc, Bùi Duẫn Ca căn cứ theo tiểu thuyết miêu tả, đại khái đoán ra đây là anh ba của cô.

Tuyển thủ toàn quốc, mới vừa
Advertisement
lấy được giải quán quân thế giới league, mang đội lấy vinh quang về cho nước.

Giờ khắc này.

Tần Lãng không kịp thu liễm mặt đầy lệ khí, liền nhìn đến em gái nhà mình vẻ mặt lạnh nhạt nhìn hắn.

"Duẫn, duẫn......"

Tần Lãng cổ họng phát khô, còn chưa nói xong, Bùi Duẫn Ca liền nhìn đến cách đó không xa đứng cùng Tần Lãng là bộ dáng giống nam nhân, là một cô gái xinh đẹp.

Bùi Duẫn Ca cười nhạo, "Đây là không nên tới, đều tới?"

Đều??

Nguyên bản Tần Lãng còn không hiểu ra sao, nhưng quay đầu liền nhìn thấy đại ca cùng Tần Hữu Kiều đều đang vội vàng tới.

"Ca ca không phải muốn mang ta về nhà sao?"

Bùi Duẫn Ca môi đỏ nhếch lên, làm trò trước mặt Tần Lãng, thân mật kề miệng ở bên tai Hoắc Thời Độ.

Tần Lãng: "??!"

Tình huống này không đúng a!!

Hướng đi lúc này không phải nên là Ca Nhi nhẹ nhàng chạy đến trước mặt hắn muốn ôm một cái sao?!

Như thế nào đột nhiên xuất hiện một cái dã nam nhân*, ôm em gái hắn, còn được Ca nhi ngọt ngào gọi ca ca?!

*Dã nam nhân: đàn ông thô lỗ, không văn minh, hay dùng nhất là đàn ông thúi.

Này đi hướng như thế nào cùng đời trước không giống nhau?

Chẳng lẽ là hắn sau khi trọng sinh, tới quá sớm??

Tần Lãng nhìn Bùi Duẫn Ca bị ôm, hốc mắt có chút đỏ đậm, theo bản năng siết chặt tay

Hắn cũng chưa từng ôm Ca Nhi như vậy.

Nhưng mà.

Bùi Duẫn Ca nhìn đến biểu tình này của Tần Lãng, cho rằng hắn lại muốn châm chọc mỉa mai, dứt khoát cũng đừng chạm mắt, lười phản ứng.

Bộ dáng này, càng là làm Tần Lãng có loại cảm giác trời sụp đất nứt.

Ca Nhi của hắn làm sao vậy??!

"Tam ca, Bùi Duẫn Ca không có việc gì đi?"

Bỗng nhiên, giọng nói mềm mại vang lên.

Bùi Duẫn Ca theo bản năng nhíu mày.

Mà lúc này.

Cũng không biết ôm nàng, nam nhân này làm sao vậy, đột nhiên thẳng bước từ nơi xa đi đến.

Này cũng làm người tới không thấy rõ hình dạng của nam nhân, càng không biết vị này chính là tổng tài Hoắc thị trong lời đồn.

"Ca......"

Tần Lãng còn không có mở miệng, đã bị Tần Hữu Kiều kéo lại tay, "Anh ba, thôi bỏ đi, chị ấy chính là muốn khiến cho chúng chú ý đến chị ấy thôi."

PS: Các ca ca trọng sinh.

Truyện convert hay : Võ Linh Thánh Tôn
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện