Bốn Đại Danh Gia - Ái Nữ Kiều

Chương 11-12


trước sau

Advertisement
Chương 11: Làm việc thiện (1)

Sau một hồi đã trở thành trò cười cho tất cả những người có mặt trong hội trường này, đã làm cho Liên Kiều thu hoạch rất lớn. Cô hiện tại đã lĩnh hội cảnh ngộ trong câu: không trộm nổi gà lại mất đi nắm gạo.

Bản nhạc cấp mười đó là vấn đề rất khó khăn, cả về vấn đề chiều dài của những phím âm trên đàn Piano, từng phím từng phím thoát ra âm thanh giống như một khuôn mặt tươi cười thì gương mặt Liên Kiều lại tràn đầy thống khổ ah~.

Cô hận chết hiệu trưởng, càng hận người đàn ông đứng trên bục cười đến thâm sâu kia hơn —— Có trời mới biết cô có đắc tội gì tới anh ta? Mà anh ta lại nghĩ ra phương pháp thiếu đạo đức ấy chỉnh cô.

Liên Kiều vừa nghĩ một bên dùng sức mà đánh loạn trên bàn phím. Từ một bản nhạc vô cùng tuyệt với rơi vào tay cô quả thực tiếng lợn bị chọc tiết còn dễ nghe hơn!

Hành lang của phòng tập Piano không có sinh viên qua lại. Dưới sắc vàng vọt của bóng đèn dần hiện ra bóng dáng cao to được in bóng phóng đại dưới nền đá cẩm thạch. Trên mặt đất một người đàn ông anh tuấn vì nghe được tiếng nhạc siêu cấp buồn tẻ này hai mày nhíu lại dừng cước bộ.

“Hoàng Phủ tiên sinh”

Vệ sĩ vẫn luôn theo sau có chút nghi ngờ lên tiếng nhưng vẫn chưa nói xong liền bị Hoàng Phủ Ngạn Tước giơ tay ám chỉ hắn không được nói nữa.

“ Tôi muốn hủy bỏ buổi tiệc tối nay của hiệu trưởng —— thưởng thức một chút phong cảnh cảng biển nơi này!” Hoàng Phủ Ngạn Tước nói giọng trầm thấp, cử chỉ giơ tay vô cùng tao nhã.

“Vâng, Hoàng Phủ tiên sinh!”

Vệ sĩ hiển nhiên cũng nghe thấy âm thanh Piano kia nhanh chóng nói: “Tôi sẽ thông báo cho hiệu trưởng!”

Người vệ sĩ này tên là Adolf đã theo bảo vệ Hoàng Phủ Ngạn Tước nhiều năm cộng thêm thân thủ được huấn luyện đặc biệt tai Đức, đối với gia tộc Hoàng Phủ đặc biệt trung thành.

Hoàng Phủ Ngạn Tước gật đầu với Adolf. Sauk hi hắn rời đi anh đem ánh mắt chuyển tới bên trong phòng tập Piano bờ môi tao nhã cười khóe mắt cũng hiện lên sự vui vẻ.

Không thể không nói có bé này có tế bào nghịch ngợm phát toàn thân khơi dậy hứng thú trong anh. Nhất là ánh mắt của cô tại hội trường nhìn anh với vẻ đầy bất mãn cùng phẫn hận thế nhưng lại làm anh sinh ra một chút cảm giác áy náy. Bởi nghe được hình thức trừng phạt người ta bằng âm nhạc làm anh vô thức bật cười.

Rời khỏi hội trường vừa lúc đi qua phòng tập Piano này, Hoàng Phủ Ngạn Tước cho rằng Liên Kiều khả năng đã yêu đương không lớn. Cho nên anh nhanh chóng đẩy cửa ra thuận tiện phát huy một chút siêu cấp tình yêu của chính mình hảo dạy dỗ tiểu Oa nhi không biết trời cao đất dày là gì này.

Mãi đến lúc lâu sau Hoàng Phủ Ngạn Tước thực quá hối hận quyết định này của mình. Nếu không phải thiện tâm của anh lên cơn bộc phát thì sau cũng không gặp phải tiểu qoan gia này.

Cửa phòng Piano phía sau Liên Kiều vô thanh vô thức được đẩy ra —— ngay sau đó liền nghe được khó nghe cùng tiếng nói thánh thót như trẻ con đang mắng người truyền tới.

“Xú nam nhân, đu đủ cái đáng chết, đu đủ đực tôi gõ chết mấy người, gõ chết mấy người” ——Cái miệng nhỏ nhắn của Liên Kiều một bên vừa mắng người, hai tay lại gõ gõ phím đàn.

Chương 12: Làm việc thiện (2)

Liên Kiều thực hưởng thụ biện pháp xả giận mới phát hiện này. Coi từng phím đàn là tên Hoàng Phủ heo lợn và đu đủ cái dùng sức mà đánh xuống cứ
Advertisement
như vậy trí nhớ giai điệu và tốc độ dần dần tăng lên.

Đang lúc chơi đàn đến mức độ kinh khủng, đột nhiên cô nghe được tiếng cười trầm thấp phía sau lưng. Tiếng cười này như được phát ra từ chỗ sâu nhất trong yết hầu trầm thấp mà hung hậu, tiếng cười như gợn sóng phảng phất hương thơm của rượu ngon, tao nhã hơn cả tiếng nhạc dịu dàng.

“Ai?”

Liên Kiều giật mình khi nghe thấy tiếng cười đó, cô dừng tay đồng thời quay người lại.

Trong lúc nhất thời ánh mắt cô chìm đắm vào đôi con ngưỡi đen láy sâu như biển cả kia, ánh mắt như sao nhanh chóng bay qua một tia khác thường.

Đông! Một đôi tay nhỏ bé đột nhiên đặt mạnh lên phím đàn phát ra âm thanh!

“Thì ra là anh, anh làm hại tôi còn chưa đủ hay sao mà còn muốn đến đây để giám sát tiến độ?”

Chính cái gọi là kẻ thù gặp mặt hết sức đỏ mắt. Lúc này Liên Kiều đang nhìn người đàn ông vẻ mặt ta thần tựa cửa vẻ mặt tao nhã ngược lại làm cho lòng cô không thoải mái.

Hoàng Phủ Ngạn Tước biếng nhác mà cười, anh nhún vai liên tục duy trì động tác tựa cửa nhìn vào đôi mắt tức giận kia nụ cười càng thêm sáng lạn.

“Đàn—— không phải đàn như vậy” Anh thuận miệng ném ra một câu vân đạm phong khinh (ý chỉ: nhẹ như gió mây)

“Gì?”

Liên Kiều nhất thời không kịp phản ứng. người đàn ông này đầu bị đập vào cửa sao? Nhìn thấy bộ dáng đầy căm ghét của mình mà một chút phản ứng đều không có?

“Khụ —— cái kia, phòng Piano này là tôi, tôi muốn đàn thế nào thì đàn như thế ai cần anh lo? Còn ỷ vào việc mình có vóc dáng đẹp mà bắt nạt người khác —— hừ, tôi nhất định để anh sáng mắt ra!”

Cô quyết định nhắc anh một chút, dù sao người đàn ông này nói thế nào thì bộ dáng vẫn là siêu cấp đẹp trai mà cô lại là điển hình gặp người nói tiếng người gặp quỷ nói chuyện ma quỷ.

“Quan trọng nhất là” —— người đàn ông này nhìn qua hẳn là không tốt đẹp gì. Nếu một khi cô phản kích thất bại thì làm sao bây giờ? Cái gọi là biết người biết ta trăm trận trăm thắngchính là khi Liên Kiều muốn chỉnh người phải thăng dò đối phương nắm chắc mọi thứ mới có đường lui.

Hoàng Phủ Ngạn Tước không nói gì ngược lại nhìn cô mà đi tới khoảng cách giữa hai người càng ngày càng gần. Liên Kiều cảm thấy một trận khó thở, phòng tập Piano không nhỏ nhưng bởi vì bóng dáng cao lớn này mà trở nên trật trội

Liên Kiều khó khăn nuốt nuốt nước miếng, đem thân mình dính sát trên đàn Piano. Nhìn vào hướng người đàn ông đang đi tới mà cảnh giác giống con nhím.

“Này! Anh muốn làm gì? Anh sẽ không nhỏ nhen như thế chứ? Tôi chỉ mắng cho nỗi bất bình của tôi mà thôi. Tôi nói anh biết đánh phụ nữ là đàn ông không có phẩm chất~~~ là ..là vô sỉ~~~

Truyện convert hay : Bách Luyện Thành Thần
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện