Bộ Bộ Thông Thiên

Hắc Điểu Tai Họa


trước sau

Advertisement
Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân " Không phải tìm ta! Chắc chắn không phải ".

" Ta bế quan nghiên cứu đan phương đã nửa tháng nay...".

" Là kẻ nào làm ra đại sự? Phải ra xem mới được a!".

Chúng đệ tử Luyện Dược Đường đều tò mò, càng nắm chắc đối phương đến tuyệt đối không phải tìm mình vậy cho nên có hơn trăm kẻ to gan lập tức mở cửa động phủ bước ra nghe ngóng.

Đạo cầu vồng này hướng vị trí động phủ của Diệp Bất Phàm hoành không mà đến, tốc độ nhanh chóng siêu việt bôn lôi, uy áp kinh tâm động phách càng là trong sát na giáng lâm khiến cho đầy trời là thanh âm vù vù chấn động, đạo cầu vồng ngừng lại ở giữa hư vô, khi hào quang tán đi có thể nhìn thấy một vị trung niên nhân sĩ thân mặc tử kim đạo bào, hắn khí thế như hồng, khuôn mặt đen sạm phong trần cương nghị càng biểu hiện ra tôn nghiêm khó tả, trung niên hình thể cao lớn, uy áp tự thân lan tràn vậy mà huyễn hóa một đầu Du Long tại bên trên cơ thể lặng lẽ xoay tròn.

Trung niên nhân đứng phía trước động phủ của Diệp Bất Phàm, khuôn mặt lạnh băng không mang theo chút nào biểu cảm, thậm chí trong ánh mắt còn hiện lên nhàn nhạt sát khí, trung niên nhân mở miệng, thanh âm rền vang như sấm:" Con chim kia đâu? Giao nó ra cho ta!".

Diệp Bất Phàm nội tâm run rẩy, thanh âm này đi vào đầu tựa hồ lôi đình, đứng trước trung niên nhân hắn có loại cảm giác bản thân nhỏ yếu không khác gì sâu kiến, chỉ cần một cái ý niệm tùy tiện của đối phương cũng đủ khiến cho hắn hồn phi phách tán, đây chính là sự chênh lệch lớn lao trên cấp độ sinh mệnh, trung niên nam tử tu vi không biết, tuy nhiên tuyệt đối không ở dưới Kim Đan cảnh.

" Là Trường Đường Chủ! " Một tên Luyện Dược Đường đệ tử nhìn thấy trung niên nhân thì không khỏi chấn kinh, lạc giọng hô lớn.

" Trường Đường Chủ nào? Có phải Trường Đường Chủ của Pháp Binh Đường?" Đồng học sát vách động phủ nghe vậy cũng giật mình, kinh nghi hỏi.

" Đúng rồi! Là ngài ấy!" Tên kia gật đầu nhỏ giọng đáp, trong thanh âm hàm chứa đầy đủ sự tôn kính, tôn kính này không có chút nào giả tạo mà là một loại sùng bái thật tâm đến từ phế phủ, hắn đối với trung niên nhân Trường Đường Chủ hiển nhiên có nhận thức, hơn nữa còn nhận thức khá sâu.

Vào mấy năm trước một lần xuống núi hoàn thành nhiệm vụ tông môn, nhóm của hắn có hơn 30 tên đệ tử Luyện Dược Đường dưới sự bảo vệ của người hộ đạo tu vi Trúc Cơ viên mãn tại bên trong chỗ sâu Khâu Sơn sơn mạch không may gặp phải Kết Đan Thú Vương, nếu không có Trường Đường Chủ kịp thời tiếp viện thì có lẽ hắn cùng đồng bạn giờ phút này đã mồ yên xanh cỏ.

Vị Trường Đường Chủ trong mắt hắn cũng như đám thâm niên đệ tử là một người tương đối điềm đạm, tính cách hướng nội, thông thường triệt để thu liễm rất ít khi bộc phát, mặc dù tu vị cao thâm, địa vị càng hết sức siêu nhiên, bất quá, tại toàn bộ Hạ Viện chưa một lần ngoại phóng uy quyền, nhưng lần này có vẻ không đúng, nhận thức của hắn ẩn ẩn cũng bị đánh tan.

" Tên kia là ai lại to gan chọc giận Trường Đường Chủ?".

" Hắn có lẽ là tân sinh đệ tử, tên này muốn chết a!".

" Ta biết! Hắn tên gọi Diệp Bất Phàm, tân sinh Luyện Dược Đường, mới đi vào Luyện Dược Đường gần một năm, nghe đồn trên Đan Tu rất có thiên phú, tuy đi sau nhưng đã vượt trước đám người chúng ta trở thành một tên Đan Đồ cao cấp".

" Hắc Hắc! Các ngươi quên Dâm Tặc Cuồng Ma rồi sao? ".

" Dâm Tặc Cuồng Ma? Là hắn?".

" Nói vậy không đúng, hắn chỉ là kẻ bị hàm oan, nhưng mấy tháng trước bên trong vụ án nội y cũng vô tình mà trở nên rất có danh khí ".

Tại mấy trăm động phủ lân cận thanh âm nghị luận quanh quẩn, đám người này khi nhìn thấy Trường Đường Chủ mang theo bộ mặt hung thần ác sát đích thân giá lâm thì vô cùng kinh sợ, nhưng đồng dạng đối với Diệp Bất Phàm cũng dâng lên không nhỏ hiếu kỳ.

Diệp Bất Phàm cảm nhận được sát khí trong mắt đối phương thì trái tim gia tốc nhảy dựng mấy cái, hắn rõ ràng lần này Hắc Điểu đã làm ra tai họa không nhỏ, mà bản thân khi đứng trước một vị Đường Chủ khủng bố như vậy quá lắm cũng chỉ là a miêu a cẩu, hiển nhiên không giải quyết được vấn đề, Diệp Bất Phàm nuốt vào mấy hơi khí lạnh, đại não nhanh chóng chuyển động tìm cách ứng biến, bất quá, trước sau hắn vẫn không tài nào nghĩ ra con chim kia làm đến loại chuyện thương thiên hại lý gì để cho đối phương phải truy sát tận cửa.

Diệp Bất Phàm không đáp, ánh mắt mang theo thành thật hướng Trường Đường Chủ nhìn tới, vẻ mặt càng hiện lên biểu tình vô tội, hiện tại hắn chỉ có một cách là nương theo ánh mắt, nương theo cảm xúc của đối phương để mà nói chuyện.

Diệp Bất Phàm trầm mặc lắng nghe tiếng nghị luận xung quanh, trên thần sắc biểu hiện ra một tầng sương mù mông lung, như muốn nói cho đối phương: Ta hoàn toàn không rõ chuyện gì, cũng không hề có con chim mà ngài cần tìm!".

"Nhưng thực sự ta có con một con chim khốn kiếp chuyên đi gây chuyện! " Diệp Bất Phàm nội tâm âm thầm kêu khổ.

" Đối phương tìm đến đây chứng tỏ đã nhìn ra được cái gì đó, hơn nữa Kim Đan cường giả không ai là người tùy tiện, nếu để hắn phát hiện ta nói dối sẽ lớn chuyện, chẳng thà đổ hết tội lỗi lên đầu con chim kia..Hừ! Làm như vậy không sai, ta với nó dù sao cũng không phải là bằng hữu, còn hứa với lòng từ nay kết thù cùng toàn bộ phi cầm trong thiên hạ!" Diệp Bất Phàm hừ lạnh, hai bàn tay xiết chặt làm ra quyết định.

Mọi chuyện nói thì dài
Advertisement
dòng nhưng diễn biến trong khoảng thời gian rất ngắn, đại não Diệp Bất Phàm chuyển động cực nhanh, từ khi Trường Đường Chủ mở lời cho đến khi hắn làm ra quyết định tố giác Hắc Điểu chỉ phát sinh trong vòng mấy cái hô hấp.

Khi một lần nữa Diệp Bất Phàm nhìn đến Trường Đường Chủ, nhìn thấy biểu cảm đang từ tức giận chuyển dần sang âm trầm mới hốt hoảng chắp tay ôm quyền, thanh âm nhàn nhạt rất có cốt cách:" Đệ tử mặc dù chưa hiểu Đường Chủ đến đây vì chuyện gì, tuy nhiên được nghênh giá là điều vinh hạnh trong đời!".

Ngưng một chút, Diệp Bất Phàm cúi đầu càng sâu, ánh mắt tóe lên hàn mang dìu dịu, thanh âm đồng thời biến trong trẻo:" Đệ tử quả thực có một con chim nhỏ, nó là ngày trước khi đệ tử hạ sơn cứu được từ bên trong Hỏa Trì Khâu Sơn, đến nay vì tưởng nhớ mà luôn theo bên người, con chim này cốt cách ngu dốt, tựa hồ sinh ra đã bị phụ mẫu vứt bỏ không dạy dỗ, đệ tử hao tâm khổ tứ nhưng cũng đành bất lực!".

" Con chim đó ở đâu? Giao ra đây, ta tha cho ngươi tội không quản được súc sinh!" Trường Đường Chủ quét mắt nhìn Diệp Bất Phàm, lời nói đã bày tỏ thái độ:"Đối với ngươi ta sẽ không truy cứu".

Diệp Bất Phàm mừng rỡ, da mặt giãn ra, khi hắn chuẩn bị nhấc tay nắm đầu Hắc Điểu từ trong ngực thì bên tai thình lình vang lên thanh âm the thé:" Tiểu Diệp tử! Uổng công ta coi ngươi là lão bằng hữu! Ngươi! Ngươi vậy mà muốn bán đứng Điểu Gia?".

" Con mẹ ngươi chim! Ai muốn cùng ngươi làm bằng hữu? Gây họa không chịu gánh còn muốn kéo ta chết chung.." Diệp Bất Phàm nghe vậy thì liên tục hấp khí, hắn muốn một cước dẫm chết con chim chết dẫm này.

" Nói cho ngươi biết Điểu Gia vừa đi cưỡng hiếp một đầu Thải Phượng cái, chính là thú sủng của tên mặt đen này, tuy nhiên ta làm như vậy cũng là vì ngươi bắt Điểu Gia ăn Xuân Dược, ở đây tội trạng tất cả là do ngươi tạo ra, tiểu tử đừng mơ bán đứng Điểu Gia! " Hắc Điểu tựa hồ đọc được suy nghĩ trong lòng Diệp Bất Phàm, liên tục lớn tiếng dọa dẫm.

" Ai làm chứng cho ngươi là ta bắt ngươi ăn Xuân Dược?" Đáy lòng Diệp Bất Phàm lộp bộp mấy cái, hắn không biết quái đan mà lúc trước bản thân luyện chế có thực là Xuân Dược hay không, tuy nhiên bản tính Diệp Phàm trước nay luôn cẩn trọng, như lời cha hắn dạy: "Hành sự cẩn tắc vô áy náy" Nghĩ vậy Diệp Bất Phàm mới cúi đầu hướng Hắc Điểu hòa hoãn thăm dò.

" Dược tính vẫn còn tồn đọng, hơn nữa ngươi cho Điểu Gia nuốt bảy viên, ta phun ra hết ba viên rồi, ngươi tưởng chỉ mình ngươi biết " Cẩn tắc vô áy náy thôi sao?" Ngươi thử dùng đầu nghĩ xem tên mặt đen kia sẽ tin ai? Một con chim vô tội hay là một tên lưu manh bán bạn? Không chừng khi ta mở miệng nói chuyện hắn còn kích động đến phát điên, đem ta về thu làm thú sủng cũng nên!" Hắc Điểu bất mãn đáp.

Diệp Bất Phàm nghe vậy thì da mặt co lại, trong lòng càng đắng chát, thầm mắng:" Con mẹ nó! Ta thực sự không khôn hơn được một con chim? Nó ăn Xuân Dược chơi sướng thân lại để một mình ta gánh họa?".

Diệp Bất Phàm có loại cảm xúc muốn khóc, không khôn hơn một con chim cũng thôi đi, đằng này lại bị nó kéo vào rắc rối, ở trong tình cảnh tiến thoái lưỡng nan, bởi lẽ Đan Tu bị xiềng xích bởi ba đại cấm kỵ mà điều chế cấm dược là một trong số đó, Diệp Bất Phàm đối với Hắc Điểu đã không đội trời chung.

Nhãn châu xoay động, Diệp Bất Phàm cẩn thận quan sát từng chút biểu cảm trên thần sắc Trường Đường Chủ, lại hướng Trường Đường Chủ ôm quyền thật sâu, cung kính lên tiếng:" Đường Chủ giá lâm mang theo kinh thiên uy thế thực sự khiến cho đệ tử khiếp sợ càng được mở rộng tầm mắt, bất quá, đệ tử trước sau vẫn chưa hiểu con chim kia làm ra chuyện gì để cho Đường Chủ phải tức giận?".

Vẻ mặt Trường Đường Chủ thoáng tái đi, ánh mắt càng âm trầm xuống, khi nhìn đến biểu cảm này nội tâm Diệp Bất Phàm cực kỳ xoắn xuýt:" Là hắn đang tức giận hay có chuyện gì khó nói? Hẳn là chuyện khó nói đi, việc chim của ta cưỡng hiếp chim của hắn đã rơi ở trên vấn đề tế nhị, hơn nữa quanh đây có đến mấy trăm tên nhiều chuyện đang nhìn vào, mà vị Đường Chủ này mặc dù là đại nam nhân đỉnh thiên lập địa nhưng tựa hồ da mặt có chút mỏng, cũng tuyệt đối không phải hạng người vô pháp vô thiên đi!".

Nghĩ vậy Diệp Bất Phàm liền an tâm, lá gan cũng lớn thêm một chút, tuy tư thế khúm núm vẫn còn nhưng thanh âm tuyệt đối trở nên mạch lạc có hồn:" Con chim này của đệ tử ngu dốt trên tư duy, tuy nhiên cũng không phải loại ham thích phá phách, bất quá, nếu nó có lỡ cắn phá linh điền hay ăn mất mấy viên linh dược của Đường Chủ còn mong Đường Chủ rộng lượng không chấp nhặt!" Nói xong, hướng Trường Đường chủ ôm quyền thật sâu.

Truyện convert hay : Trấn Quốc Chiến Thần
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện