Review Truyện Vương Phi Ác Độc Không Thèm Tẩy Trắng



Vương Phi Ác Độc Không Thèm Tẩy Trắng nói một cách công bằng thì đây không phải một bộ truyện quá xuất sắc, mặc dù cách xây dựng hình tượng nhân vật thì mới, nhưng tình tiết lại quá cũ, quá máu chó.


VƯƠNG PHI ÁC ĐỘC KHÔNG THÈM TẨY TRẮNG
 


Tên gốc: Vai ác vương phi không tẩy trắng
Tác giả: Nhất Oản Nhiệt Điềm Trang
Thể loại: Cổ đại, xuyên sách, nữ phụ, hệ thống, Vương gia ngây thơ dịu dàng thâm tình x Vương phi đóng vai tàn nhẫn độc ác, trước ngược nữ, sau ngược nam, cuối cùng ngược nam phụ, lâu ngày sinh tình, cẩu huyết, HE
Độ dài: 58 chương
Tình trạng: Hoàn convert - chưa edit.
Vu đại tiểu thư Vu Lạp Lạp sau khi đọc hết một bộ tiểu thuyết, theo chân giang cư mận bình luận mấy câu. Nào ngờ, sau đó liền bị cuốn vào trong quyển sách ấy, còn trở thành Cơ Nguyệt Dạ mới bị mắng đến máu chó đầy đầu kia. Mà điều đáng buồn hơn là Vu Lạp Lạp xuyên đến chính là lúc Cơ Nguyệt Dạ đang bị phu quân bóp cổ, kết liễu kiếp sống hắc nữ phụ của mình.
Lúc đọc cảm thấy cảnh này rất sảng khoái, có thể vỗ đùi cười lớn, nói một câu ‘đáng đời’. Nhưng lúc tự mình thể nghiệm cái cảm giác đó, Vu Lạp Lạp mới hiểu rõ bốn chữ quả báo nhãn lồng được viết như thế nào. 
Nàng đã thử đủ mọi cách, từ khóc lóc cầu xin đến giải thích, đầu hàng, nhưng vô số lần như một, kết quả vẫn không tránh được bị phu quân lạnh lùng bóp chết. Tình tiết này như một sai số, dẫn đến vòng lặp vô tận, cái chết dường như không thể tránh khỏi, không thể vùng vẫy, cũng không thể thoát ra.
Trong lúc tuyệt vọng, trong đầu bỗng lóe lên một ý tưởng, Vu Lạp Lạp dựa theo nhân thiết nữ phụ ác độc này, đánh liều cởi áo tháo thắt lưng, giả bộ lẳng lơ mới khiến phu quân chán ghét buông tay, tha cho nàng một mạng. Ngay lúc thoát được một kiếp, trong đầu bỗng nhảy ra một hệ thống, mở khóa nhiệm vụ của nàng. Để được trở về thực tại, Vu Lạp Lạp trong vai Cơ Nguyệt Dạ phải khiến cho nam phụ phu quân yêu mình. Nếu chỉ có một yêu cầu như vậy thì chẳng có gì là khó khăn với Vu đại tiểu thư cả. 
Nhưng cái hệ thống chết tiệt này lại bắt nàng cua trai mà không được thoát vai?
Làm một nữ phụ độc ác, tàn nhẫn, tiếng xấu bay đầy trời, không có bàn tay vàng mà chỉ biết hãm hại nữ chính đi theo đuổi nam phụ thâm tình? Mà cái thâm tình này lại không dành cho nàng?
Đây là muốn nàng đi tìm đường chết phải không?
Nhưng nỗi ám ảnh của vòng lặp vô tận kia quá lớn, khó khăn lắm mới có thể khiến nó chấm dứt, cộng thêm khao khát mãnh liệt được trở về nhà, Vu Lạp Lạp chỉ có thể nhắm mắt đưa chân, quyết tâm làm liều mà cua cho được vị phu quân nam phụ nhà mình kia?
Ngẫm lại tình tiết truyện, lúc này xuyên đến đã là lúc danh tiếng của bản thân nát bét. Không chỉ hại nữ chính suýt chút không thể có thai, câu dẫn tỷ phu, còn thiết kế khiến cho phu quân bị đày đi Nam Cương. 
Muốn theo đuổi phu quân, tất nhiên phải tìm mọi cách theo chàng đến nơi khỉ ho cò gáy kia. Nhất cự ly, nhì tốc độ, nếu mà xa mặt cách lòng ắt sẽ xôi hỏng bỏng không. Thế là Vu Lạp Lạp trong thân xác Cơ Nguyệt Dạ phải tìm bảy bảy bốn chín cách, từ ăn vạ đến đe dọa, rốt cuộc cũng được phu quân vứt lên ngựa, tạm biệt ‘bạch nguyệt quang’ nữ chính, bắt đầu chiến dịch cưa đổ phu quân của mình.
Mang trên vai tiếng xấu của nữ phụ, cộng thêm một cái hệ thống ức hiếp người quá đáng, Cơ Nguyệt Dạ ở Nam Cương lăn qua lộn lại, chịu đủ trăm cay ngàn đắng, cuối cùng cũng khiến cho phu quân yêu thích mình. Thế nhưng, trong quá trình này, hình như nàng đã để chính bản thân bị cuốn vào. Mỗi lần đối mặt với phu quân, tim nàng dường như đập càng nhanh. Thấy chàng buồn, nàng cũng buồn theo, thấy chàng vui nàng cũng muốn được góp phần trong sự vui vẻ đó.
Có lẽ, nàng đã thích chàng mất rồi.
Nhưng thế giới này chỉ là một nơi trong tưởng tượng. Ở một thời không khác, nàng có gia đình, có bạn bè, nàng không thể cũng không được phép ở mãi nơi này.
Giữa tình yêu và thực tại, nàng phải chọn lựa như thế nào đây?
***
Chắc chắn rằng chúng ta sẽ có một kết cục HE, tớ xin xì poi thêm là định mệnh sẽ luôn tìm đến, cho dù bạn ở thời không nào đi chăng nữa. Người có tình rồi sẽ về bên nhau. Nhưng trước khi đến được điểm cuối, ắt phải có chút trắc trở, thế mới khiến chuyện tình yêu trở nên sâu đậm và đáng nhớ.
Vu Lạp Lạp ở thế giới hiện đại là con gái cưng của Vu gia, cuộc sống vô lo vô nghĩ, còn là người vô cùng may mắn, giẫm phải cứt chó cũng có thể nhặt được tiền. Thế rồi không hiểu trời xui đất khiến thế nào bị cuốn vào trong cuốn tiểu thuyết mà bản thân vừa mới xem. 
Cơ Nguyệt Dạ trong sách là người khác hoàn toàn so với nàng. Nữ phụ này là một đóa hắc hoa xinh đẹp, quyến rũ, trong đôi mắt đen láy luôn mang theo ánh sáng tinh quái. Nàng ấy được sinh ra để làm nổi bật sự trong sáng, ngây thơ của nữ chính. Vốn là tỷ muội ruột, nhưng một người là bạch nguyệt quang thanh thuần, không nhiễm

bụi trần, một người lại là bóng đêm, cắt nuốt tất cả mọi thứ.
Để hoàn thành nhiệm vụ hệ thống giao cho, Vu Lạp Lạp chỉ đành hóa thân thành Cơ Nguyệt Dạ. Cho dù có cùng giao diện, thế nhưng cấu hình lại khác nhau. Nàng không phải cô nương ngốc bất chấp tất cả thủ đoạn để có thứ mình muốn, nàng là Vu Lạp Lạp thông minh, lém lỉnh, biết diễn trò. Nàng sẽ không làm hại người khác, tất cả những việc nàng làm, nhìn thì có vẻ xấu, nhưng thực chất chỉ là hù dọa mà thôi.
Nàng vì nhiệm vụ mà sẽ giả đáng thương trước mặt phu quân, nhưng đối diện với kẻ địch, với những người không liên quan, nàng sẽ triệt để tận dụng ưu thế “nữ phụ ác độc” của mình sẽ đáp trả, nhất định không chịu thiệt. Có lẽ chính sự thông minh, tinh quái này của nàng đã thu phục được Phong Cảnh Nguyên, khiến chàng yêu nàng.
Phong Cảnh Nguyên trong nguyên tác là ý trung nhân của Cơ Nguyệt Dạ. Một vị anh hùng cái thế, phong tư tuấn dật, eo thon chân dài, tóc đen búi cao, giục ngựa đạp mây mà đến. Nữ chính Cơ Nguyệt Bạch chính là ‘bạch nguyệt quang’ trong lòng chàng. Chàng yêu thầm nàng ta, lại giấu đến thật sâu, chỉ ở phía sau âm thầm bảo vệ, khiến nàng ta một đời an yên. Một nam tử dịu dàng, tuấn mỹ, lại thâm tình đậm mùi nam phụ.
Trong ấn tượng của nàng, phu quân của nàng là kẻ có đôi mắt rét lạnh, không chút do dự mà bóp cổ nàng. Mặc dù như vậy, nhưng ngày càng tiếp xúc càng khiến nàng cảm nhận được sự dịu dàng trong truyền thuyết. Thậm chí, có đôi khi nhìn chàng cưỡi ngựa, nàng có thể tưởng tượng được cảnh chàng mang trên vai ánh sáng, đạp gió đạp mây mà đến bên nàng. Hơn nữa, ngày đêm cận kề khiến nàng phát hiện ra, nam nhân nhìn có vẻ lạnh lùng, trưởng thành này chỉ là một tên nhóc thúi ngây thơ, dễ đỏ mặt. Chỉ cần bị nàng chọc ghẹo một chút liền xấu hổ.
Có lẽ, bởi vì miêu tả trong nguyên tác khắc sâu. Cũng có lẽ bởi vì nhận ra sự ngây thơ đáng yêu trong sự dịu dàng, thâm tình của nàng. Hoặc cũng có lẽ bản thân nàng đã kiểm nghiệm được cảm giác yêu thầm một người của chàng là như thế nào. Thế nên mới để rễ tình đâm sâu, đến mức khó lòng là thoát ra được.
***
Nói một cách công bằng thì đây không phải một bộ truyện quá xuất sắc. Mặc dù cách xây dựng hình tượng nhân vật thì mới, nhưng tình tiết lại quá cũ, quá máu chó. Thêm nữa là bản thân tớ thấy tác giả đẩy tình tiết đi quá nhanh, cách giải quyết nút thắt cũng hời hợt, nên không thể lại nhiều ấn tượng và xúc cảm cho người đọc. 
Nếu bạn tò mò muốn biết làm sao để một vai ác không tẩy trắng mà vẫn có thể cưa đổ phu quân thì mời nhảy hố nhé. 

Bình luận