Review Truyện Vị Hôn Phu Nhà Giàu Bị Mất Trí Nhớ



Vị Hôn Phu Nhà Giàu Bị Mất Trí Nhớ truyện đã khái quát được phần nào góc tối của cuộc sống trong mối quan hệ mẹ kế - con riêng, truyện rất hay các bạn hãy đọc để xem chi tiết câu chuyện nhé !!


VỊ HÔN PHU NHÀ GIÀU BỊ MẤT TRÍ NHỚ


Tác giả: Biển Bình Trúc.
Thể loại: Nguyên sảng, ngôn tình, hiện đại, HE, tình cảm, song khiết, nhẹ nhàng, 1v1, mất trí nhớ.
Độ dài: 66 chương + 12 phiên ngoại.
Được gả vào gia đình giàu có có lẽ là niềm ao ước của nhiều cô gái, và sẽ vui hơn khi người ấy lại là người bạn yêu sâu sắc? Sẽ thế nào khi chồng chưa cưới của bạn bỗng một ngày quên đi bạn là ai, thể hiện mình chưa từng biết bạn, chưa từng yêu đương với bạn. Bạn sẽ lo lắng, hoảng loạn không biết nên khóc hay nên vui đây? 
Nhưng đối với Giang Uyển cô vĩnh viễn muốn anh quên đi cô, cả đời này cũng đừng nhớ đến cô để anh có thể sống an nhiên, bình yên hơn.
Quá khứ của ngày thơ ấu đáng lẽ phải là những niềm vui, sự hạnh phúc. Để khi ta nhìn lại lại cảm thấy chút dự vị của hồn nhiên, trong sáng và niềm hân hoan. Nhưng với Giang Uyển, tuổi thơ của cô là bầu trời đen tối, là đầy rẫy những đau thương, mất mát, là những trận đòi roi của mẹ kế và cha ruột. Đúng, thân phận của cô cũng thật hài hước biết bao, một thân phận có lẽ bị người đời ghét bỏ - con riêng!
Sống trong một môi trường như thế thử hỏi cô gái ấy có sợ hãi hay không? Câu trả lời là có. Trái tim cô là những vết thương chằng chịt chẳng thể nào có thể lành lại. Những kí ức ấy luôn là bóng ma trong tâm trí cô mỗi khi nhớ lại khiến cô không thể thở nổi. Cô khép mình, sống trong sự rụt rè, ít nói nhưng đằng sau ấy là sự mạnh mẽ, dũng khí, quyết đoán.
Thật may, khoảng thời gian u ám ấy đã có anh xuất hiện bên cô, bầu bạn với cô. Là anh, người đàn ông mang tên Hạ Kinh Chu. Anh đã từ từ kéo cô ra khỏi bóng tối, là người từ từ sửa ấm trái tim lạnh băng của cô. 
Trái với cuộc sống đau thương của cô, Hạ Khinh Chu đích thực là chàng hoàng tử được gia đình nâng niu, bảo vệ. Anh sống trong tình yêu thương của bố mẹ, được nâng niu, được dạy dỗ tử tế. Xuất thân từ  "cậu ấm" nhưng anh không hề đua đòi, chỉ biết ăn chơi hưởng lạc. Anh luôn nỗ lực, cố gắng đền đáp công ơn dưỡng dục của cha mẹ.
Sinh ra trong một mái ấm tốt đẹp như vậy anh càng đau xót cho những gì mà cô gái nhỏ bé ấy đã phải trải qua. Những tổn thương về mặt thể xác lẫn tâm hồn của cô như vết dao cắm vào tim anh.
Hạ Khinh Chu thích Giang Uyển khi anh còn là cậu học trò cuối cấp thời cao trung. Quãng thời gian ấy anh luôn bên cô, che chở cho cô, là chỗ dựa bằng chắc để cô luôn có thể dựa vào bất cứ lúc nào.
Nhưng vốn tưởng rằng tình yêu đẹp đẽ ấy sẽ có một cái kết trọn ven nhưng hóa ra chỉ có một mình anh đương phương thích cô. Cô không thích anh, cô hóa ra chỉ coi anh như một người anh trai, một người bạn tốt.
Cô không muốn mình trở thành gánh nặng của anh, trở thành điểm yếu của anh. Cuộc sống của cô định sẵn là vất vả là khó khăn, cô không muốn anh phải chịu cảnh giống như cô. Cô có hoài bão, có ước mơ của riêng mình chô không thể ích kỷ bắt anh chờ cô. Cô quyết định trọn buông tay, buông tay người đàn ông mà cô yêu nhất là người con trai duy nhất bước vào trong tâm trí cô.
Biến cố ập đến, anh bị tai nạn quên đi cô, quên đi người con gái mà anh yêu nhất. Sau khi mất trí nhớ, anh trở thành một con người khác,  anh luôn cho rằng Giang Uyển không phải mẫu người phụ nữ

Advertisement
mà anh thích.
Khoảng thời gian anh bị mất trí nhớ, những gì Giang Uyển trải qua ở quá khứ lại một lần tiếp diễn. Cô sống trong sự cô đơn, mệt mỏi, sự chỉ trích của người ngoài, sự đay nghiến của mẹ kế và người cha ruột. Căn bệnh trầm cảm lại một lần nữa cuốn lấy cô đẩy cô xuống vực sâu vạn trượng.
Thành phố mang tên Bắc Thành ấy đã để lại vết thương có lẽ chẳng bao giờ lành lại được. Sau khi nói lời hủy hôn với anh, cô rời đi, rời khỏi nơi đã gây ra cho cô những đau thương, mất mát và  cũng là nơi cho cô được gặp anh - người đàn ông duy nhất sống trong tâm trí cô.
Sau khi cô rời đi không lâu, Hạ Khinh Chu, anh khôi phục lại trí nhớ. Là anh đã kéo cô lên từ vực sâu nhưng cũng lại là người đẩy cô xuống. Ở thành phố này, cô đâu có ai để dựa vào, cô chỉ có mình anh. Thử hỏi bây giờ anh lấy tư cách gì để đến tìm cô đây? Người đã chữa lành tâm hồn cô, sửa ấm trái tim lạnh giá ấy nhưng cũng gián tiếp lại làm tổn thương cô.
Nhưng tình yêu đâu có thể nói buông là buông được? Hạ Khinh Chu anh quyết định đến Giang Bắc tìm cô, tìm người con gái mà anh yêu nhất.
Cứ ngỡ rằng mọi chuyện sẽ tốt lên, anh không hề hay biết điều đợi anh phía trước là cuộc chia ly không hẹn ngày gặp lại. Cô đã xin trở thành bác sĩ không biên giới, có khả năng sẽ không bao giờ trở lại nữa.
     "Cô vuốt ve khuôn mặt anh, nở nụ cười dịu dàng, "Quen biết anh, là vinh hạnh của em, cũng là may mắn lớn nhất trong cuộc đời em. Chúc anh bình an."
    "Cô đi theo đuổi thế giới rộng lớn và những lý tưởng cao cả của mình, rời bỏ anh mà không chút luyến tiếc".
4 năm, không dài không ngắn nhưng trái tim anh chưa bao giờ hết ngừng nhớ về cô. Anh luôn chờ cô trở về bình an, trở về trong cuộc sống của anh.Tình yêu anh dành cho cô vừa chân thành cũng vừa cố chấp. 
Tình yêu của anh cuối cùng cũng được đền đáp xứng đáng. Cuối cùng anh cũng đã chờ được cô, chờ được người phụ nữ quan trọng nhất cuộc đời anh. 
    "Hạ Khinh Chu em yêu anh"
     [....]
    "Em biết không, kết hôn với em là nguyện vọng suốt bao nhiêu qua của anh".
Anh là bến đỗ của cô trong suốt quãng đường còn lại.
Cảm ơn cô đã quay lại nhìn anh, lựa chọn anh cho nửa đời sau của mình. Giang Uyển như sinh mệnh sống của Hạ Khinh Chu, anh yêu cô bằng tất cả những gì anh có. 
Xét lại tổng thể,  motif truyện không quá mới mẻ nhưng cũng đủ để  mình cảm nhận về từng nhân vật. Một Ha Khinh Chu dùng cả cuộc đời mình để chữa lành cho những vết thương của người con gái anh yêu. Nhưng chúng ta cũng bắt gặp một Giang Uyển vừa mạnh mẽ vừa quyết đoán tài giỏi. Nếu ai là fan của ngược nam thì hãy nhảy luôn hố đi nha.
_________

Bình luận