Review Truyện Nam Phụ Bị Tôi Ngược Đều Hắc Hóa



Nam Phụ Bị Tôi Ngược Đều Hắc Hóa là bộ truyện hay các bạn có thời gian hãy đọc nó nhé


NAM PHỤ BỊ TÔI NGƯỢC ĐỀU HẮC HÓA


Tác giả: Sơn Hữu Thanh Mộc
Thể loại: Hiện đại, xuyên nhanh, xuyên sách, hệ thống chuyên đi tạo nghiệp, nữ chủ, nữ chính cầm nhầm kịch bản tra nữ - nam chính sắm vai kẻ si tình luôn bị bội bạc vì yêu mà sinh hận :v #SẠCH_SỦNG_NGỌT, thâm tình, HE
Độ dài: 68 chương + 2 PN
Tình trạng: Hoàn edit (có pass - pass dễ).
Nhà người ta có hệ thống, nhà Thời Lễ cũng có hệ thống, nhưng hệ thống nhà người ta bình thường còn hệ thống nhà Thời Lễ lại khác người.
Với cương vị là nữ chính, Thời Lễ cũng như rất nhiều đồng nghiệp hành nghề "xuyên sách" khác, có được một hệ thống đồng hành. Chỉ là, người ta xuyên sách có hệ thống làm quý nhân phù trợ, vừa là bạn vừa là bàn tay vàng, con đường vả mặt trà xanh, vùi dập kẻ thù đi tới vinh quang vô cùng thông thoáng. Còn ở chỗ Thời Lễ, hệ thống không có gì ngoài vô dụng, chỉ biết xách cổ Thời Lễ đi tạo nghiệp mà thôi.
Không phải tự dưng mà các mẹ thích đem con nhà người ta ra khen đâu các bạn.
Vì đúng là con nhà người ta không bao giờ khiến mình thất vọng cả :)))

Các bạn ạ, từ xưa tới nay ông bà ta vẫn hay dặn, làm người phải sống tích đức phúc hậu, Thời Lễ cũng rất muốn, nhưng tiếc là phận đời đã định rằng Thời Lễ phải sống thất đức nặng nghiệp rồi.
Vì cầm nhầm kịch bản tra nữ, Thời Lễ không kịp nói một lời đã bị một hệ thống cưỡng ép đưa lên con đường làm người xấu. Cô xuyên qua rất nhiều tiểu thuyết nam phụ, mỗi cuốn tiểu thuyết đều là một thế giới khác nhau, đa dạng, thú vị và độc đáo, điểm chung duy nhất chính là Thời Lễ luôn luôn sắm vai một cô gái bội bạc và một chàng trai tên Thẩm Kinh Diễn luôn luôn là người bị bội bạc, không có ngoại lệ.
Vốn dĩ Thời Lễ đã làm tròn vai một ác nữ và trở về thế giới hiện thực, thế nhưng người tính không bằng trời tính, Thời Lễ không thể ngờ được rằng mình lại bị lôi trở về thế giới tiểu thuyết một lần nữa. Nói đơn giản thì là vì oán khí thù hận ngút trời của những nam phụ trong tiểu thuyết đã gọi Thời Lễ trở về.
Và vậy là, Thời Lễ sau khi đi rải nghiệp khắp nơi lại phải bắt đầu cuộc chiến giải nghiệp dài ngày.

Muốn trở về thế giới thực, Thời Lễ bắt buộc phải nhận được sự tha thứ của tất cả nam phụ, đưa chỉ số thù hận về con số không. Cũng chỉ là hạ từ 100 về 0 thôi, nhưng nhìn lại những gì Thời Lễ đã làm, một trăm con số này sao mà xa quá.
Lừa tài lừa sắc, ngay khi người ta tin tưởng vào mình nhất thì quay ngoắt cái khinh bỉ rời đi.
Theo đuôi người ta đi đánh nhau, cổ vũ nhiệt liệt hết mình, đến lúc người ta vì mình phải vào tù liền chạy biến mất.
Làm vợ người ta, được yêu được thương lại nhân lúc người ta bị biếm tội đi đày mà ôm tiền bỏ trốn với hạ nhân.
Thời Lễ cũng rất bất lực, cô đều là bị ép cả thôi…
Đối diện với "những Thẩm Kinh Diễn" từng bị mình làm tổn thương, Thời Lễ rất cố gắng chịu thương chịu khó đối xử tốt với Thẩm Kinh Diễn, dùng hết sở học cả đời này để giảm độ thù hận xuống. Bất kể là giả vờ bị thương hay thổ lộ tấm lòng , cầu xin tha thứ, Thời Lễ đều đã làm hết, vậy mà giá trị thù hận vẫn không được khả quan cho lắm.
Thời Lễ thực ra rất thông minh, còn là một cô gái giỏi thấu lòng người. Chính vì vậy nên việc xoa dịu Thẩm Kinh Diễn tuy rằng khó khăn nhưng chưa bao giờ là bất khả thi, huống chi, Thẩm Kinh Diễn còn là vì yêu sinh hận. Dù rằng có oán hận nhưng lại không thể chối bỏ tình yêu của mình.
Mỗi một thế giới, mỗi một câu chuyện, người Thời Lễ gặp được luôn là Thẩm Kinh Diễn, cùng một cái tên, cùng một dung mạo, dẫu tính cách có khác biệt nhưng si tình thì vẫn thế.
Thời Lễ gặp Thẩm Kinh Diễn qua sự sắp đặt của hệ thống, đối xử với Thẩm Kinh Diễn bằng lý trí của mình. Những hành động khôn lỏi và khéo léo của cô dần dần kéo giá trị thù hận tụt xuống, cho tới khi chạm mốc 1. Nhưng chính con số cách số 0 gần nhất này, Thời Lễ lại không thể nghĩ ra cách gì khiến nó biến mất.
Bạn có biết tại sao không? Bởi vì 99 con số phía trước là cảm xúc của đôi mắt, là tình cảm của đôi tai, những lời người nói, những việc người làm, chúng đã xoa dịu từng vạch số trong lòng Thẩm Kinh Diễn, nhưng con số cuối cùng lại phải

cảm nhận bằng trái tim.
Thời Lễ bước vào mỗi thế giới với một tâm thái bình thản và một tình cảm khuyết thiếu. Cô nhớ rõ từng đoạn hồi ức giữa cô và Thẩm Kinh Diễn của thế giới đó nhưng cảm xúc của cô về quãng thời gian ấy đã hoàn toàn trở nên "trống rỗng". 
Thời Lễ đối xử tốt với Thẩm Kinh Diễn chỉ đơn giản vì cô coi Thẩm Kinh Diễn là mục tiêu cần "nịnh bợ", là cái đích để cô có thể trở về thế giới hiện thực, nơi có gia đình và bạn bè của cô.
Khi sự dịu dàng mang theo mục đích và toan tính thì bản chất của nó cũng trở nên vẩn đục. Một sự dịu dàng như thế làm sao có thể chạm vào trái tim của một con người si tình như Thẩm Kinh Diễn?
Trong những câu chuyện đang dần được hé mở, dù là một Thẩm Kinh Diễn bướng bỉnh, một Thẩm Kinh Diễn bá đạo hay một Thẩm Kinh Diễn âm u, người ấy đều yêu Thời Lễ bằng cả sinh mệnh của mình. Thậm chí ngay cả khi bị Thời Lễ phản bội, Thẩm Kinh Diễn vẫn không thể thật sự hận cô được. Chung quy lại cũng chỉ là trong lòng ấm ức lẫn với luyến tiếc không quên rồi vô tình bị gán cho thành oán hận vậy thôi. 
Ở bên một Thẩm Kinh Diễn hết lòng vì mình như thế, sao Thời Lễ có thể mãi mãi lạnh lùng lý trí cho được. Cô cũng là con người, cũng biết cảm nhận chứ, có lẽ cô bắt đầu với một cái đầu lạnh nhưng chẳng biết từ lúc nào nó đã trở thành một trái tim nóng rồi.
Những tình cảm mà cô đã từng bị thu đi ấy, khi cô trở về bên Thẩm Kinh Diễn dường như chúng cũng tìm về theo. Ai bảo bên cạnh cô có một chàng trai si tình đến thế cơ chứ, ngốc nghếch đến mức dù tổn thương bản thân cũng muốn được cô chú ý, hi vọng cô được an toàn. 
Và cái khoảnh khắc mà Thời Lễ dần quên đi mục đích của mình, những lúc cô dịu dàng với Thẩm Kinh Diễn đơn giản vì thâm tâm cô muốn dành sự tốt đẹp nhất cho người cô yêu, ấy là lúc con số 1 trở thành số 0 thật tròn trĩnh.
Mỗi lần gặp lại là một lần rung động, dù đã quên đi đoạn tình cảm sâu đậm thì sao? Một trái tim đầy sự yêu thương sẽ luôn biết cách dẫn đường cho bạn tìm về miền hạnh phúc, như cách Thẩm Kinh Diễn đã làm rung động trái tim của Thời Lễ vô số lần.
Trải qua bao thăng trầm sóng gió, cuối cùng người có tình vẫn tìm về với nhau, một happy ending mà mọi người cùng mong chờ.

Mỗi lần gặp anh
Em lại thấy rung động
Một chút nhè nhẹ
Rồi một chút nhói đau
Chẳng phải là trời trăng hay mây đất
Là tình anh đã dẫn em tìm về
Về với nơi có một căn nhà nhỏ
Có anh chờ vào mỗi buổi sớm mai.

Đọc truyện tại:https://truyen247.net/ta-qua-tra-nam-phu-deu-hac-hoa

Bình luận