Review Truyện Cố Chấp Sủng Ái



Cố Chấp Sủng Ái của Điềm Thố Ngư  là một bộ truyện hay các bạn có thời gian hãy đọc nó nhé


CỐ CHẤP SỦNG ÁI


Tác giả: Điềm Thố Ngư 
Thể loại: Hiện đại, quân nhân, gương vỡ lại lành - xa cách gặp lại, đội trưởng đội biên phòng quân khu Tân Cương - nữ nhiếp ảnh gia Bắc Kinh, nam tính ngoan cường cố chấp chiếm hữu lớn, #SẠCH_SỦNG_NGỌT, thâm tình, HE. 
Độ dài: 66 chương + 8 PN
Trạng thái: Hoàn edit.
Lục Chu là một quân nhân nơi sa mạc Tân Cương mênh mông gió cát.
Mảnh đất biên cương dưới chân tổ quốc, muốn bảo vệ giữ gìn, cần cắn răng chịu đựng hoàn cảnh khó khăn khắc nghiệt, cần đổ máu, cũng cần nhất là những chiến sĩ anh dũng xông pha không tiếc thân mình.
Lục Chu đến Tân Cương từ năm thứ ba học trường quân đội. Sống, chiến đầu và gắn bó với mảnh đất này đến hiện tại đã gần 25 tuổi. Theo từng lần thăng cấp quân hàm là những trận chiến vào sinh ra tử, tính mạnh đặt trước đầu mũi súng. Thứ gọi là tín ngưỡng của một quân nhân, vỏn vẹn cũng chỉ có thế.
Nhưng phàm là người trần mắt thịt, cởi bộ quân phục khoác trên mình, tạm quên đi trách nhiệm với non sông gấm vóc, thứ còn lại đó chính là trái tim ấm nóng nơi lồng ngực vẫn đập thình thịch liên hồi.
Các anh em trong quân đội đều biết trên lưng Lục đội trưởng có xăm hình một cây anh đào thật lớn để che đi vết sẹo ghê rợn do một lần đi làm nhiệm vụ suýt chết tạo thành. 
Nhưng ít ai biết rằng những năm tháng tuổi trẻ hừng hực, thuở thiếu thời mười tám đôi mươi, Lục Chu đã từng viết vào trang nhật ký rằng: "Anh muốn nhốt em vào một căn phòng không thấy ánh mặt trời, muốn đào bới từng bộ phận thuộc về người khác trong trái tim em, muốn dây dưa không rõ, muốn từng chút từng chút giữ lấy em, muốn nghe tiếng em khóc lóc, chứng kiến sự sợ hãi của em, nhìn thấy em chịu khuất phục."
Người con gái được nhắc đến trong trang nhật ký đó có tên là Thẩm Diệc Hoan, tên gọi thân mật là Anh Đào.
---
Lần đầu tiên Thẩm Diệc Hoan gặp gỡ Lục Chu là vào năm lớp mười, trong lớp trọng điểm của trường cấp ba tốt nhất cả thành phố.
Lục Chu và Thẩm Diệc Hoan ngồi cùng bàn. Anh được tuyển thẳng, còn cô là nhờ đi cửa sau vì ba cô quen biết hiệu trưởng.
Một người lạnh lùng cô quạnh, con ngoan trò giỏi, là đứa con cưng của trời, là ngôi sao không thể nào chạm tới trong lòng tất cả các thiếu nữ. Một người ngang bướng hư hỏng, son môi uốn tóc, hoành hành ngang ngược, hô mưa gọi gió, không ai dám đến gần.
Ấy thế mà sau một khoảng thời gian cọc đi tìm trâu, cưa cẩm có, dụ dỗ có, trêu chọc cũng có, lớp trưởng Lục Chu và học sinh cá biệt Thẩm Diệc Hoan lại trở thành một cặp trước sự kinh ngạc của bao người.
Mọi người đều không tin mối tình của họ sẽ lâu bền, cho rằng Lục Chu chỉ bị mê hoặc nhất thời rồi sẽ mau chóng chia tay với Thẩm Diệc Hoan. 
Chỉ riêng mình Thẩm Diệc Hoan biết, tính tình Lục Chu không tốt. Anh hay nổi nóng lại còn cố chấp, tính chiếm hữu và khống chế mạnh mẽ đến nỗi khiến cho cô cảm thấy mình như chim trong lồng, như cá trong chậu. Thời niên thiếu cô bị hấp dẫn bởi tính cách ấy, nhưng cũng vì tính cách ấy mà buông lời chia tay với anh. 
---
Trên dải đất sa mạc rộng lớn, người người đến đi, sau ba năm xa cách, rốt cuộc cũng đến ngày Thẩm Diệc Hoan và Lục Chu gặp lại.
Xin chào, tôi là đội trưởng đội biên phòng quân khu Tân Cương, Lục Chu.
Xin chào, tôi là nhiếp ảnh gia đến từ Bắc Kinh, Thẩm Diệc Hoan.
Lục Chu của hiện

Advertisement
tại đã không còn là chàng trai trẻ hay ngại ngùng mà Thẩm Diệc Hoan có thể tùy tiện trêu chọc nữa, anh đã trở thành một người đàn ông trầm ổn chín chắn, thủ vững biên cương, phong thái bình tĩnh thờ ơ.
Thẩm Diệc Hoan kiêu ngạo của năm nào cũng vì công ty gia đình phá sản mà học được cách nhẫn nại ngụy trang, học được cách thì đem tất cả các góc cạnh sắc nhọn mài mòn đi, dùng khuôn mặt đơn thuần thiện lương để ngước nhìn thế gian.
Quá khứ ngủ quên bao năm nay lại thức giấc. Những mâu thuẫn khúc mắc, những đau đớn ly biệt giờ đây chỉ như gió thoảng mây bay. Gặp lại được người, trái tim tự khắc rung động.
Lục Chu lớn lên trong môi trường quân đội, quân lệnh như núi, hà khắc khuôn khổ nên tính tình ngoan cường cố chấp. Với tình yêu cũng yêu cầu sự trung thành tuyệt đối như thế, Thẩm Diệc Hoan là ánh nắng rạng rỡ sưởi ấm cho cuộc sống đầy lạnh lẽo tăm tối của anh, đã nhận định là cô thì cả đời này sẽ không buông tay.
Thẩm Diệc Hoan lông bông tùy hứng, vì từ bé thiếu đi tình yêu thương mà không hề có cảm giác an toàn. Thời niên thiếu từng yêu Lục Chu, suốt quãng đời còn lại không thể cảm nhận được thứ gọi là tình yêu sâu đậm gì đó trên người của người khác nữa.
Đã vậy thì cứ thuận lý thành chương, trở về bên nhau thôi.
Từ đồng phục xanh trắng cho đến quân phục rằn ri, từ tóc dài buông xõa tinh nghịch đến tóc đuôi ngựa sạch sẽ gọn gàng. Thời gian trôi qua, vạn vật thay đổi, chỉ có lòng người là vẫn vẹn nguyên như lúc ban đầu.
Vui vẻ chịu đựng, vui lòng phục tùng.
Là quân nhân gìn giữ núi sông, luôn luôn đứng vững không khuất phục, sống mặc quân trang, chết phủ quốc kỳ.
Nguyện tay phải nghiêm chào Tổ quốc, tay trái nắm lấy tay em.
Tay phải anh chào quốc kỳ, còn em vĩnh viễn sẽ không buông tay trái của anh.

Đọc truyện tại: https://truyen247.net/co-chap-sung-ai

Bình luận