Review Truyện Anh Tốt Nhất



Anh Tốt Nhất của Nghê Đa Hỉ đã thành công đem độc giả vào từng khung bậc cảm xúc trong truyện, lúc thù cười vui vẻ, lúc thì sầu muộn, lúc thì rơm rớm nước mắt với mối tình Niệm – Điềm.


ANH TỐT NHẤT


Tác giả: Nghê Đa Hỉ
Thể loại: Ngôn tình, nữ truy, từ đồng phục đến áo cưới
Số chương: 107
Tình trạng: Hoàn
Có những lần gặp gỡ gọi là định mệnh, có những cái nhìn lại là cả một đời. Đôi khi tình yêu lặng lẽ đến khiến ta không thể lường trước được, giống như Thẩm Niệm Thâm không thể ngờ được, chỉ một lần vô tình giúp đỡ Tôn Điềm Điềm mà anh đã trao hẳn trái tim cho cô nàng.
Thẩm Niệm Thâm là một chàng trai ưu tú. Anh có vẻ ngoài đẹp trai, vóc dáng cao ráo, là giáo thảo trong truyền thuyết của trường. Chỉ là, anh vô cùng lạnh lùng khó gần. Thẩm Niệm Thâm đã trải qua một quá khứ bất hạnh, mẹ ngoại tình, anh không phải con ruột của ba, cho dù đã chuyển về sống với bà ngoại, anh vẫn không ngừng chịu lời sỉ nhục từ mọi người. Thẩm Niệm Thâm ám ảnh tuổi thơ đó, nó chính là cơn ác mộng suốt bao năm nay của anh. Vì vậy, dù được bao cô nàng theo đuổi, thậm chí, ngay cả hoa khôi của trường, anh cũng từ chối. Thế nhưng, cô nàng Tôn Điềm Điềm cứ cố tình xông vào cuộc đời anh, phá hủy phòng tuyến vững chắc mà anh đã gây dựng như thế đấy!
Tôn Điềm Điềm không phải cô gái xinh đẹp nhất nhưng cô lại là cô gái cố chấp nhất. Sau khi phát hiện ra hai người học cùng trường, Tôn Điềm Điềm chính thức trở thành ‘hoa si’ của Thẩm Niệm Thâm. Cô mặt dày đeo bám anh, xin xỏ số điện thoại của anh, vì muốn gặp anh, cô chấp nhận tham gia câu lạc bộ trượt ván chẳng có một mống con gái nào. Mặc cho Thẩm Niệm Thâm không thích cô đụng chạm, mặc cho anh tức giận suýt đẩy ngã cô, Tôn Điềm Điềm vẫn không hết hi vọng. Dường như, anh càng lạnh lùng bao nhiêu, cô càng cháy bỏng bấy nhiêu.
Tôn Điềm Điềm như một bông hoa rực rỡ, nụ cười tươi tắn của cô, gương mặt nhỏ nhắn của cô dễ  khiến cho lòng người xao xuyến, và cả anh chàng Thẩm Niệm Thâm cao lãnh cũng thế. Nếu Thẩm Niệm Thâm luôn sống trong u tối và lạc lõng thì Tôn Điềm Điềm đã khẽ mở cánh cửa cuộc đời anh, đem ánh sáng chiếu rọi vào anh. Cô khiến anh biết cười, biết ôn nhu, biết săn sóc, biết yêu thương và trân trọng. 
Nếu hỏi, Thẩm Niệm Thâm có tự ti không thì xin thưa, chắc chắn là có. Bởi anh có một quá khứ tồi tệ, bị cha mẹ ruồng bỏ, gia cảnh khó khăn phải tranh giành từng phần học bổng trong trường; so với Tôn Điềm Điềm – thiên kim của một tập đoàn lớn, anh quả thực trèo cao. Anh đã từng muốn từ bỏ cô khi tình chưa quá nồng, ấy vậy mà lại tự ‘bê đá đập vào chân mình’. Cuối cùng, anh phải theo đuổi lại cô, và rồi họ chính thức là người yêu. Nhưng, giàu nghèo vẫn luôn là nỗi trăn trở giữa hai người, đặc biệt là đối với Thẩm Niệm Thâm. Cô vì anh mà chịu cực khổ, vì anh mà đau lòng, vì anh mà nhẫn nhục. Cô vốn là thiên kim tiểu thư cao quý lại chạm tay vào việc nhà, đi theo anh mỗi tối khi anh giao hàng, thay anh cúi đầu xin lỗi vì trễ hẹn với khách, và khi anh bận rộn công việc, không có thời gian dành cho cô, cô cũng chẳng than vãn hay oán trách. Anh không nỡ để cô hạ mình như vậy nên đã buông lời chia tay. Bao lần đau khổ gục ngã nhưng Thẩm Niệm Thâm vẫn gắng gượng đứng lên, bởi anh nghĩ, chỉ cần còn sống, dù không thể ở bên nhau, anh vẫn có thể ở một bên lén lút bảo vệ cô, lén lút nhìn cô hạnh phúc. Cô khiến anh yêu tận xương tủy, khiến anh không thể sống nếu thiếu cô.

Và bản thân Thẩm Niệm Thâm không ngừng tự nhủ phải nỗ lực để đáp trả lại tình yêu và sự hi sinh của người con gái anh yêu.
Anh không phải hoàn hảo nhất, nhưng anh vẫn sẽ mãi là Thẩm Niệm Thâm tốt nhất, một Thẩm Niệm Thâm chẳng dám mua quần áo mới lại thẳng tay bỏ ra vài trăm ngàn mua quà cho cô, một Thẩm Niệm Thâm vừa được phát lương đã đưa cô đi ăn đồ Tây và mau cho cô những chiếc váy xinh đẹp, một Thẩm Niệm Thâm không nỡ để cô rơi một giọt nước mắt nào, một Thẩm Niệm Thâm luôn bao bọc cô như trân bảo trong vòng tay. Những món quà của anh không đắt nhất, những chiếc váy anh mua không đẹp nhất nhưng tình yêu của anh là duy nhất. Anh đáng được yêu thương và trân trọng. Kể cả khi Thẩm Niệm Thâm không còn gì cả thì Tôn Điềm Điềm sẽ mãi yêu anh như vậy.
Tình yêu của họ không bằng phẳng mà đầy trắc trở. Nhưng, Thẩm Niệm Thâm và Tôn Điềm Điềm chưa bao giờ thật sự buông tay nhau. Giữa sóng gió của đời người và cách trở của năm tháng, tình yêu ấy vẫn bền vững như lúc đầu, khiến cho người ta vừa mừng vui, vừa xúc động, vừa tràn đầy ghen tị. 
“Từ hôm nay trở đi, em đem cuộc sống tương lai giao hết cho anh, phải tốt với em chút nhé, ông chủ Thẩm.”
“Anh sẽ yêu em và trân trọng em cả đời.”
Nghê Đa Hỉ đã thành công đem độc giả vào từng khung bậc cảm xúc trong truyện, lúc thù cười vui vẻ, lúc thì sầu muộn, lúc thì rơm rớm nước mắt với mối tình Niệm – Điềm. Dù tác giả xây dựng truyện theo motif “nàng giàu – chàng nghèo” nhưng vẫn đem được cái mới vào truyện, đó là sự trân trọng nhau của nam nữ chính, sự ủng hộ của gia đình, sự ấm áp của lòng người và sự phấn đấu không ngừng nghỉ trong cuộc sống. Bản dịch chưa đạt đến sự chau chuốt, vẫn còn lạm QT nhưng cũng đủ để cho độc giả hiểu được toàn bộ câu chuyện trong “Anh tốt nhất”. Đây là một tác phẩm tốt, đáng để cho người đọc biết đến và suy ngẫm nhiều hơn.

Đọc truyện tại : https://truyen247.net/anh-tot-nhat

Bình luận