Review Phim Muốn Gặp Anh



Muốn Gặp Anh là một bộ phim có cốt truyện khổng lồ với nhiều tình tiết bẻ lái, nhưng cách thể hiện và cài cắm thông tin cực kỳ tài tình.


MUỐN GẶP ANH


Thể loại: Tình cảm, kỳ ảo
Diễn viên: Kha Giai Yến, Hứa Quang Hán, Thi Bách Vũ
Số tập: 13, đã chiếu hết.
Lần đầu tiên xem một bộ phim hay đến độ không biết review như thế nào. Cốt truyện, ngôn ngữ hình ảnh, diễn xuất, nhịp phim, tất cả mọi yếu tố đều đạt đến đỉnh cao. Thành thật mà nói, thời điểm phim này viral, tui khá là dè chừng. Kinh nghiệm cho thấy, những phim viral nhiều khi là do công nghệ pr mà nên. Phải đến tận 1 năm sau, khi đang chán chường với mọi thứ, tui mới chợt nổi hứng đi coi lại cái phim được mọi người tung hô năm ấy. Sự thật chứng minh, phim hay không sợ xem muộn. Bất kể lúc bắt đầu bước vào bộ phim, tui mang tâm lý soi mói bắt bẻ đến nhường nào, thì tui vẫn không thể bới ra bất cứ khuyết điểm nào của phim cả. 
Nếu chỉ đơn thuần đọc tựa phim, nhiều người lầm tưởng đây hẳn là một bộ phim về quá trình tìm lại người yêu đã mất của nữ chinh – Hoàng Vũ Huyên. Nhưng xem trọn bộ phim bạn sẽ thấy, mất đi người mình thương không chỉ có một người. Về điều này thì tui thích tựa tiếng Anh hơn: Someday or One day – một lời hứa cho ngày gặp lại. 
Nội dung phim thì tui không muốn viết quá nhiều vì sợ mất hay, nên tui sẽ lạm bàn một tí về nghệ thuật kể chuyện của phim.
Câu chuyện mở đầu khi nữ chính Hoàng Vũ Huyên mất đi người bạn trai của mình. Bởi vì tui chưa coi review hay trailer bộ phim, nên tui khá là băn khoăn: hai người đã chia tay hay cậu bạn trai đã gặp bất trắc. Và tui cho rằng đó là ý đồ của biên kịch chứ không phải plot hole. Bởi lẽ trong khoảng chục phút ban đầu, tất cả mọi người quen của Hoàng Vũ Huyên đều dùng từ phiếm chỉ về mối quan hệ đã kết thúc của cô ấy, không có ai chỉ thẳng ra rằng cậu bạn trai ấy đã mất rồi. Chưa kể, phim còn cố tình chèn vào một đoạn hình ảnh “bạn trai” của cô ấy đang theo dõi cô ấy qua mạng xã hội với vẻ mặt sầu thảm, trên tay đeo nhẫn. Biên kịch đã mớm cho người xem một thông tin giả: Hai người đã chia tay, cậu bạn trai có người mới và đã kết hôn, nhưng vẫn còn vương vấn tình cũ. Lại sau đó chính là cuộc sống thường nhật của Hoàng Vũ Huyên, cùng với đồng nghiệp thảo luận công nghệ “tìm bản sao của chính mính”, vừa bị những hồi ức những ngày bên nhau giữa cô ấy và bạn trai dày vò. Song song đó, còn có những lát cắt quá khứ, miêu tả câu chuyện về thuở đầu gặp gỡ của “hai người họ”. Đó là hình ảnh một cô gái nhỏ mơ màng dè dặt, gặp gỡ hai cậu con trai, một người sôi nổi như mặt trời chói chang, một người dịu dàng như ánh trăng tỏ đêm đen. 
Thoạt trông, đây có vẻ là một bộ phim tình cảm tầm thường về một đôi nam nữ quen nhau từ thời cấp 3, trải qua những ngày tháng thanh xuân hạnh phúc, đến khi công thành danh toại thì đường ai nấy đi. Và bùm, thông tin đã được chứng thực. Cậu bạn trai – Vương Thuyên Thắng đã chết, theo một cách mà chắc chắn cậu ta không thể nào sống lại được. Nhịp phim cuốn lấy tui, dẫn dắt cảm xúc tui theo cảm xúc của Hoàng Vũ Huyên, khiến tui cùng khóc với cô ấy. Và khi khóc xong rồi, tui ngớ ra. Ủa, thế anh bạn “nhớ thương sầu cảm” kia là ai? Và bùm, lát cắt quá khứ được hé lộ trọn vẹn. Cô gái dè dặt kín đáo – Trần Vận Như - nào phải Hoàng Vũ Huyên, chàng trai như ánh mặt trời – Lý Tử Duy - cũng nào phải Vương Thuyên Thắng. Và chàng trai ánh trăng kia – Mạc Tuấn Kiệt , chưa một lần xuất hiện trong cuộc đời của Hoàng Vũ Huyên. 
Tập 1 kết thúc với đầy những dấu chấm hỏi được đặt ra, biên kịch đã rất chú ý tiểu tiết khi cài cắm hint từ chi tiết công nghệ “tìm bản sao của chính mính”, để cho người xem tự đưa ra suy đoán. Từ đó, thôi thúc người xem nôn nóng theo dõi tiếp câu chuyện để chứng thực suy đoán ấy. 
Một phân cảnh khác khiến tui cực kỳ ấn tượng. Đó là khi miêu tả nỗi nhớ của Hoàng Vũ Huyên với bạn trai, biên kịch không để nữ chính uống rượu say xỉn rồi gào khóc thảm thiết gì. Tất cả những gì biên kịch cần làm, chính là đặt nữ chính vào trong thang máy, đi từ tầng 20 đến tầng 27. Mỗi một tầng đi qua, hình ảnh Vương Thuyên Thắng tổ chức sinh nhật cho cô qua từng năm lại hiện lên. Từ năm 20 tuổi đến 25 tuổi. Chưa một lần bỏ lỡ. Nhưng năm nay, Hoàng Vũ Huyên đã 27 tuổi. Vương Thuyên Thắng ra đi khi cô vừa bước qua tuổi 25. Tầng 26 tối đen như mực. Và cánh cửa tầng 27 mở ra, điều chờ đợi cô ở sinh nhật lần thứ 27 này là gì?
“Khi một cánh cửa này đóng lại, một cánh cửa khác sẽ mở ra. Điều bạn cần làm, chính là cứ bước thẳng vào nó” – Bảng treo cửa của Tiệm băng đĩa số 32
Ngoài ra, biên kịch rất am hiểu tâm lý người xem, lúc nào nên mớm thông tin, lúc nào nên giấu thông tin. Chẳng hạn có một đoạn khi Vương Thuyên Thắng dò hỏi về người bạn cũ Mạc Tuấn Kiệt của mình giờ này ra sao. Biên kịch không trực tiếp đưa câu trả lời. Thay vào đó lại “đánh trống lãng” khi kéo cảm xúc người xem vào những màn theo đuổi tán tỉnh đầy hài hước giữa Vương Thuyên Thắng và Hoàng Vũ Huyên. Để rồi sau đó, vào lúc người xem đã quên sạch về số phận của Mạc Tuấn Kiệt, lại giáng một đòn chí mạng. Giả sử cậu chuyện được kể theo đúng thời gian tuyến tính, cảm xúc người xem hẳn sẽ là “Bạn thân anh xảy ra chuyện mà anh còn tâm tình đi tán gái?!”. Nhưng bởi vì thứ tự được đảo lộn, cảm xúc của người xem lại là “Chính bởi vì Mạc Tuấn

Kiệt xảy ra chuyện, nên Vương Thuyên Thắng mới càng bấu víu níu kéo quan hệ với Hoàng Vũ Huyên.” 
Tương tự như vậy. Giả sử, cậu chuyện được kể với góc nhìn chàng trai, biết rõ cô gái đang đi ăn mừng sinh nhật với bạn trai. Cậu chàng vẫn bỗng nhiên gọi điện thoại, bảo rằng “Đàn chị, em biết giờ này chị hẳn đang vui vẻ với bạn trai mình, em cũng không có ý gì đâu, chỉ muốn chúc chị một câu. Sinh nhật vui vẻ!” Bạn sẽ nghĩ: Nam trà xanh là đây! Nhưng nếu đổi thành góc nhìn của cô gái, bị bạn trai cắm sừng và đá ngay ngày sinh nhật, ngay sau đó lại nhận được cuộc gọi đầy ấm áp của chàng trai kia. Đây quả là một chàng trai ấm áp mà!
Mấy cái trên chỉ là sương sương chưa vô plot chính đâu đấy nhá.
Về xây dựng nhân vật, tất cả đều được biên kịch chăm chút và khắc họa rõ ràng, không có ai được nhét vào chỉ để làm NPC hay “người công cụ”. 
Phim có rất nhiều khoảng lặng. Và những khoảng lặng đó, đối với tui, đều dành cho cô gái dè dặt Trần Vận Như. Tui có cảm xúc khá đặc biệt với cô ấy nên sẽ nói về cô ấy nhiều một chút.
Thế giới trong mắt Trần Vận Như là thế nào? Là gia đình đứng trên bờ vực của sự sụp đổ. Một bà mẹ suốt ngày say xỉn. Một ông bố luôn luôn vắng mặt. Một cậu em trai hỗn hào lười biếng. Ngôi trường sớm tối đi về, cũng chỉ toàn những ánh nhìn coi thường khinh khi. Trong mắt Trần Vận Như, thế giới này tràn ngập ác ý. Nhưng có thực sự là thế không? Khi Trần Vận Như trở thành Hoàng Vũ Huyên, thế giới bỗng trở nên sáng bừng lên. Người mẹ suốt ngày say xỉn, làm công việc người dè bỉu chính là để bươn chải chút tiền trình nuôi hai đứa con. Cậu em trai hư hỏng chỉ là muốn ba mẹ yêu thương chị mình hơn. Thế giới có Hoàng Vũ Huyên bỗng chốc tràn ngập tình thương.
Thời điểm cận kề cái kết, tui vẫn luôn thắc mắc. Rõ ràng khi Hoàng Vũ Huyên ở “bên trong”, Trần Vận Như có thể nghe thấy cô ấy nói. Vậy thì tại sao khi Trần Vận Như ở “bên trong”, Hoàng Vũ Huyên lại hoàn toàn không biết gì. Sau đó, tui nhận ra, bởi vì Trần Vận Như chưa bao giờ lên tiếng. Một lần cũng không. Cô ấy vẫn luôn như vậy, im lặng, chịu đựng, bất mãn nhưng không phản kháng. Cô ấy luôn mong có người lắng nghe chính mình lại chẳng hay có người, từ đầu đến cuối, vẫn luôn lắng nghe. Đứng trước một chàng trai rạng rỡ như Lý Tử Duy, Mạc Tuấn Kiệt dịu dàng ấm áp có phần bị lu mờ. Cho nên, Trần Vận Như chưa bao giờ chú ý đến Mạc Tuấn Kiệt.
Tui không ghét Trần Vận Như. Nhưng khi cô tuyệt vọng, tự phủ nhận bản thân, cho rằng tất cả mọi người đều không cần cô ấy. Tui chỉ muốn tóm lấy vai cô ấy, lắc cho cô ấy tỉnh ra, hét vào mặt cô ấy: “Cho dù cả thế giới này đều chán ghét Trần Vận Như, thì luôn luôn có Mạc Tuấn Kiệt mãi mãi thích cô ấy!” 
Trần Vận Như mãi chạy theo mặt trời nóng rát, tự làm bỏng mình cũng cố chấp không buông, lại chẳng hay luôn có ánh trăng dịu dàng theo sau, từng chút một chữa lành cho cô.
“Muốn gặp anh” là một bộ phim có cốt truyện khổng lồ với nhiều tình tiết bẻ lái, nhưng cách thể hiện và cài cắm thông tin cực kỳ tài tình. Phức tạp nhưng không rối rắm, cua gắt nhưng tay lái vững. Khi xem phim, tui đi qua rất nhiều lớp cảm xúc, từ “Ủa, sao lại thế” sang “À ra là vậy” đến “Trời ơi biết ngay mà”. Đến khi tập cuối khép lại, cảm giác như trải qua một đời người.

Bình luận