Biến Thành Tiểu Omega Thì Phải Làm Sao

Phòng Tắm


trước sau

Phòng tắm lớn mù sương, nước ấm chảy róc rách từ vòi vào bồn tắm, người đàn ông tóc bạc chỉ mặc chiếc áo sơ mi cúi xuống, thò tay vào nước thử nhiệt độ rồi tắt vòi cảm biến.

“Đến giờ tắm rồi.” Anh quay đầu nhìn cậu nhóc đang ngồi trên bệ xí.

Lúc này,thiếu niên chỉ còn một chiếc quần lót, thân hình trắng nõn đầy vết bầm sau khi ẩu đả, đầu đội chiếc khăn màu xanh hồng, che nửa khuôn mặt, đôi chân trắng nõn đặt trên sàn lát gạch, ngón chân nhẹ nhàng cuộn lại trên mặt đất.

Thiếu niên dường như không nghe thấy lời của người đàn ông ngồi ngây ra, bất động.

Lý Diệu đứng dậy, đứng trước mặt thiếu niên, cười khẽ hỏi: “Muốn tôi ôm em vào bồn tắm không?”

“Hả?” Lâm Hân ngơ ngác nhìn lên, đối diện với đôi mắt vàng của người đàn ông đang cười, liền đảo mắt lanh lợi ,vội vã từ chối . “Không, không cần.”

Trong một trận đấu , cậu ấy đã kiệt sức ,sức mạnh thể chất và tinh thần lực của cậu đều bị suy giảm. Khi trận đấu so tin tức tố kết thúc, đã là cung giương hết đà, khi cậu nhìn thấy huấn luyện viên , tinh thần lập tức thoải mái, thả lỏng cơ thể, biểu tình nghiêm túc, cậu mệt đến mức không muốn nhúc nhích một ngón tay.

Chỉ khi không thể đi được, cậu sẽ làm nũng với huấn luyện viên , kết quả là bị người đàn ông ôm từ khu vực tập thể dục về phòng.

Lúc đầu thì không có gì , nhưng vì một số lý do, tất cả những người lính gặp trên đường đều chào hỏi họ, vì vậy vừa đi vừa dừng , mặt cậu vùi trong lòng huấn luyện viên ngày càng đỏ hơn, cuối cùng khi đến phòng, mặt cậu gần như bị nóng chín.

Lúc này, nghe thấy chữ "ôm" liền lắc đầu trong tiềm thức.

Lý Diệu cũng không miễn cưỡng , nhìn cậu bé gồng người khó khăn từng bước tiến đến gần bồn tắm, khi đến gần mép thì giẫm phải vết nước liền trượt chân, cậu đột ngột ngả người ra sau, anh nhanh chóng đi đến đưa tay ra liền dễ dàng ôm trọn eo nhỏ kéo thiếu niên vào trong lòng .

“Cẩn thận.”

“Cảm ơn… cảm ơn.”

Lâm Hân căng thẳng kéo áo anh.

Lý Diệu cúi đầu hôn lên trán cậu, lợi dụng lúc đứa nhỏ đang sững sờ, Lý Diệu dễ dàng bế cậu vào trong bồn tắm cẩn thận.

Bồn tắm đủ rộng để nằm cho 3 người đàn ông trưởng thành, Lâm Hân trông rất nhỏ nhắn khi bước vào.

Nước ấm truyền đến lồng ngực, vết bầm có chút ngứa ran, trong miệng cậu phát ra tiếng than.

Lý Diệu chậm rãi cởi cúc áo sơ mi, cúi đầu nhìn thiếu niên trong nước.

Thiếu niên không hề tự giác, sau khi thích ứng với nhiệt độ, tay chân duỗi ra, làn da trắng nõn được ngâm trong nước ấm trở nên hồng hào.

Sau khi chiến đấu vui vẻ đổ mồ hôi hột,Lâm Hân nheo mắt nằm trong bồn tắm mà tắm một cách thoải mái .

"Ùm--"

Tiếng nước vang lên.

Lâm Hân mở mắt nghi ngờ, hình dáng rắn chắc của người đàn ông liền đập thẳng vào mắt cậu.

"Huấn ... luyện ..." Cậu vội vàng ngồi dậy, nhưng bồn tắm quá trơn trái lại người đã chìm xuống nước .

"Ư ... ục ục ục..."

Lý Diệu vội vàng đỡ cậu, bế người lên, để cậu nằm nhoài trên lồng ngực mình.

“Khụ!” Lâm Hân lau nước trên mặt, cảm thấy xấu hổ.

“Hù đến em sao?” Những ngón tay khéo léo của Lý Diệu gạt mái tóc ướt đẫm của cậu bé sang một bên, lộ ra vầng trán mịn màng.

Lâm Hân phồng má, giãy giụa muốn thoát khỏi vòng tay anh.

Bồn tắm lớn đến mức hai người không cần chen chung với nhau.

Thế nhưng , người đàn ông không cho phép cậu di chuyển.

Lâm Hân cảm giác được biến hóa của đối phương, nhất thời liền ngoan như chim cút, động tay động chân cũng không biết để đâu.

Đây không phải là lần đầu tiên cả hai tắm chung, họ đã tắm hai lần khi ở trên tàu Rafal.

Tuy nhiên, phòng tắm của Rafal nhỏ nên cậu chỉ có thể đứng dưới vòi hoa sen tắm và thỉnh thoảng lau lưng cho nhau mà không hề cảm thấy xấu hổ.

Bây giờ, hai người họ cùng nhau tắm trong bồn tắm lớn , họ cảm thấy hoàn toàn khác nhau.

Rõ ràng là một không gian rộng rãi, nhưng nhỏ một cách khó hiểu.

Ở quá gần nhau, hơi thở trở nên quấn quýt .

“Anh…” Lâm Hân nắm lấy một nắm tóc của người đàn ông quấn quanh đầu ngón tay , cố gắng thương lượng, “Bồn tắm rất lớn, em muốn…”

“Ôm nhau không tốt sao?” Người đàn ông dựa vào dựa lưng vào thành bồn tắm, thần sắc lười biếng mà nhìn thiếu niên.

Lâm Hân đỏ mặt, một hồi nhỏ giọng nói: "Anh ... anh cấn em ..."

Lời oán giận của thiếu niên khiến người đàn ông thấp giọng cười.

Lý Diệu ôm cậu lên một chút , áp vào vành tai đỏ bừng của thiếu niên, dỗ dành: “Tiểu Hân , giúp anh.”

“Em… em không…” Lâm Hân lắp bắp, sợ hãi không dám nhìn người đàn ông.

“Không? Anh sẽ dạy em, đến.”

Lý Diệu nắm chặt tay Lâm Hân , Lâm Hân đột nhiên giống như một con nai con sợ hãi, suýt chút nữa nhảy ra khỏi bồn tắm.

*********

Một giờ sau, thiếu niên tắm xong liền trốn ở dưới chăn bông lụa mềm mại, mặt đỏ bừng trên gối.

Lý Diệu sấy khô tóc, thoải mái nằm xuống bên cạnh thiếu niên , nghịch ngợm tóc cậu.

"Ba--"

Lâm Hân hất tay anh ra, cuộn chăn bông lên một cách tức giận và di chuyển sang phía bên kia giường như một con sâu bướm.

Lý Diệu nắm lấy bàn tay bị tát, lắc đầu cười, vươn cánh tay dài ra, đem thiếu niên ôm vào trong lòng.

“Giận hả?” Anh hỏi.

Lâm Hân cắn môi thật lâu mới nặn ra một câu: " Tay của em cũng tê rồi ...Anh còn chưa ..."

Những lời sau thật sự là xấu hổ không nói ra được.

Cậu chưa bao giờ biết Alpha rất có tài về phương diện này, bất kể là hình dáng hay chiều dài, nó hoàn toàn khác với Omega.

Bàn tay giấu dưới chăn rung lên vài cái, Lâm Hân không khỏi ghen tị.

Lý Diệu ho khan vài tiếng nói: "Anh không phải cũng giúp em sao?”

Lâm Hân dùng cùi chỏ đánh anh một cái.

Cậu càng tức giận hơn vì được giúp đỡ.

Không đau lòng nếu không so sánh!

Thiếu niên chui vào trong chăn như một con đà điểu không chịu ra, Lý Diệu không còn cách nào khác, đành để cậu một mình.

Chạm vào đèn cảm biến trên đầu giường, tắt đèn trong phòng nằm xuống ngủ.

Lâm Hân trầm mặc một hồi, thở dốc, thò đầu ra ngoài, nhìn thấy trong phòng tối om, người đàn ông bên cạnh hình như đã ngủ, trong lương tâm liền để ra một khoảng chăn bông.

Lật người lại, chạm vào cánh tay của người đàn ông, tìm một vị trí thoải mái,nhắm mắt lại.

Lý Diệu tự nhiên ôm lấy cậu.

Lâm Hân nghiêng đầu và mò mẫm khuôn mặt của người đàn ông.

“Còn chưa ngủ?” Lý Diệu mở mắt ra.

Lâm Hân im lặng trong hai giây liền hỏi: “Anh ơi, em có thể hỏi về cuộc chiến kia không?”

Lý Diệu quay sang bên cạnh và đối mặt với thiếu niên . “Em hỏi.”

Lâm Hân móc một lọn tóc của anh chơi trên ngón tay của cậu. “Có tin tức gì về Hoàng tiên sinh không ạ?”

Cậu bị bắt cóc đến Ám Tinh, tỉnh dậy vẫn nằm trong tay bọn buôn lậu. Sao khi tới lượt đấu giá cậu mới bị nhốt vào lồng.

“Chết.” Lý Diệu không giấu giếm, “Chết trên chiến trường vàng ngọc lâu ngày hôm đó.” Lúc đó Từ Hải đã kéo cơ giáp làm lá chắn trước khi tẩu thoát. Người trong cơ giáp là Hoàng Vân Côn, một tay buôn lậu nổi tiếng trong thế giới giữa các tinh tế . Hắn ta được gọi là Hoàng tiên sinh trên thương trường .

Khi thuộc hạ của anh dọn dẹp chiến trường, họ đã lôi cái xác với một nửa cơ
thể ra khỏi máy, sau khi xét nghiệm ADN, danh tính của người đã chết đã được xác nhận.

Chết?

Lâm Hân không thể tin rằng người đàn ông gần như khiến cậu tuyệt vọng lại chết một cách dễ dàng như vậy.

“Hắn vẫn còn rất nhiều thuộc hạ.”

Để truy lùng cậu vào ngày hôm đó, Hoàng tiên sinh đã cử sáu thuộc hạ tới lui.

Còn để mắt đến cậu.

“Anh biết rồi.” Lý Diệu vỗ nhẹ vào lưng thiếu niên để cậu yên tâm.

"Nhóm buôn lậu đã lan ra khắp các tinh tế .Thành trì của Ám Tinh đã bị quân đội viễn chinh quét sạch. Chúng ta nắm giữ rất nhiều manh mối trong tay , chỉ cần tìm hiểu nguồn gốc, một ngày nào đó bọn họ sẽ bị diệt trừ sạch sẽ. "

Lâm Hân vốn đã mệt mỏi buồn ngủ, được vỗ về xoa lưng , dựa vào vai người đàn ông, nỉ non:"

Em không phải nạn nhân đầu tiên ...em cũng sẽ không phải là người cuối cùng ... em thật may mắn...em đã gặp được anh... "

Lý Diệu ôm chặt lấy cậu bé, hôn nhẹ lên tóc cậu, nhẹ nhàng nói:" Người may mắn chính là anh. "

Nếu quyết định của anh chệch một chút , bọn họ sẽ bỏ qua nhau.

Thiếu niên hô hấp đều đặn không biết mình đã ngủ thiếp đi lúc nào.

*

Dao Quang Hào vẫn ở lại gần Ám Tinh bóng tối, các tàu chiến được điều động đến cuộc chiến lần lượt trở về. Tù binh của Ám Tinh tràn hết hai phu thuyền , nhốt vào ngục giam chuyên dụng của Dao Quang Hào , đem về đế quốc Huyền Võ chờ bị thẩm phán.

Sau ba ngày chờ đợi, Phó Côn và những người lính canh không nhận được tin tức tất cả đều đã quay trở lại.

“Nguyên soái, chúng ta đã chiến thắng trở lại!” Phó Côn ngẩng đầu chào Lý Diệu, “Thật may mắn khi hoàn thành nhiệm vụ của mình!”

“Ông chủ, thằng nhóc này là cao thủ thứ hai của hải tặc, Từ Hải!” Triệu Triều đang giữ người đàn ông áo quần rách rưới , đá mạnh vào chân hắn , buộc người kia phải quỳ xuống.

“Mmm—” Người đàn ông bị trói hai tay sau lưng, miệng bị dán keo cố gắng đứng dậy, nhưng lại bị Triệu Triều đá một cước, bất ngờ ngã xuống đất.

"Thành thật! Trên Dao Quang Hào, cậu dù có cánh cũng không thoát khỏi đây. Điều đang chờ đợi cậu là sự trừng phạt của pháp luật!" Đinh Diễm nặng giọng .

Lý Diệu lạnh lùng liếc nhìn đám hải tặc trên mặt đất rồi nhìn thuộc hạ.

So với sự chật vật của đám hải tặc,họ thực sự cũng không khá hơn là bao, từng người một mặt mày xám xịt , tất cả đều giống như những người thợ mỏ vừa ra khỏi mỏ.

“Các người bắt cậu ta ở đâu?” Anh hỏi.

“Một quặng mỏ tinh .” Khi nói đến đây, Triệu Triều phấn khích, “Này, ông chủ, ông không biết thằng nhóc này quỷ quyệt thế nào! Ngày đó cậu ta bỏ trốn , trên đường liền vứt bỏ cơ giáp, trà trộn một nhóm quý tộc, cải trang thành một doanh nhân giàu của đế quốc Chu Tước để cố gắng trốn thoát bằng tàu vũ trụ. Nếu chúng tôi không nhớ mùi pheromone của cậu ta từ lâu, chúng tôi thực sự đã bị đánh lừa. Thấy rằng việc cải trang không thành công, cậu ta bất ngờ bắn và đã giết liên tiếp bốn hoặc năm kẻ quyền lực.Gây náo loạn lớn , lần thứ hai chạy trốn."

Phó Côn tiếp tục:" Cậu ta cướp phi thuyền riêng của một người giàu nào đó và trốn vào sâu trong hải tinh vực Tối tăm . Chúng tôi vẫn chưa từ bỏ việc đuổi bắt , cuối cùng hạ cánh xuống một quặng mỏ tinh . "

" Tốt lắm ! Quặng mỏ tinh kia đều là kho báu! "Đinh Diễm nói," Hải tặc có một căn cứ nhỏ ở đây. Có tổng cộng 1.230 thợ mỏ, tất cả đều là hành khách trên tàu vũ trụ bị cướp bóc bởi hải tặc. Người ở đó lâu nhất tới ba mươi năm, còn có người không kiên trì được liền chết rồi. "

Lý Diệu cau mày, nhìn chằm chằm vào những tên cướp biển với vẻ khinh bỉ.

Từ Hải chống đầu, vẻ mặt méo mó, khuôn mặt gớm ghiếc.

Lý Diệu bình tĩnh giơ bốt quân đội lên, giẫm lên trán tên hải tặc mà không hề báo trước, rồi đâm thẳng vào trán hắn như một thanh kiếm sắc bén với sức mạnh tinh thần lực , tàn nhẫn hủy diệt nguồn tinh thần căn nguyên của hắn.

"A a a a ..." Từ Hải đau đến không muốn sống , lúc Lý Diệu dời chân đi, hắn liền điên cuồng lăn trên mặt đất.

Lý Diệu không thèm nhìn nổi thống khổ của hắn, nhìn Phó Côn và nói : " Mọi người đã làm việc rất chăm chỉ, hãy nghỉ ngơi đi, chỉnh đốn kết thúc, chúng ta sẽ trở lại Đế quốc Huyền Võ ngay lập tức."

"Vâng, nguyên soái " Phó Côn đã đưa ra một! chào quân, cúi xuống nhấc Từ Hải lên , đưa đi ngục giam.

Lý Diệu chắp tay đứng trước cửa sổ, đôi mắt vàng bình tĩnh nhìn Ám Tinh rực đỏ phía xa.

Theo Vinh Phỉ, Từ Hải là thủ phạm gây ra thiệt hại cho nguồn tinh thần lực của Tam Hoàng tử.

Việc dùng mưu của người để trả lại cho người đó là điều đương nhiên và chính đáng.

“Huấn luyện viên ?”

Lâm Hân bước vào văn phòng của thuyền trưởng liền nhìn thấy người đàn ông đứng trước cửa sổ quay lưng về phía cửa, không biết đang nhìn cái gì.

Cậu bước tới, đứng sánh vai cùng người đàn ông.

Qua ô cửa kính, cậu nhìn thấy hành tinh tối tăm đỏ sẫm.

Mảnh đất ngoài hợp pháp từng ủ bao tội lỗi và những người hâm mộ vàng say sưa sẽ không còn nữa.

Tuy nhiên, đây chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, lòng tham của con người vẫn luôn tồn tại , tội lỗi không bao giờ chấm dứt.

Truyện convert hay : Chiến Thần Bão Táp

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện