Biến Thành Tiểu Omega Thì Phải Làm Sao

Tỷ Thí Trên Võ Đài


trước sau

Trong khu hoạt động thể dục có một võ đài chiến đấu giải trí, các binh sĩ thường lên võ đài thi đấu, lúc này, trên đó có hai người đang đứng.

Một người là lính Alpha đầu trọc tứ chi cứng cáp, cơ bắp cuồn cuộn, tràn đầy năng lượng và sẵn sàng lên trận bất cứ lúc nào .

Một người là Omega mảnh khảnh, mặc một bộ quần áo huấn luyện rằn ri, đội mũ nồi, đối mặt với Alpha vạm vỡ, thần sắc bình tĩnh, mặt không chút thay đổi.

Xung quanh võ đài có hàng trăm chiến sĩ Alpha, hầu hết đều cởi trần, lộ ra cơ bắp cường tráng, trên mặt lộ rõ ​​vẻ xem trò vui .

"Hì hì, Trương Hổ, cậu thả lỏng một chút đi, đừng dùng sức quá mạnh nếu không sẽ làm tổn thương cậu bé Omega này mất!"

"Tôi không biết ai đau ai a? Haha, tôi bị Omega ném qua vai rồi.

" Tôi nghe nói rằng cậu ấy là 'vật phẩm đấu giá ' được giải cứu bởi nguyên soái sau khi ngài ấy đến Ám Tinh a? '

"Xét cho cùng, Nam O là một loài quý hiếm. Không phải là lần đầu tiên Ám Tinh làm điều này."

"Cậu nhóc đó cũng may khi gặp phải quân đội viễn chinh của mình của chúng ta. Nếu không, bị bán cho những chức sắc đồi bại thì hậu quả sẽ rất khó lường.

" Cậu nhóc đó cũng rất dũng cảm a,Trương Hổ thẹn quá hóa giận đòi tỷ thí một trận với cậu ta , không ngờ cậu nhóc lại đồng ý ."

" Tôi không nghĩ rằng ...Trương Hổ có thể thắng. "

"Trương Hổ nói thế nào thì cũng là một võ sĩ cơ giới có sức mạnh tinh thần lực cấp 7. Không thể để thua, đúng không? "

" Omega trong ấn tượng của anh là gì? "

" ... mỏng manh, yếu đuối ,nhát gan . "

" Đúng. Giờ thì cậu lại nhìn thiếu niên Omega trên khán đài này có còn nghĩ rằng cậu ấy mỏng manh, yếu đuối , nhát gan hay không ? "

" ... "

Thiếu niên không những không mỏng manh, yếu đuối mà còn bày ra tư thế phòng ngự tiêu chuẩn không vội vã, khuôn mặt trắng như ngọc rất lạnh lùng, ánh mắt kiên định, phát ra tinh thần lực, một lớp phòng ngự màu xanh nhạt bao phủ quanh cơ thể thiếu niên .

"Trời ạ! Cậu ấy thực sự là một Omega? Cậu nhóc kia còn biết giải phóng sức mạnh tinh thần lực của mình nữa kìa."

"Trọng điểm là tinh thần lực sao? Không phải là nó mà phong cách chiến đấu và bảo vệ phòng thủ rất quen mắt sao ?"

"Tôi nghĩ rằng Trương Hổ đang bị treo.

"Đừng quá bi quan. Trương Hổ dù sao cũng là Alpha , không lẽ không thắng nổi sao."

Những người lính thì thầm, một giọng nói the thé vang lên đột ngột.

"Tiểu Phá Quân , nhanh lên! Đánh bay gã to xác đó đi!"

Vinh Phỉ hòa vào một nhóm nam A, vung nắm đấm và hét lên một cách hưng phấn .

Lâm Hân trên võ đài nghe thấy lời cổ vũ kia , giữa lông mày hiện lên một tia bất lực.

Nếu không phải vì chuyện cô đấm đội trưởng Alpha và khiến những Alpha khác làm ầm ĩ lên, thì cậu sẽ không ném một ai đó gần mình qua vai trong tiềm thức đâu.

Người bên kia tính tình tốt, không nổi cơn thịnh nộ mà nhất quyết tỷ thí một trận với cậu.

Lâm Hân không phải là một người nhát gan .

Nếu hắn ta muốn tỷ thí, vậy thì hãy thử đi.

Hơn nữa, cậu cũng muốn biết thực lực hiện tại của cậu so với quân nhân có bao nhiêu chênh lệch.

Nghĩ đến thế này, cậu cao hứng tinh thần lực cũng tăng vọt.

Alpha đầu trọc đứng đối diện nhìn thấy điều này, không khỏi nhíu mày.

Anh ta là một chiến sĩ cơ giáp đã trải qua quá trình huấn luyện quân sự nghiêm ngặt. Mặc dù anh ta không chuẩn bị sẵn sàng để ngăn chặn người vào thời điểm đó, nhưng anh ta không dễ dàng bị áp đảo.

Vì vậy, anh ta đã mặt dày yêu cầu tỷ thí một trận , nhưng anh ta không mong đợi cậu bé sẽ đồng ý.

Lúc này, hắn thầm kinh ngạc khi cảm nhận được sát ý chiến đấu sắc bén trên cơ thể thiếu niên giống như một lưỡi dao.

Quả nhiên, hắn không có nhìn lầm, tiểu tử này không đơn giản a!"

"Reng -- " chuông reo, trận tỷ thí bắt đầu.

Lâm Hân chủ động lao về phía tên đầu trọc như một mũi tên đứt dây, trong lúc tấn công, trên tay cậu đã xuất hiện một con dao gâm được ngưng tụ bằng tinh thần lực, dưới cái nhìn kinh ngạc của đầu trọc , cậu nhìn chằm chằm vào cổ họng hắn.

Đầu trọc tuy to con nhưng khá nhanh nhẹn, cũng nhanh chóng né ra , lùi về sau ba bước chừa một khoảng cách giữa cậu và hắn .

"Tôi không có nhìn lầm đúng không? Thằng nhóc kia trong tay còn có một con dao gâm kìa!"

"Đúng vậy, không có nhìn lầm đâu ,là tinh thần lực thực thể hóa!"

"Giỏi quá ! Tốc độ công kích của đứa nhỏ nhanh thật!"

Trước đây , nếu ai đó nói với tôi rằng Omega cũng có thể quật ngã Alpha tôi sẽ hoàn toàn không tin điều đó. Bây giờ, tôi phải tin điều đó!"

"Tôi không nghĩ Trương Hổ bắt nạt người,mà là anh ta đang tìm đánh !"

''Haha, đá vào tấm sắt đi?''

"Thật lạ a , sao tôi lại có cảm giác chiêu thức đánh lộn của tiểu nam O này giống như đã từng gặp ở đâu rồi ?"

''Đó không phải là cảm giác của một mình anh đâu.''

Trên võ đài , đầu trọc hét lên, sức mạnh tinh thần lực của hắn cô đọng thành một chiếc rìu khổng lồ, tầng tầng vung lên , đón nhận đòn tấn công từ chính diện của thiếu niên .

Lâm Hân khép lại đòn tấn công không chút do dự, chuyển bóng và đổi bước, tránh lưỡi rìu sắc nhọn, vòng nhẹ ra phía sau đầu trọc, mũi dao linh hoạt, chém tới gáy đối phương.

Sau gáy có tuyến thể , cho dù là Alpha hay Omega, theo bản năng họ sẽ bảo vệ nó, đầu trọc thật sự bị lừa, hắn không nghĩ Lâm Hân chỉ làm một động tác giả, thay vào đó, cậu tấn công vào phía dưới , cậu tích tụ tinh thần lực xuống chân và ra đòn tấn công vào những chỗ trọng yếu của đối phương .

Tên đầu trọc đã giải phóng tinh thần lực để tạo thành một lá chắn phòng ngự, có thể đỡ đòn hiểm hóc, Lâm Hân lỡ một đòn cũng nhanh chóng nhảy ra xa, không cho đối thủ có cơ hội phản công.

Sau khi thăm dò qua lại vài lần, cậu đại khái đã đoán ra được sức mạnh của tên đầu trọc.

Cũng là một chiến sĩ cơ giáp , hiệu quả chiến đấu của tên đầu trọc này lại không bằng 1/10 so với huấn luyện viên .

Cậu hoàn toàn đủ sức đánh một trận với hắn.

Ngưng tụ dao gâm lần thứ hai , thiếu niên giống như cá voi sát thủ nhảy ra khỏi mặt nước, dáng người mạnh mẽ ưu mỹ, phong nhã, tinh thần lực màu lam nhạt dâng trào như nước biển.

Mặt đầu trọc biến sắc, hắn cũng không dám xem nhẹ.

Hai người trên võ đài, anh tới tôi đánh , chiến đấu vô cùng kịch liệt, những người theo dõi trận chiến dưới võ đài cũng thảo luận sôi nổi.

"Cuối cùng tôi cũng biết phong cách chiến đấu của Tiểu nam O giống ai rồi!"

"Giống ai vậy?"

"Nguyên soái, nguyên soái chúng ta !"

"Chà -"

Những người lính nghe thấy từ "Nguyên soái" gần đó bất giác đứng nghiêm trang , bỏ đi biểu cảm vui đùa trong tìm thức.

Có một khoảng im lặng, mọi người lại bắt đầu xì xào.

"Tôi nhớ ra rồi . Một thời gian trước đây, tôi nghe từ trưởng quan của chúng tôi rằng nguyên soái dường như coi trọng một tiểu A tể tể đấy."

"Tiểu A tể tể? Không phải đi? Trên võ đài là tiểu O tể tể nha!"

"Nói đến tiểu O tể tể , tôi nghĩ tới trên mạng có một cái tin tức."

" Tin gì? "

" Tiểu nam O thứ tư của Thanh Long Cộng Hòa. Chuyện xảy ra cách đây hai tháng. Lúc đó, cư dân mạng bàn luận sôi nổi. "

"Anh đề cập tới chuyện đó, tôi cũng có ấn tượng, người dân ở nước Cộng hòa Thanh Long đều khá ghê tởm, là nam O, họ sẽ bị kỳ thị, những lời bàn tán độc ác , làm cho người khác đều cảm thấy buồn nôn đến phát ói."

"Họ thậm chí còn kỳ thị nữ Alpha ,huống chi là nam Omega."

"Nghe đâu tiểu nam O kia là học sinh của học viện quân sự , vốn là cơ giáp quân dự bị, kết quả phân hoá thành O ."

"... Học sinh của học viện quân sự? Cơ giáp quân dự bị? Không phải là... thằng nhóc đó đi?"

"Nếu như là thằng nhóc đó , vậy thì thật là đáng tiếc. Phân hoá thành O vẫn lợi hại như vậy, nếu là phân hoá thành A, nhất định có thể trở thành chiến sĩ cơ giáp siêu cấp rồi ."

Khi họ bắt đầu đoán, mọi người nhìn vào thiếu niên ngày càng hiếu kỳ, đồng thời họ tán thưởng kỹ năng chiến đấu tuyệt vời của cậu.

Khi nhìn thấy đồng đội bị thiếu niên đạp xuống đất, bọn họ không những không thương cảm, ngược lại còn vỗ tay tán thưởng.

"Làm tốt lắm! Giỏi quá !"

"Trương Hổ anh có được hay là không? Ha ha ha! Nằm trên đất không bò dậy nổi sao?"

Giọng nữ cao của Vinh Phỉ đặc biệt nổi bật giữa tiếng hò hét của một nhóm đàn ông.

"Tiểu Phá Quân lên nào! Tiểu Phá Quân tất thắng! Tiểu Phá Quân giỏi nhất ! Tiểu Phá Quân tất thắng!"

"Tốt nhất là nhân cơ hội cho hắn thêm một cước! Đừng cho hắn cơ hội phản kích!"

"Đánh nhau thật giỏi! Đẹp lắm!"

Vinh Phỉ hét lên khua tay múa chân. Những người lính đứng xa hơn. Một lúc sau, một vành đai chân xuất hiện xung quanh cô ấy.

Dao Quang lơ lửng trong không trung, ngồi xếp bằng, một tay chống cằm, tay kia vẽ những vòng tròn trong khoảng không, nổi lên một hàng ký tự.

Lâm đội mặc áo khoác đồng phục đi đến bên cạnh Vinh Phỉ , cao giọng nói: "Cô cố ý?"

Sự chú ý của Vinh Phỉ vẫn ở trên võ đài, đang hò hét cổ vũ cho Lâm Hân.

Lâm đội đã kiên nhẫn và yên lặng chờ đợi. Khả năng nghe của Alpha khác với những người bình thường, anh ta tin rằng người bên kia nghe thấy câu hỏi của mình.

Quả nhiên , không bao lâu, Vinh Phỉ ngừng la hét, quay đầu lại nhíu mày hỏi: "Cái gì cố ý với không cố ý?"

Thấy cô cố ý hỏi , Lâm đội cũng không nói ra, hắn nói: "Cú đấm kia của cô nhìn thì có hiệu quả kinh người, trên thực tế lại không thương tổn được tôi."

Vinh Phỉ khóe miệng giật giật, hắn trên dưới nhìn lên: "Đó là do anh da dày thịt dày."

Bị trêu chọc , Lâm đội vẻ mặt bình tĩnh mà tập trung đôi mắt nhìn Vinh Phỉ , tựa hồ có thể hiểu được ý nghĩ của cô.

"Mục đích thực sự của cô là để thiếu niên trên võ đài chứng tỏ thực lực của mình trước mặt mọi người."

Đây là một câu khẳng định.

Vinh Phỉ khịt mũi, bỏ tâm trạng đùa cợt đi, vẻ mặt nghiêm túc. "Vậy thì sao?"

Đúng vậy, cô ấy đã cố tình làm vậy.

Là cận vệ riêng của tam hoàng tử, có nhiều kinh nghiệm và tiếp xúc rất nhiều người , đã từng nhìn thấy nhiều bản chất xấu xí của con người.

Quả thật, nguyên soái cùng Tiểu Phá Quân hai bên tình nguyện, tình cảm tốt giống như bỏ thêm mật, ngọt người đến chết không đền mạng, có thể hai người thân phận không ngang nhau , tất nhiên sẽ sản sinh một ít mầm họa không thể tránh khỏi.

Ví dụ, khi họ ở trên Dao Quang Hào , cô ấy tình cờ nghe thấy những người khác chỉ trích mối quan hệ giữa Tiểu Phá Quân và nguyên soái khi họ đang ở tại nơi đó.

Một Alpha thân mật đem Omega vào trong phòng, vẫn luôn làm người khác chú ý .

Địa vị của Nguyên soái rất cao, có lẽ anh ấy không
quan tâm đến ý kiến ​​của người khác, nhưng là bên yếu hơn, Tiểu Phá Quân nhất định bị ảnh hưởng bởi một số tin đồn.

Cách tốt nhất để phá vỡ tình huống này là nói bằng nắm đấm.

Quân đội có tính kỷ luật cao và về cơ bản là nơi mà kẻ mạnh được tôn trọng.

Cô ấy hiểu sâu sắc về kỹ năng của Tiểu Phá Quân .

Mấy ngày trước trên Rafal thực sự rất nhàm chán, vì vậy cô đã làm một vài chiêu với Tiểu Phá Quân, sau đó-

Vinh Phỉ nhún vai.

Cô ấy đã thua quá xấu hổ.

Không hổ là một chú gấu con do chính tay nguyên soái huấn luyện, nhưng bạn sẽ phải chịu tổn thất lớn khi bạn coi thường con gấu con này.

Khi Lâm đội bảo họ đi nơi khác thi đấu, trong lòng Vinh Phỉ biết rằng những người lính này đã có định kiến ​​rằng Omega mềm yếu và mỏng manh, không nên xuất hiện ở một khu vực đầy Alpha.

Có thể họ không phân biệt đối xử, nhưng họ vô tình xếp tất cả Omega vào loại yếu.

Vinh Phỉ cảm thấy rằng cô cần làm gì đó để họ thay đổi những ý tưởng rập khuôn này.

Tiểu Phá Quân tuyệt đối không phải là một người yếu đuối .

Cô ấy cố tình khiêu khích đối thủ và gây náo loạn, không quan trọng là đánh nhau hay cạnh tranh, chỉ cần có cơ hội thể hiện sức mạnh mạnh mẽ của Tiểu Phá Quân , cô ấy đã đạt được mục tiêu của mình bất kể thắng thua.

Lâm đội bị câu hỏi ngược lại của cô làm cho sững sờ, nhìn khuôn mặt đầy vẻ đẹp trung tính của Nữ A, tim hắn đập loạn xạ, quay đầu lại một cách mất tự nhiên và nhìn về phía võ đài .

Mới bị đấm một quyền vào ngực, nhưng vẫn còn đau,đúng không?

Trên võ đài , Lâm Hân và đầu trọc đánh tới bất phân thắng bại , bất kể là thân thủ hay là sức mạnh tinh thần lực họ đều ngang bằng nhau."

Đánh nhau hơn nửa tiếng đồng hồ, cả hai đều thở hổn hển.

Đầu trọc là một cao thủ có sức mạnh, mỗi chiêu thức đều có uy lực, chỉ cần bị nắm đấm và gió thổi là các cơ bắp đau đớn.

May thay, Lâm Hân rất nhanh nhẹn và có khả năng né tránh một cách mạnh mẽ.

Chiến đấu trong thời gian dài sẽ tiêu hao rất nhiều thể lực và tinh thần.

Lâm Hân là một học sinh ở trường, không giống như đầu trọc từng trải qua chiến trường tàn khốc, cậu bây giờ yếu hơn một chút.

Tuy nhiên, sự kiên trì và niềm tin không bao giờ bỏ cuộc của người lính đã giúp cậu chiến đấu đến cùng.

Các binh sĩ nhất trí dẹp bỏ tâm lý đùa cợt, khu hoạt động thể dục ồn ào dần dần yên tĩnh lại, mọi người đều nín thở theo dõi cuộc thi trên võ đài một cách nghiêm túc.

Nhìn sức sống mãnh liệt của tuổi trẻ, lòng cảm phục.

Lúc này, thiếu niên không phải là một Omega, mà là một chiến sĩ chiến đấu để chiến thắng.

Lâu lắm rồi đầu trọc mới gặp phải một đối thủ khó chơi như vậy.

Trên Dao Quang Hào có không ít người tìm kiếm anh ta để tỷ thí ,

thực lực không phân cao thấp , nhưng không ai trong số họ giống như thiếu niên trước mặt, người rõ ràng một giây trước đang chao đảo , một giây sau lại trở nên nhanh nhẹn, dữ tợn và tàn nhẫn như một cơn gió , đánh tới mức làm anh ta luống cuống tay chân .

Tên đầu trọc mất kiên nhẫn.

Cuối cùng, anh ta không thể chịu đựng được và giải phóng pheromone trong nỗ lực để đàn áp Omega với lợi thế của Alpha.

Đột nhiên, mùi thuốc lá khó chịu ở trong võ đài lan ra.

Lâm Hân bị tấn công suýt ngã. Cậu chống tay và tiếp đất ổn định.

"Ha ..." Vinh Phỉ chế nhạo.

Lâm đội nhíu mày, chiêu này của Trương Hổ thực sự quá đáng .

Như chúng ta đã biết, đòn tấn công của Alpha pheromone là độc nhất vô nhị,đối thủ là Alpha thì không sao , nhưng hiện tại đối thủ lại là một Omega vừa thành niên, đề phòng hậu quả khó lường, rất bất lợi cho Omega.

Ngay sau khi đầu trọc phóng thích ra pheromone, anh ta đã hối hận.

Hắn không ngờ rằng mình lại bị một tiểu O ép bức mà mất lý trí.

Pheromone của Alpha ức chế Omega một cách tự nhiên, phóng thích không đúng cách có thể gây hại nghiêm trọng cho Omega. Anh ta có ý định giành chiến thắng trong cuộc thi chứ không phải sử dụng thế mạnh của mình để đấu với đối thủ.

Vừa định rút pheromone lại , một tin tức tố hương hoa lan nồng đậm phóng ra , đầu trọc choáng ngợp, đầu óc ong ong, nhất thời mất đi khả năng suy nghĩ.

Tuy nhiên, sau khi pheromone hoa lan đi qua, pheromone hương linh sam sắc bén, hùng vĩ và đáng sợ lao tới , đầu trọc não "Oanh" một tiếng , như thể nó trúng tên đạn, linh hồn thiếu chút nữa bị quét sạch.

Hắn yếu chân quỳ trên mặt đất, sợ hãi ngẩng đầu nhìn thiếu niên.

Lâm Hân cầm một con dao gâm trong tay, đứng thẳng lưng, vẻ mặt lạnh lùng và không có dấu vết nhiệt độ, lặng lẽ quan sát đối thủ. Cơ thể được đánh dấu tạm thời vẫn chứa một lượng lớn pheromone linh sam. Những pheromone này không chỉ xoa dịu cậu. Trong thời gian động dục của cậu, nó cũng bảo vệ cậu khỏi pheromone của Alpha khác.

Việc sử dụng pheromone để tấn công của tên đầu trọc là khiêu khích pheromone của Lý Diệu , tất nhiên anh ta đã bị phản công dữ dội.

Trong số mỗi người lính trên Dao Quang Hào, người nào không bị đè ép bởi pheromone linh sam của nguyên soái ?

Lúc này, đầu trọc muốn khóc rồi.

"Tôi đầu hàng !" Anh ta đầu hàng một cách rõ ràng.

Lâm Hân :" ... "

Không có âm thanh nào dưới võ đài .

Mọi binh lính hiện tại, ai không phải là bại tướng của nguyên soái? Ai đã không bị nghiền nát bởi pheromone của nguyên soái

? Ngay khi họ ngửi thấy mùi linh sam, tất cả họ dường như đang bị PTSD, đôi mắt nhìn thiếu niên đều mang theo sợ hãi tái mép mặt mày.

"Ba, ba, ba--"

Tiếng vỗ tay chậm rãi vang lên trong khu vực hoạt động im lặng, những người lính quay đầu lại một cách máy móc, mắt họ mở to khi nhìn vào người đàn ông tóc bạc quen thuộc kia.

Xong!

Nguyên soái đứng ở đây từ khi nào?

Tại sao không ai phát hiện ra?

Lâm Hân nghe thấy động tĩnh, nhìn thấy huấn luyện viên đang ôn nhu nhìn mình, phất tay một cái, dao gâm biến mất, không để ý tới đối thủ trên võ đài, nhảy ra khỏi võ đài, nhanh chóng đi về phía người đàn ông, mở rộng vòng tay, tập trung phóng vào vòng tay anh ấy.

Lý Diệu đỡ lấy thiếu niên, đóng áo choàng và khóa cậu bé trong vòng tay, chỉ để lộ một cái đầu nhỏ.

"Chơi vui không?"

Anh trầm thấp hỏi.

Lâm Hân vùi đầu vào cổ anh, cọ cọ, đáp "Vui ."

Lý Diệu cười khẽ , sờ sờ gáy thiếu niên, dùng ánh mắt lạnh lùng quét qua đám người xung quanh.

"Nguyên, nguyên soái !"

Những người lính đều cởi trần, ăn mặc chỉnh tề xếp hàng nhanh chóng và chờ lệnh của chỉ huy mà không cần liếc mắt.

Đầu trọc trên võ đài co rút lại thành một cục nhìn đám đông một cách đáng thương, trông vô cùng yếu ớt và bất lực.

Ai đã cho anh ta dũng khí để đấu một trận với Omega của nguyên soái vậy?

Có thể chịu được nguyên soái đánh dấu, đó là Omega bình thường sao?

Mọi người đều kính nể Lâm Hân .

Vinh Phỉ cong eo ẩn nấp trong góc bí mật, chỉ cần cô giấu kỹ, nguyên soái sẽ không thấy cô được đâu.

Nhưng thật không may, có người dường như không muốn cho cô trốn , vươn cánh tay ra để kéo cô ấy ra. "Đứng nghiêm ! Chào nguyên soái!"

Vinh Phỉ trừng mắt nhìn Lâm đội.

Tên này chắc chắn đang trả thù!

"Hôm nay nghỉ lễ, không cần câu nệ ." Lý Diệu một tay ôm lấy Lâm Hân , nụ cười hòa ái dễ gần nói: "Đứa nhỏ nhà tôi đã gây thêm phiền phức cho mọi người rồi ."

Binh lính lắc đầu dữ dội như đánh trống.

"Báo cáo nguyên soái, chúng ta trước vô lễ!"Lâm đội ngẩng đầu thừa nhận sai lầm của mình.

Lý Diệu khẽ gật đầu, sau đó trong nháy mắt nhìn về phía Vinh Phỉ.

Vinh Phỉ chắp tay sau lưng, hai mắt nhìn vào chỗ trống phía trước.

Chỉ cần cô không nhìn nguyên soái ,nguyên soái sẽ không thể nhìn ra sự hoảng sợ trong mắt cô.

Ah ah ah ah ah!

Cô sắp chết rồi!

Lần này, nhất định sẽ bị lột một lớp da !

"Vinh Phỉ." Lý Diệu lãnh đạm nói.

"Có!" Vinh Phỉ thiếu sức lực mà đáp lại.

"Vì Tam hoàng tử còn đang hôn mê, tôi sẽ thay mặt hắn sắp xếp nhiệm vụ của cô trong khoảng thời gian này. Phải hơn một tháng nữa mới có thể trở về Huyền Võ đế quốc.Cô ở lại đây củng cố rèn luyện, nâng cao thực lực để bảo vệ Tam hoàng tử tốt hơn trong tương lai. "Lý Diệu nói.

"Rõ -" Vinh Phỉ nước mắt giàn giụa.

"Lâm Tân, Vinh Phỉ giao cho anh." Lý Diệu nói với Lâm đội bên cạnh Vinh Phỉ .

Lâm Tân chắp hai chân lại, chào kiểu quân đội chuẩn mực, mười phần khí lực trả lời : "Vâng! Nguyên soái! Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!"

Vẻ mặt của Vinh Phỉ thay đổi rõ rệt.

Rốt cuộc thì chuyện gì đến cũng phải đến thôi! !

Lý Diệu ôm Lâm Hân rời khỏi khu hoạt động thể dục, đi được vài bước, đột nhiên dừng lại, nhanh chóng đỡ thiếu niên mất sức.

Lâm Hân dựa vào vòng tay anh, sắc mặt tái nhợt, lông mi khẽ run lên, giống như một cánh bướm mỏng manh, cậu thì thào nói: "Anh à, em không đi được nữa."

Truyện convert hay : Y Độc Song Tuyệt: Minh Vương Thiên Tài Sủng Phi

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện