Biến Thành Tiểu Omega Thì Phải Làm Sao

Anh Là Của Em


trước sau

Dao Quang Hào --

Phó thuyền trưởng Đường Lập Dự nhíu chặt mày , hai mắt nhìn chằm chằm vào báo cáo trên màn hình ảo. Nhìn lướt qua, không có tin tức gì về nguyên soái ngoại trừ một tin tức tốt.

Vì ngày đó Nguyên soái đuổi thủ lĩnh hải tặc vào không gian nên đã mất tin tức, ngay cả Dao Quang Hào cũng không tìm được Huyền Minh, phái người lần theo quỹ đạo cuối cùng của Nguyên soái, đó là phía trước một hố sâu không xác định và không ổn định.

Theo suy đoán của Dao Quang ,

nguyên soái có thể đã đi vào lỗ sâu, nhưng bị dịch chuyển đến đâu thì vẫn chưa xác định rõ .

Không có hải đồ, mạo hiểm phiêu lưu vào hải tinh vực Tối tăm , e sợ người không tìm thấy mà chính mình còn lạc phương hướng .

Với tư cách là phó thuyền trưởng và chỉ huy phó, anh ta không thể mạo hiểm tính mạng của quân nhân bên họ.

Trận chiến với bọn cướp biển vẫn đang diễn ra ác liệt, Đường Lập Dự phải giữ vững cương vị và ra hàng loạt mệnh lệnh để nỗ lực tiêu diệt bọn cướp biển.

Sau nửa tháng làm việc chăm chỉ, cuộc thám hiểm đã hoàn thành thắng lợi.

Họ đã phá hủy tất cả các căn cứ hải tặc của Ám Tinh , bắt giữ hàng chục ngàn hải tặc và tội phạm, nắm quyền kiểm soát toàn bộ hành tinh, đưa quân đến đóng quân, treo cờ quốc gia, và chính thức sáp nhập Ám Tinh vào lãnh thổ của Đế chế Huyền Võ.

Ngoài ra, trận chiến của cá voi tinh khổng lồ diễn ra vô cùng ác liệt, bọn cướp biển chống trả ngoan cường, mười ngày sau cuối cùng cũng bị quân đội viễn chinh tiêu diệt.

Quân đội mấy ngày nay thu dọn chiến trường, xử lý hậu sự, hắn với tư cách là phó tư lệnh cũng rất bận rộn.

Nguyên soái đại nhân tọa trấn ở đó ,chỉ cần ra lệnh là được rồi , vậy tại sao còn dùng não của chính mình làm gì?

"Đô - - -"

Hình ảnh ba chiều của Dao Quang xuất hiện trước mặt hắn.

“Báo cáo với đội phó, phó quan gửi tin nhắn rằng nhiệm vụ truy lùng Từ Hải đã thất bại.”

“Không thành công?” Đường Lập Dự ngạc nhiên.

Từ Hải là cao thủ thứ hai của hải tặc, nhân cơ hội đó bỏ chạy trong trận cận chiến ở vàng ngọc lâu ngày hôm đó, Phó Côn lập tức dẫn đội truy lùng, tuy nhiên sau bao nhiêu ngày truy lùng vẫn thất bại?

“Phó Côn đâu?” Đường Lập Dự hỏi.

“Phó quan Côn và Đội cận vệ vẫn đang tìm kiếm trong hải tinh vực Tối tăm .” Dao Quang nói, “Họ sắp vượt quá phạm vi phủ sóng của mạng lưới các tinh tế .”

Đường Lập Dự im lặng.

Anh ta hiểu được sự thất vọng và tự trách trước sự thất bại của nhiệm vụ của Phó Côn , Từ Hải trốn thoát khỏi rắc rối , con rết còn chưa cứng họng cho đến khi chết, nếu một ngày nào đó bọn cướp biển quay lại thì hậu quả sẽ rất thảm khốc.

Tuy nhiên, nếu như bỏ mặc Phó Côn và các vệ binh tiến sâu vào hải tinh vực Tối tăm sẽ gặp rất nhiều nguy hiểm, trong trường hợp anh dũng hy sinh và tổn thất nặng nề, anh ta phải nói như thế nào với Nguyên soái?

Đường Lập Dự nhíu mày đau đầu.

Giá mà có nguyên soái ở đây!

Thả tay xuống, hắn hỏi Dao Quang trong vô vọng, “Không có tin tức gì về nguyên soái à?”

Dao Quang nghiêng đầu nói: “A”, đột nhiên, mắt sáng lên nhanh chóng nói: “Một chiếc phi thuyền không xác định đã đến gần Dao Quang Hào , bên kia yêu cầu liên lạc có muốn kết nối không? "

" Phi thuyền không xác định ? Chẳng lẽ là ... "Đường Lập Dự trong lòng hơi động, dứt khoát," Kết nối! "

Dao Quang mở video liên lạc, màn hình giả lập tám mươi inch ảo xuất hiện trên bầu trời ngay lập tức.

Ngay sau khi tín hiệu được phát ra, một người đàn ông với mái tóc bạch kim và đôi mắt vàng xuất hiện trên màn hình.

Đường Lập Dự suýt chút nữa đã nhảy khỏi ghế vì kinh ngạc.

"Nguyên ... Nguyên soái!"

*

Lâm Hân người mặc đồng phục huấn luyện màu đen, đội mũ nồi và ủng chiến đấu, đứng trước cửa sổ quan sát của phi thuyền đầy năng lượng, nhìn vào không gian xa xăm qua cửa sổ kính của pháo đài, một đôi mắt đẹp đẽ long lanh tỏa sáng .

Đó có phải là ...Dao Quan của huấn luyện không?

Thật hùng vĩ ! Rất lớn ! Thật là khí phách !

Cậu bất giác nghiêng người về phía trước, khuôn mặt gần như được dán lên mặt thủy tinh .

"Ôi, Tiểu Phá Quân, nhìn bộ dạng không có tiền đồ của cậu a. Chỉ cần nhìn thôi mà đã kích động như vậy rồi à . Một chút đi vào sẽ không vui mừng đến điên đi?" Vinh Phỉ khoanh tay trước ngực cười híp mắt nhìn chằm chằm thiếu niên tiểu O, trong lòng chỉ muốn nói đáng yêu quá , đáng yêu quá đi.

Sau khi ăn no, ngủ kỹ và tắm rửa sạch sẽ, Vinh Phỉ trở lại hình dáng trước đây. Với tính cách quen thuộc, cô rất nhanh liền quen sống trên phi thuyền như cá gặp nước ,theo Huyền Minh gọi Lâm Hân là tiểu phá quân, hết lần này tới lần khác, thỉnh thoảng nguyên soái không chú ý, liền đến trêu chọc đứa nhỏ , chơi vui đến không còn biết trời đất ở đâu.

Lâm Hân cảm thấy bất lực, lặng lẽ tránh sang một bên vài bước.

Cậu vốn không giỏi nói chuyện , lại bất lực đối mặt với Vinh Phỉ vô tận, suy nghĩ của cô nhảy quá nhanh, lúc trước còn đang hỏi cậu đã trưởng thành chưa, lần sau cậu hỏi khi nào thì cậu kết hôn với nguyên soái.

Lâm Hân không nói nên lời.

Kết quả là bọn họ không đợi cậu trả lời, liền tiếp tục những chủ đề khác, nhờ cô ấy mà cậu đã hiểu sơ bộ về hoàng tộc của Huyền Võ đế quốc.

Hoàng đế Mạnh Khải của Đế quốc Huyền Võ năm nay 56 tuổi. Ông và hoàng hậu Tiêu Hân năm mươi tuổi là một đôi phu thê ân ái. Họ có ba con trai Alpha và một con gái Omega.

Hoàng tử cả Mạnh Quân, 31 tuổi, đã kết hôn, là người thừa kế ngai vàng đầu tiên và là Bộ trưởng Bộ Tài chính.

Hoàng tử thứ hai Mạnh Khôn , 29 tuổi, chưa lập gia đình, người thừa kế thứ hai của ngai vàng, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao.

Hoàng tử thứ ba Mạnh Ký , 24 tuổi, chưa kết hôn, người thừa kế thứ ba của ngai vàng, Bộ trưởng Bộ Tài nguyên.

Công chúa út Mạnh Lâm, 19 tuổi, chưa lập gia đình, người thừa kế thứ tư của ngai vàng, là sinh viên Học viện Quân sự ở Trường Sinh.

Vinh Phỉ, với tư cách là cận vệ riêng của tam hoàng tử Mạnh Ký, rất quen thuộc với những câu chuyện phiếm của hoàng gia. Ví dụ, hoàng tử Mạnh Quân là một người nghiện công việc điển hình tương đương với việc từ bỏ quyền thừa kế ngai vàng nơi hẹn hò yêu thích của anh ta là văn phòng.

Mặc dù nhị hoàng tử Mạnh Khôn chưa kết hôn nhưng anh ấy có bạn đời thường xuyên là Omega, do công việc bận rộn nên anh ấy không thể rảnh rỗi để tổ chức hôn lễ.

Về phần tam hoàng tử Mạnh Ký, Vinh Phỉ nói với Lâm Hân một cách bí ẩn: “Anh ấy vẫn là Alpha, hehehe, đừng nói cho người khác biết!”

Lâm Hân :…

Cậu ấy không muốn biết!

Thấy Lâm Hân không quan tâm, Vinh Phỉ phì cười, dùng cùi chỏ đụng vào cậu bé, nháy mắt: “Tôi sẽ nói cho cậu một bí mật nhỏ.”

Lâm Hân đang định quay người rời đi,Vinh Phỉ đã nắm lấy cổ áo sau của cậu vào trong gấp gáp nói : "Bí mật này hoàn toàn có giá trị! Công chúa từ nhỏ đã yêu thích nguyên soái . Cô ấy là nữ sinh đang theo học tại học viện quân sự, sau này có thể thi vào cục quân sự, cô ấy nhất định phải làm thân với tháp đón mặt trăng trước đã! ”

Lâm Hân dừng lại quay đầu ngơ ngác nhìn cô.

Vinh Phỉ nhún vai. "Cậu biết đấy, Nguyên soái là cử nhân vàng quý giá nhất trong Đế quốc Huyền Võ của chúng ta. Những người thích anh ấy bao gồm nữ O, nữ B và nam B. Ngay cả một số nam A cũng muốn anh ấy! Vì đất nước và nhân dân, với tính toàn vẹn, chưa bao
giờ có một vụ bê bối với bất cứ ai. Lần này chỉ đi viễn chinh một chuyến , dẫn theo một nam O là bạn đời trở về, cậu thử nghĩ xem,bao nhiêu người muốn tan nát cõi lòng?"

Sau cuộc nói chuyện ngày hôm đó, Lâm Hân trong lòng liền ẩn giấu một việc.

Lúc này, nhìn càng ngày càng gần pháo đài vũ trụ , cậu vừa kích động vừa lo lắng.

Phấn khích cho một cuộc sống mới , sẽ đặt chân đến Dao Quang nổi tiếng trong tất cả các tinh tế . Con tàu vũ trụ này, đã làm nên vô số chiến tích quân sự, đã được các giảng viên của học viện sử dụng làm tài liệu giảng dạy nhiều lần, là một pháo đài quân sự không gian mà vô số binh lính dự bị trông đợi.

Cậu lo lắng vì sắp phải đến một đất nước hoàn toàn xa lạ. Là một chủng tộc quý hiếm, liệu cậu có phải chịu sự phân biệt đối xử như ở Cộng hòa Thanh Long ?

Cho dù nữ A, cũng là một chủng tộc hiếm hoi, vỗ ngực gói vé đi cùng hắn, Huyền Võ đế quốc là một quốc gia rất khoan dung, sẽ không bao giờ có phân biệt chủng tộc, cậu vẫn không dám thả lỏng.

Người khác cho rằng dù có bao nhiêu cũng chẳng ích gì, chỉ có tự mình trải qua thì mới biết được nó lạnh đến mức nào.

Thiếu niên im lặng , nhưng Vinh Phỉ nói nhiều đã bị nghẹn chết.

“Tiểu Phá Quân , cậu vẫn còn tức giận với những gì tôi nói ngày hôm đó sao?” Cô thận trọng hỏi.

Ngày đó cô nhắc tới công chúa thích nguyên soái, nam tử sắc mặt không tốt lắm, lộ ra vẻ lo lắng.

Đối với điều này, cô đã bị đánh bởi nguyên soái.

Cô gãi đầu của mình và lên tiếng xin lỗi ngượng ngùng: "Ừm ... Tôi thường nói mà không suy nghĩ về nó nếu cậu không vui , hãy mắng tôi ! Không có chuyện gì đâu tôi da mặt dày không sợ trách mắng!"

Lâm Hân thu hồi ánh mắt, rũ mắt xuống: “Không liên quan gì đến cô .”

Đó là vấn đề của chính mình.

Sợ thua sẽ dẫn đến cảm giác được và mất, từ đó sinh ra mặc cảm.

Vinh Phỉ tuy rằng cẩu thả , nhưng là thỉnh thoảng cũng có lúc tỉ mỉ cận trọng . “Cậu lo lắng người nhà nguyên soái gia sẽ không chấp nhận cậu sao?” Đôi mi dài rậm rạp của thiếu niên run lên, mím môi không phủ nhận.

Sau khi cậu ấy và huấn luyện viên tâm ý tương thông , họ ngủ cùng nhau mỗi ngày. Huấn luyện viên không chủ động nhắc đến gia đình anh ấy , cậu cũng không bao giờ hỏi. Cho đến nay, cậu ấy không biết gì ngoài việc biết rằng huấn luyện viên là nguyên soái của Đế quốc Huyền Võ.

Khi Vinh Phỉ thấy điều này, cô cảm thấy được tám chín phần , như cô ấy không thể tách rời và chà xát mũi , cô có tật giật mình nhìn xung quanh để xác nhận rằng nguyên soái đã không ở đây , thì thầm: ". Cha mẹ của nguyên soái ... hy sinh khi anh ấy còn trẻ."

Thân thể Lâm Hân run lên, nhìn Vinh Phỉ ngây người.

Vinh Phỉ dùng chân đá xuống sàn nhà, thở dài: "Tôi nghe Tam hoàng tử nói về chuyện này. Khi đó nguyên soái mới bảy tuổi, cha mẹ đều đã chết. Bọn họ bị bỏ lại dưới hàng rào. Thế nhưng , thân nhân của nguyên soái không chăm sóc chu đáo, có lần ngài ấy suýt chết đuối, sau khi biết chuyện hoàng hậu đã đưa nguyên soái về cung và nuôi nấng, vì vậy, nguyên soái được coi là một hoàng tử. Khi lớn lên có tài năng, những người thân thích đó không dám phạm sai lầm. Tóm lại, bây giờ nguyên soái nhà họ Lý là lớn nhất, còn cậu là bạn đời của nguyên soái, lớn thứ hai! ”

Vinh Phỉ giơ ngón cái và ngón trỏ lên, chớp mắt nói cậu bé.

"Trong trường hợp một người nào đó thực sự dám bắt nạt cậu, cho tôi biết, tôi sẽ giúp cậu đánh bại anh ta! Đánh hỏng cũng sẽ có Tam hoàng tử giúp tôi chống đỡ !"

Cô tàn bạo mà vung vung nắm đấm.

“Cái gì khiến tam hoàng tử giúp cô chống đỡ?” Lý Diệu bước vào cabin , nghe được lời nói của Vinh Phỉ, liền nhíu mày, “Đừng dạy hư đứa nhỏ nhà tôi.”

Vinh Phỉ như mèo cắn lưỡi, lập tức thu vai lại, ngượng ngùng cười cười: "Haha, haha, tôi không nói gì! A ... Tôi đột nhiên đau bụng, tôi muốn đi toilet! Ngài nói chuyện đi!"

Nhanh chóng chuồn đi.

Đùa giỡn !

Nếu nguyên soái biết rằng cô ấy đã nói rất nhiều điều, điều đó sẽ khiến cậu bé dễ thương kia không vui, nguyên soái sẽ lột da cô mất ! Bây giờ điện hạ đang nằm trong cabin sửa chữa, không có cách nào đi ra để giúp cô ấy chống đỡ.

Ngay sau khi cô ấy rời đi, chỉ có Lý Diệu và Lâm Hân ở lại cabin .

Người đàn ông hôm nay mặc một bộ quân phục chính quy màu xanh nhạt, mái tóc dài màu bạc được chải tỉ mỉ, buộc thành chùm và buông thõng phía sau, chiếc áo choàng quân phục lộng lẫy rất anh dũng và đầy nghị lực.

Khi anh đến gần, nhịp tim của Lâm Hân bất giác tăng nhanh, nghĩ đến lời nói của Vinh Phỉ, cậu liền chủ động ôm lấy anh không chút do dự.

“Làm sao vậy?” Lý Diệu nhìn chằm chằm thiếu niên trong lòng, một tay vòng qua eo của cậu.

Lâm Hân tai đỏ bừng, xấu hổ vì sự lo lắng trước đây của mình.

Cậu ấy không nên thiếu tự tin như vậy.

Cậu yêu thích huấn luyện viên, huấn luyện viên yêu thích cậu giống như vậy.

Đây là chuyện của hai người và không liên quan gì đến những người khác.

Bây giờ đã khẳng định thì không nên rụt rè rút lui, có lẽ sau này sẽ gặp nhiều khó khăn khó lường, nhưng chỉ cần có niềm tin vững vàng và dũng cảm tiến lên thì mọi chuyện đều có thể giải quyết được.

Sau suy nghĩ thấu đáo , thiếu niên ngẩng đầu, nhón chân lên, nghiêm túc hôn người đàn ông .

Lý Diệu :?

Kết thúc nụ hôn, thiếu niên hơi thở gấp gáp, đôi mắt đen láy lộ ra dục vọng chiếm hữu quý giá hiếm có, thất thường nói: “Anh là của em.”

Lý Diệu giật mình, cúi đầu hôn lên vầng trán mịn màng của cậu, đáp lại nhẹ giọng: "Anh là của em."

Lâm Hân vòng tay qua cổ của anh, ghé sát vào , trịnh trọng tuyên bố: " Em sẽ không đem anh đưa cho ai! Công chúa cũng không được!"

Lý Diệu : ...

Cho nên, Vinh Phỉ kia thực sự đã nói những điều không nên nói với đứa nhỏ nhà mình.

Một tia sáng lạnh lẽo lóe lên trong đôi mắt vàng của người đàn ông, anh thân mật trấn an đứa nhỏ nhà mình: “Chỉ có em, không có ai khác và không có công chúa nào cả.”

Lâm Hân mỉm cười, mái tóc ngố trên đầu cuối cùng cũng lấy lại tinh thần.

Truyện convert hay : Long Thần Chí Tôn

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện