Biến Thành Tiểu Omega Thì Phải Làm Sao

Kí Hiệu Lâm Thời


trước sau

Lâm Hân rất nóng.

Cậu như bị nướng trên lửa, theo thời gian, ngọn lửa càng ngày càng thịnh nộ , khiến cậu sôi trào, nhất là phần sau gáy, tham vọng bị khống chế nảy mầm từng chút một, từ từ mở ra như một đóa hoa, pheromone hoa U Lan thuộc về Omega đột nhiên phát nổ, giống như một cơn bão điện từ vũ trụ, giải phóng năng lượng khổng lồ.

Cậu đã bước vào giai đoạn tỏa nhiệt rồi !

Lâm Hân ý thức tỉnh dậy sau mê mang , ngón tay mò mẫn trên dái tai phải của mình, tìm bông tai không gian.

Thuốc ức chế!

Cậu cần thuốc ức chế!

Dái tai bên phải trống rỗng, không đụng được vào thứ gì, cuối cùng cậu mới nhớ ra chiếc khuyên tai bị cá rắn cắn đứt một cái rồi biến mất.

Nếu không có thuốc ức chế sốt thì sao?

Lâm Hân lo lắng.

Đưa cả hai tay vào dung dịch sửa chữa màu xanh lam, anh bế đứa nhỏ ra khỏi cabin sửa chữa.

Ngửi thấy mùi pheromone của linh sam quen thuộc, Lâm Hân rúc vào người đàn ông theo bản năng, khuôn mặt nhỏ nhắn áp chặt trong vòng tay người kia.

“Em tin tưởng anh như vậy sao?” Giọng nói của người đàn ông mang theo ý cười vang lên bên tai cậu.

Lâm Hân sững sờ mở mắt ra, mờ mịt nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của người đàn ông , chủ động choàng tay qua ôm anh .

Thái độ ngây thơ dựa dẫm ỷ lại của thiếu niên đã lấy lòng người đàn ông.

Lý Diệu ôm cậu xuống giường, kéo chiếc khăn tắm lớn đã chuẩn bị từ sớm, quấn chặt lấy đứa nhỏ, cẩn thận lau dung dịch sửa chữa.

Quả bóng lơ lửng gần đó, ngập ngừng nói: “… Tôi nghĩ… chất lỏng sửa chữa đã đẩy nhanh sự phát triển của một số tế bào của cậu ấy, vì vậy thời kỳ tỏa nhiệt đã lên cao.”

Lý Diệu lau những giọt nước trên tóc Lâm Hân lau đến cơ thể.

Thiếu niên trở nên vô cùng yếu đuối vì cơn sốt, thoáng phát ra tiếng rên rỉ khó chịu khi bị chạm vào .

Lý Diệu động tác càng ngày càng mềm nhẹ , đôi mắt vàng rất nhanh biến thành màu đỏ đậm.

Nồng độ pheromone do thiếu niên phát ra lúc này gấp mấy lần hai lần trước, mặc dù Lý Diệu , với tư cách là một người có tinh thần lực cấp 9, có khả năng tự chủ đáng kinh ngạc, nhưng anh cũng đã bị ảnh hưởng rất nhiều, đặc biệt là khi anh vừa mới thiết lập một mối quan hệ yêu thương với thiếu niên, càng thêm khó kìm lòng .

“Cậu có thể ra ngoài ngay bây giờ.” Lý Diệu nói với quả bóng cũng không ngẩng đầu lên.

Huyền Minh: ...

Nếu không phải là một cổ máy thông minh, nó sẽ phát ra tiếng "Bíp bíp bíp " buồn bã vào lúc này.

Kể từ khi có Tiểu Phá Quân, nguyên soái không còn là nguyên soái của ngày xưa nữa!

Quả bóng treo xuống ăng-ten trên đầu và loạng choạng. "Được rồi, tôi sẽ ra ngoài để chỉnh tài liệu ... Cứ thư giãn đi, đừng để Tiểu Phá Quân khóc- cậu có cần video trợ giúp không? Cơ sở dữ liệu của tôi có bốn hoặc năm bộ phim , có thể làm Tiểu Phá Quân hài lòng! ”

Câu trả lời của Lý Diệu là một ánh mắt lạnh lùng.

Lại bị thần chết nhìn chằm chằm, quả bóng bập bùng rồi lăn nhanh, đem cửa lều dọc theo đường đi.

Nguyên soái nên cảm thấy may mắn vì giờ đây họ đang ở trên hành tinh hoang vắng của những loài động vật ngoài hành tinh. Pheromone của Tiểu Phá Quân chỉ ảnh hưởng đến chủ nhân . Nếu nó được thay đổi thành một thành phố thịnh vượng, với sự tập trung và lan rộng của pheromone của Tiểu Phá Quân , có lẽ Alpha cô đơn trong toàn thành phố sẽ phát điên lên.

Khả năng chiếm hữu của Alpha rất mạnh.

Alpha trong tình yêu có một sự chiếm hữu mạnh mẽ hơn.

Nắm giữ Omega yêu thích của mình trong tay, quyền sở hữu của Alpha đạt đến đỉnh điểm, trục xuất tất cả những người hoặc vật cản trở gần đó ra khỏi phạm vi bảo vệ của mình .

Ngay khi quả bóng rời đi, Lý Diệu đã tập trung toàn bộ sự chú ý vào Lâm Hân .

Đặt đứa nhỏ đã được lau chùi sạch sẽ lên giường, nhìn cậu rời đi vòng tay của mình cuộn thành một đoàn nhỏ, Lý Diệu có chút thất thần .

Chiếc áo sơ mi đã thấm đẫm chất lỏng sửa chữa, mặc trên người không được thoải mái cho lắm, anh cụp mắt xuống ung dung thư thả cởi cúc áo .

Lâm Hân đang khó chịu, cổ họng khô và khát, nằm trên giường một mình, khó chịu nhưng không ai để ý đến, buồn bực nắm chặt chăn bông, cuộn tròn thành một đoàn, ủy khuất khóc nức nở.

"Ô ...ô ... huấn luyện viên ..."

Thiếu niên thút thít như một chú mèo con, hai má ửng hồng vì nóng, mái tóc đen nửa ướt quấn quanh cổ, tương phản rõ rệt với làn da trắng ngần.

Lý Diệu cởi dây buộc tóc, một đầu tóc bạc tản ra, quỳ ở trên giường , nắm tay thiếu niên, cúi người cúi đầu, khàn giọng hỏi: "Tiểu Hân , em có nghe thấy tôi nói không ? ”

Lâm Hân run lên đôi mi ướt đẫm, gật đầu trong tiềm thức, ngửi thấy mùi pheromone linh sam của huấn luyện viên , không thể chờ đợi để lao vào vòng tay của anh .

" Ô ... đừng rời bỏ em ..." Cậu giống như một đứa trẻ bám riết, giữ lấy người mình thích mà không muốn buông. " Huấn luyện viên ... em khó chịu ..."

Lý Diệu gắt gao ôm thiếu niên trong tay.

Tiểu Omega đã bước vào giai đoạn tỏa nhiệt , được Alpha yêu thích ôm ấp, vô cùng chủ động.

Lâm Hân dùng cả tay chân , ôm chặt người đàn ông giống như một con gấu túi, khuôn mặt nhỏ mềm mại dựa vào vai kề vào cổ anh dùng sức cọ , đôi môi mềm mại của mình lướt qua cổ đối phương, ngay lập tức mở miệng như một con thú nhỏ theo bản năng mở miệng cắn mút mấy cái.

“Ha ~” Lý Diệu bị hàm răng nhỏ của đứa trẻ này làm cho ngứa ngáy , khẽ cười thành tiếng .

"Ô ..." Nhìn thấy người đàn ông không để ý mình, Lâm Hân lại bắt đầu khóc, lần này còn khóc to hơn trước.

Đôi mắt ngấn lệ mơ hồ, đáng thương.

Nếu như Lý Diệu không an ủi cậu , vật nhỏ đang ôm trong lòng sẽ khóc lớn cho anh xem.

Điều này hoàn toàn khác với vẻ ngoài điềm đạm thường ngày của đứa nhỏ , có phải vì biết ai đang ôm mình nên đứa nhỏ mới có những hành động thoải mái làm nũng như vậy?

Thực sự là quá chọc người yêu thích .

Lâm Hân biết rõ chính mình đang khóc.

Cậu xấu hổ, sao có thể khóc đến không có tiền đồ như vậy?

Thế nhưng , sự khó chịu trong giai đoạn tỏa nhiệt đã làm tan biến hết lý trí của cậu, nhất là khi người cậu thích ở bên, bộc lộ tâm trạng của mình thoải mái chứ không còn hoảng loạn và bất lực như hai lần trước.

Lý Diệu ôm chặt cậu bé và hôn lên đôi mắt ngấn lệ của cậu.

"Em có biết tôi là ai không? Hả?"

Lâm Hân chớp mắt, ngăn nước mắt, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tuấn mỹ đang ở gần trong tầm tay.

“Là huấn luyện viên .”Cậu không nhận lầm , cũng sẽ không thể nhận lầm đâu.

Lý Diệu nhếch miệng hỏi: “Huấn luyện viên nào?"

Một tia bối rối lóe lên trong đôi mắt to của Lâm Hân .Huấn luyện viên chính là huấn luyện viên, còn có thể là huấn luyện viên nào?

“Nghĩ kỹ xem, tôi là ai?” Lý Diệu không vội, lấy lòng bàn tay rộng rãi nhẹ nhàng chạm vào lưng mèo con, hết lần này đến lần khác, mèo con đã sớm được an ủi, phát ra tiếng nũng nịu thoải mái.

Lâm Hân vô thức nắm lấy mái tóc bạch kim của người đàn ông treo trên ngực mình, rất nghiêm túc nói: “Diệu , Lý Diệu , anh là Lý Nghiêu!”

“Đúng vậy, tôi là Lý Diệu .” Người đàn ông hôn cậu một cái khen thưởng , nói tiếp ," Không phải là huấn luyện viên nào , là bạn trai, là bạn đời tương lai, Alpha của em ! Có nhớ không? "

" Nhớ ... Nhớ ... "Mặc dù Lâm Hân đang trong giai đoạn phát sốt, người trở nên khóc lóc làm nũng, nhưng não cũng không tệ.

Bất cứ khi nào một người đàn ông nói về danh phận , trái tim của cậu sẽ tăng tốc. Khi người đàn ông nói xong, nhịp tim của cậu trở nên chậm hơn, nhưng mỗi nhịp đều rất mạnh mẽ, giống như một cái trống.

Không thể kiềm chế được nữa, cậu chồm tới tìm môi người đàn ông hôn vào.

Những cái hôn trẻ con của thiếu niên không thể làm thỏa mãn trong lòng người đàn ông .

Hơi thở mạnh mẽ thuộc về Alpha khóa chặt Omega, giây tiếp theo, nụ hôn của người đàn ông rơi xuống.

Lý Diệu là ngậm lấy hai phiến môi của Lâm Hân , kiên nhẫn liếm hôn một chút, làm cho môi Lâm Hân trở nên ướt
át đỏ mọng , lúc này mới dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng lướt qua kẽ môi, cạy mở khớp hàm, chậm rãi xâm nhập vào trong miệng cậu.

Lâm Hân có chút mơ màng chậm rãi đáp lại.

Đầu lưỡi của Lý Diệu tựa như an ủi, chậm rãi lướt qua niêm mạc trong khoang miệng cậu, Lâm Hân rõ ràng có thể cảm nhận được chút tê dại khi đầu lưỡi lướt qua niêm mạc, đầu lưỡi cậu được anh dẫn dắt cuốn lấy duyệt mút ,nước bọt của hai người như hòa quyện cùng nhau ,khoái cảm truyền lên não làm cậu tê dại , tim cũng nhảy lên mạnh mẽ cả thân thể đã nóng lại càng nóng hơn.

Nụ hôn cưng chiều cùng ôn nhu yêu thương cậu đến vô hạn .

Khi nụ hôn chấm dứt hai đôi môi tách rời nhau , cậu buộc lấy hơi hít vào.

Lý Diệu nhìn đứa nhỏ đang thở dốc trong lòng mình , hôn lên trán đứa nhỏ, bàn tay đang ôm đứa nhỏ luồn vào phía dưới nắm lấy dương v*t nhỏ của cậu trong lòng bàn tay , nhẹ nhàng tuốt vài cái.

" Ưm..." tiếng rên rỉ tràn ra khỏi miệng cậu , ngón tay anh thon dài mà có lực, chầm chậm trượt động theo tiết tấu, còn rất ôn nhu dùng một tay chăm sóc hai quả cầu thịt, khi niết khi ấn, đỉnh lỗ tính khí yếu ớt bị móng tay nhẹ nhàng cà qua, khoái cảm kịch liệt giống như thủy triều nháy mắt bao phủ toàn thân. Lâm Hân ngón chân co lại , hơi thở dồn dập, mặc cho anh nắm lấy dương v*t mẫn cảm của mình liên tục đùa bỡn trong lòng bàn tay.

"Ưm..a...hưm...huấn luyện ..viên ." Lâm Hân không chịu nổi khoái cảm rên lên.

Tay Lâm Hân nắm chặt vai anh , mắt cũng chảy ra nước mắt.

Lý Diệu hôn lên môi cậu , tay càng ngày càng nhanh ,kích thích vào điểm mẫn cảm trên dương v*t cậu , khàn khàn giọng nói, " Thả lỏng nào ,bắn ra liền không có chịu nữa ."

Cơ thể tựa hồ đã không còn nghe theo sự điều khiển của lý trí, cơ thể bị anh trêu chọc, dương v*t được chăm sóc mẫn cảm không nhịn được liền liền đạt khoái cảm .

Tay cậu nắm chặt vai anh chân cũng co lại ,trong nháy mắt não trắng xóa ---

" A--"

Theo tiếng rên rỉ, bụng Lâm Hân co rút một cái, liền bắn ra tay anh một lượng lớn chất lỏng trắng đục.

***** ***** *****

Pheromone của cây linh sam hướng dẫn pheromone U Lan đang bồn chồn và dần dần bình tĩnh lại.

Màu đồng cổ và màu trắng của tuyết phụ thuộc vào nhau.

Màu bạc và đen quấn quanh .

Lâm Hân đã khôi phục một chút tỉnh táo ngoan ngoãn lộ ra sau gáy nóng rực, Omega không chút phòng bị lộ ra tuyết thể trên cổ trắng nõn xuất hiện ở trước mặt người đàn ông .

Lý Diệu tới gần cậu , Lâm Hân đột nhiên co rụt vai lại, lông mi run rẩy phản bội sự căng thẳng của cậu.

“Sợ?” Lý Diệu hỏi.

Cậu bé lắc đầu và cắn vào mu bàn tay.

Cậu chỉ ... chỉ nhớ rằng trước đây cậu đã thề sẽ nói tuyệt đối sẽ không bao giờ xin huấn luyện viên đánh dấu , nhưng khi lên cơn sốt, cậu thậm chí còn khóc và cầu xin một người đàn ông cho đánh dấu cậu.

... xấu hổ ... tiếng cười trầm thấp của người đàn ông vang vọng bên tai.

Lâm Hân mặt đỏ bừng.

Lý Diệu thấy vành tai đỏ bừng như nhỏ máu của đứa nhỏ ,cũng ngừng trêu chọc, đưa ngón tay thon dài chạm lên cái cổ nhỏ nhắn của cậu.

“Anh sẽ đánh dấu tạm thời cho em.” Anh nhẹ nhàng nói.

“Ừ.” Lâm Hân cắn môi.

Nếu là ngày hôm qua, cậu không bao giờ nghĩ muốn để Alpha đánh dấu, hiện tại bọn họ xác nhận quan hệ, không có ức chế, cậu nguyện ý bị đánh dấu.

Sự chờ đợi lâu đã làm tăng cảm giác xúc giác.

Hơi thở của người đàn ông càng ngày càng gần, thiếu niên không khỏi co rúc lộ ra xương bướm.

Lâm Hân nắm chặt tay trong vô thức cho đến khi răng nanh sắc nhọn cắn vào gáy cậu .

Pheromone linh sam mạnh mẽ, độc đoán và hơi đắm chìm ngay lập tức xâm nhập vào trong, cậu bé đột ngột mở mắt ra và nhìn về phía trước một cách mơ màng.

Rõ ràng là ... khi ngửi thấy mùi pheromone linh sam cũng trở nên sảng khoái và thoải mái , nhưng khi đánh dấu tại sao lại đáng sợ như vậy?

Thiếu niên không thích ứng được một lúc và vùng vẫy theo bản năng.

Người đàn ông trấn an cậu , nói : “Đừng cử động.”

Lâm Hân rên rỉ.

Chất pheromone trong linh sam lan tỏa trong máu cậu , như thể nó đã đến một cánh đồng mới, lan ra từng chỗ từng chỗ.

Lý Diệu mặt đầy mồ hôi.

Anh ấy đang cố gắng kiềm chế pheromone của mình và ngăn chúng tràn ra ngoài.

Là một Alpha cấp SSS, pheromone chắc chắn rất mạnh, nếu không phải pheromone của cậu bé trong lòng phù hợp với anh 100%, anh sẽ không dễ dàng có thể kí hiệu cậu.

Dù vậy, thời điểm pheromone xâm nhập, thiếu niên không ngờ lại lộ ra sức phản kháng.

May mắn thay, nó không phản ứng mãnh liệt lắm.

Khi Omega dần dần thả lỏng, Alpha biết rằng Omega của anh đã bắt đầu chấp nhận anh.

Kết quả là, người đàn ông yên tâm hơn khi đánh dấu Omega của mình.

Lâm Hân thì thào.

Cậu cảm thấy cơ thể mình trở nên rất lạ.

Pheromone linh sam và pheromone hoa lan tương thích với nhau, cảm giác khó chịu do sốt biến mất, thay vào đó là cảm giác yên tâm chưa từng có.

****** ***** *****

Hàng vạn hoa lan đang đua nhau nở rộ, thoang thoảng hương thơm nồng nàn, những cây linh sam đung đưa, những cây kim châm xào xạc rơi vào sự yên tĩnh không chút lỗi lạc. .

Phong lan bao bọc các cây kim linh sam và hấp thụ mùi tươi mát này như tự nhiên.

Mỗi bông hoa đều chiếm được lợi ích .

Có một cơn mưa phùn mù mịt từ bầu trời.

Thế giới đã được làm sạch, sạch sẽ và rõ ràng.

******

Thiếu niên nằm yên lặng trong vòng tay của người đàn ông chìm vào giấc ngủ, đánh dấu tạm thời giai đoạn sốt tạm thời hạ xuống, pheromone trong không khí cũng nhạt dần.

Lý Diệu sờ sờ trán thiếu niên, lộ ra vẻ lười biếng, thoáng nhìn thấy trên vai thiếu niên có dấu mút đỏ, mày khẽ nhíu lại.

Mong rằng ngày mai khi tỉnh lại, đứa nhỏ sẽ không hoảng sợ.

Thực sự là ... rất nhiều.

**** **** ****

Quả bóng lơ lửng trước cửa lều, và chiếc ăng-ten trên đầu lắc lư từ bên này sang bên kia.

Nó có nên đi vào không? đi vào? hay không đi vào?

Nếu không có dấu hiệu kết thúc trong đó, sẽ trông lúng túng khi nó đi vào nó một cách hấp tấp?

Hay là ... Bí mật bật chức năng quét, quét trước rồi vào sau xem tình hình?

Nhưng- một quả bóng tuân theo luật, chương trình thông minh của nó không cho phép nó nhìn trộm!

Lượn qua lại cả chục lần, quả bóng mới miễn cưỡng rời khỏi lều, ngồi xổm ở cửa hang, nhìn lên bầu trời đêm cô đơn.

Truyện convert hay : Chí Tôn Con Rể

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện