Biến Thành Tiểu Omega Thì Phải Làm Sao

Truy Kích Săn Lùng


trước sau

Lâm Hân vừa ra khỏi cửa lớn Hàng Thiên Trạm và thứ đập vào mặt cậu là tin tức tố bá đạo của bốn Alpha, dùng sức công kích tuyệt đối với ý đồ uy hiếp làm cậu kinh sợ.

Đáng tiếc bọn họ đoán sai thực lực của con mồi .

Lâm Hân không phải Omega nhu nhược ngồi chờ chết , tin tức tố hoa lan nương theo tinh thần lực khổng lồ, bài sơn đảo hải mà phản kích trở lại, bước chân của bốn Alpha cũng bị đè ép mà dừng lại, không thể chống trả nên chỉ có thể chịu đựng bị áp chế, Lâm Hân mượn cơ hội làm việc, giày thể thao nhiều chức năng dưới chân truyền ra một cỗ tinh thần lực , cả người như cung giương tên mà chạy nhanh ra ngoài phố, trong chớp mắt đã không còn tăm hơi .

Bốn Alpha đều hai mặt nhìn nhau,

cảm thấy mình bị lừa gạt.

Đây mà là Omega sao?

Là Omega sao tin tức tố lại có thể lợi hại tới vậy?

"Đừng sững sờ nữa , mau đuổi theo!" Dẫn đầu là người đàn ông trung niên Alpha râu rậm , hắn hô to, những người khác như vừa tình giấc chiêm bao, men theo phương hướng Lâm Hân vừa biến mất mà đuổi theo.

Hàng Thiên Trạm được xây ở vùng ngoại thành, kiến trúc phụ cận rất ít , ngoài đường thì vẫn là đường , bất kể là trên trời dưới đất , đều là xe tới lui , nếu như muốn cắt đuôi được đám người đang truy kích ở đằng sau , dựa vào đôi giày còn chưa đủ, phải nghĩ biện pháp tìm công cụ khác để thay thế .

Vận khí không tệ, cách năm mươi mét có một cái phi thuyền hành khí chưa bay đi.

Lâm Hân tăng nhanh tốc độ, một hơi chạy tới đó.

Tìm một chiếc phi hành khí có tính năng tốt nhất , mô tơ chạy nhanh nhất để đi , phân biệt khí cụ quét một cái, trả tiền thành công, cậu dứt khoát sải bước đi nhanh vào , ấn xuống chốt khởi động, phi hành khí lui ra , một giây sau đột nhiên lên không, không nói một lời đi mất.

Chờ đám người đuổi tới ,đứng đực ra đó hoàn toàn mất mục tiêu.

"Anh Trương , chúng ta làm sao bây giờ?" Alpha trẻ tuổi đeo kính râm quay qua hỏi râu rậm.

Râu rậm cười lạnh một tiếng: "Có chút lợi hại."

"Quả thật , tôi lần đầu gặp phải một Omega lợi hại như vậy ." Một Alpha khác sờ sờ cằm.

Tin tức tố hoa lan đến trong này thì biến mất hầu như không còn dấu vết , nghĩ lại lần nữa men theo tin tức tố lần theo hiển nhiên lại không thể thực hiện được nữa, mà đã thế còn biết công phu trì hoãn, con mồi đã sớm cưỡi phi hành khí không biết đã chạy đến chỗ nào .

Râu rậm không nhanh không

chậm mở ra vòng phân biệt khí cụ, nhẹ nhàng nhấn một cái , trên không trung bắn ra một cái màn hình giả lập.

"Hoàng tổng đã nhắc nhở , tiểu nam O này từng là cơ giáp quân dự bị, không thể dùng thủ đoạn bình thường để đối phó. Thằng ngốc đó làm cái gì không biết , lại để cho tuần cảnh bắt được, hừ!"

Màn hình giả lập nhanh chóng bắn ra một bản đồ sở F Hàng Thiên Trạm, một điểm đỏ đang duy chuyển với tốc độ nhanh chóng.

Râu rậm bĩu môi. Thứ duy nhất mà lão Lưu có thể làm được đó chính là gắn nano truy tung tích lên người của con mồi , chỉ cần con mồi không thay quần áo thì sẽ không có cách nào chạy trốn khỏi tầm quan sát của bọn họn.

"Hắn còn vòng xung quanh Hàng Thiên Trạm ?" Nam A đeo kính râm cả kinh nói.

"Hỏi thừa . Hắn muốn đến phi thuyền vũ trụ, nhất định phải trở về Hàng Thiên Trạm." Râu rậm ra hiệu cho những người khác thuê phi hành khí, "Phái thêm nhân thủ, chia thành hai đường, trước sau chặn hắn, tôi cũng không tin không tóm được người."

"Vâng, anh Trương !"

Hàng Thiên Trạm gánh toàn bộ phi thuyền vũ trụ, toàn thể diện tích lớn đến quá mức, đi một vòng ít nhất tốn một canh giờ, mà sau hai mươi phút nữa liền đến tám giờ rưỡi, Lâm Hân dù như thế nào cũng không đuổi kịp phi thuyền.

Lâm Hân cưỡi phi hành khí, một đường cảnh giới, tiến vào đường phố phồn hoa, trì hoãn tốc độ ở độ cao , tìm một chỗ thuê phi hành khí lúc nãy,trả lại phi hành khí, kéo căng mũ trùm, bước nhanh đến hướng phụ cận .

Tại sao cậu ở trong Hàng Thiên Trạm lại bị người phục kích?

Từ lúc bị người dùng súng lục đặt trên eo uy hiếp cậu , Lâm Hân đầu óc liền nhanh chóng chuyển động .

Thời điểm rời nhà cậu đặc biệt che giấu cha mẹ cùng hết thảy người quen, nửa đêm không ngủ cưỡi phi hành khí sáu tiếng , một thân một mình đi đến so với nhà cậu cách xa nhau mấy ngàn dặm đến chuyến bay Hàng Thiên Trạm, chính là vì muốn bảo mật hành tung.

Cha mẹ đều là công chức phổ thông , không thể trong khoảng thời gian ngắn ngủi có thể phát hiện hướng đi của cậu , mà các Alpha nọ từ đâu xuất hiện , tay cầm vũ khí, được huấn luyện nghiêm chỉnh , mục đích đã được xác minh , hiển nhiên vọt thẳng tới bắt cậu.

Nhưng cậu là một Omega chỉ mới thành niên, hoàn cảnh sinh hoạt đơn giản , làm việc khiêm tốn, làm sao có khả năng cùng người khác kết thù? Ngoại trừ "Vị hôn phu" bỏ ra bốn trăm vạn làm quà cưới " bị cậu thả chim bồ câu ra thì không còn ai nữa.

Lâm Hân bước vào thương trường lớn, nhìn thấy bảng hướng dẫn phòng WC , một khắc cũng không ngừng mà đi về phía nhà vệ sinh .

Hoàng tiên sinh kia tuyệt đối không phải người bình thường!

Rất có thể là Alpha đó đã phái thủ hạ của hắn tới để bắt cậu!

Nếu như suy luận đã thành lập , cậu tuyệt đối không thể xem thường hắn được .

Tìm phòng rửa tay, Lâm Hân chần chờ đứng ở bảng hướng dẫn năm giới tính trước.

Nơi này không phòng xí chuyên dụng của nam O .

Nhìn chằm chằm nhãn hiệu nam Alpha 3 giây, cậu rũ mắt xuống đi vào, tìm tới một cái phòng riêng không người ,khóa cửa ,bắt đầu cởi quần áo .

Hai phút sau, một người mặc áo jacket thanh nhã , đầu đội mũ bóng chày màu đen rời nhà xí nam A .

Đợi đến khi râu rậm đuổi đến thương trường, từ bên trong sọt rác của phòng xí riêng lấy ra một bộ đồ màu đen, tức đến thiếu chút nữa phun ra máu.

"Đứa nhỏ này năng lực phản trinh sát thật là lợi hại !" Nam A đeo kính râm lộ vẻ kinh ngạc. N

Làm người bình thường sẽ nghĩ trên quần áo của mình bị dán dính nano truy tung tích sao?

"Quân dự bị đều là bộ đội đặc chủng, trải qua huấn luyện chuyên nghiệp , đứa nhỏ kia nếu như phân hoá thành Alpha, nhất định là trở thành binh khí rất đáng sợ !" Râu rậm vứt vệ y vài thùng rác, mắt lộ ra hung quang, "Các người nên vui mừng vì hắn là Omega ."

Là O, thì sẽ có nhược điểm.

Tỷ như, mới vừa là tiểu O thành niên sẽ dễ dàng tiến vào thời kỳ động dục một cách nhanh chóng .

*

Lâm Hân vừa mới rời khỏi thương trường không tới mười phút, liền cảm thấy cơ thể có chút không đúng.

Tin tức tố không được khống chế bị tràn ra , hoa mắt chóng mặt, miệng lưỡi khô nóng , cả người nóng lên, một loại cảm giác xa lạ làm người ta không có cách nào ức chế dục vọng, ở trong người nóng như bị thiêu đốt.

Đây là điềm báo kỳ động dục !

Mát lạnh mùi thơm U Lan thuần túy bên người di động, Alpha qua đường liên tiếp hướng về phía cậu quăng tới ánh mắt nóng rực .

Lâm Hân khẽ cắn răng, tiến vào một cái hẻm nhỏ không người , đi tới phía trước đi một đoạn , thực sự không chịu nổi, lưng dựa vào từng để cố gắng đứng vững , tay run run từ bên trong vòng tai không gian lấy ra một ống ức chế tề thời ngăn chặn kỳ động dục .

Mùi thơm hoa lan càng ngày càng nồng đậm, nếu như lại không thể khống chế, hậu quả khó mà lường được.

Từ trong hộp lấy ra ống châm , cậu tỉnh táo vén ống tay áo lên , nhắm vào đó , đâm hai, ba lần, rốt cục tìm đúng vị trí, chậm rãi đem dược tề đẩy mạnh vào tĩnh mạch.

Tiêm xong thuốc, đem ống châm nhét về không gian dây chuyền.

Đơn giản làm mấy động tác, tốn năm phút đồng hồ, thân thể rất nặng nề, giống như chạy một vạn mét , mệt bở hơi tai, ức chế tề còn chưa có phát huy tác dụng, cậu chỉ có thể miễn cưỡng khống chế tinh thần lực, đem tin tức tố đã tan ra từng chút một thu hồi lại.

Khoảng chừng qua năm phút đồng hồ, hô hấp khôi phục bình thường, tin tức tố nóng nảy dần dần yên tĩnh, nhưng trong không khí vẫn còn mùi thơm hoa lan phiêu đãng bay ra.

Lâm Hân lấy ra một con dao gâm từ bên trong vòng không gian, nắm chặt trong tay,cảnh giác chờ người đến .

Đầu hẻm đã bắt đầu vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Một , hai , ba , bốn ... Tổng cộng sáu người ,tất cả đều là Alpha !

Lâm Hân nắm chặt dao gâm, kéo thẳng lưng , đè ép mũ bóng chày xuống, bắp thịt toàn thân cũng căng chặt, bình tĩnh chờ đợi .

Từ lúc vào thương trường đến bây giờ chỉ có nửa giờ đối phương đã tăng thêm thuộc hạ đuổi đến tận nơi này.

Xem ra bọn họ đã bày bố thiên la địa võng này từ lâu .

Nếu như không phải đột nhiên tiến vào thời kì động dục, Lâm Hân tuyệt đối tự tin rằng bọn họ sẽ không bắt được cậu.

Nhưng mà, không có nếu như.

Càng đi sâu trong ngõ hẻm,tin tức tố hương vị U Lan càng dày đặc, mùi thơm toả khắp nơi, thấm người phế phủ, hít một hơi làm người muốn ngừng mà không được. Sáu thành niên A trải qua huấn luyện vẫn không thể tránh khỏi sẽ bị ảnh hưởng, lòng ngứa ngáy khó nhịn, trong cổ họng không tự chủ được phân bố nướt bọt, không thể khống chế mà phóng thích tin tức của chính mình , nỗ lực kết hợp tin tức tố với tiểu nam O chưa bị ký hiệu và còn rất tinh khiết kia.

Râu rậm một cước đá vào mông nam A đeo kính râm , mắng to: " Mau tỉnh táo lại cho ông !"

Kính râm A thiếu chút nữa ngã sấp xuống, che cái mông đau đến rát kia, rốt cục hoàn hồn, "Nguy hiểm thật!"

Chẳng trách Hoàng tổng hao tổn tâm cơ để bắt cho bằng được tiểu nam O này, chỉ riêng phần tin tức tố cao cấp mùi vị thuần khiết cũng có thể khiến các quyền quý nọ điên cuồng.

Chất lượng tốt O chỉ có thể gặp mà không thể cầu!

Sáu người thu hồi tâm tư, lấy ra dụng cụ đi săn chuyên nghiệp , bước vào hẻm nhỏ.

Phía trước, thiếu niên mảnh khảnh đứng yên đó , hai tay tùy ý cắm bên trong túi áo jacket , mũ bóng chày ép thấp xuống, lộ ra đường viền hoàn mỹ của một bên mặt.

Râu rậm trong tay cầm theo một cây roi làm bằng kim loại , cẩn thận mà tới gần, đôi mắt hổ sắc bén nhìn chằm chằm vào thiếu niên.

"Cậu muốn tự mình đi theo chúng tôi, hay là muốn bị trói khiêng trở về?"

Thiếu niên trầm mặc.

Râu rậm vẩy vẩy tay, rọi kim loại đánh xuống đất phát ra âm thanh "chát, chát" , sáu Alpha khác cũng

nâng súng lục lên , cùng nhau nhắm thẳng về phía thiếu niên.

Thiếu niên dù có bản lĩnh bằng trời, chạy đằng trời cũng không thể thoát khỏi .

Lâm Hân từ từ ngẩng đầu, lộ ra một đôi đôi mắt đen như mực hỏi.

"Tại sao bắt tôi?" Cậu nói, "Tôi không quen biết các người."

Râu rậm cười hắc hắc nói: "Cậu có quen biết chúng tôi hay không cũng không có liên quan, chúng tôi quen biết cậu là được. Về phần tại sao bắt cậu ấy à ?"

Hắn nhếch mép lộ ra nụ cười lưu manh , lộ ra hàm răng trắng toát.

"Cậu không cần biết đến."

Cái khác Alpha đều phát ra tiếng cười hàm xúc không rõ .

"Có đúng không?" Lâm Hân đối tiếng cười không có ý tốt này dường như không nghe thấy, cũng không chờ hắn có
động tác gì ,chờ râu rậm phản ứng lại , người nọ đã tới gần, lưỡi dao bạch quang lóe lên, đang kề sát bên cổ hắn .

Râu rậm hoảng hốt, cấp tốc ngửa ra sau, nguy hiểm né được một đòn trí mạng, roi kim loại quất ra , bay về phía Lâm Hân.

Một đòn trí mạng không trúng, Lâm Hân không có một chút ham chiến nào , nhảy về phía sau, né tránh đòn công kích của roi kim loại .

Râu rậm tránh được một kiếp, bạo dạn hết : " Lên!"

Sáu Alpha kia như vừa tình giấc chiêm bao, nòng súng nhắm ngay Lâm Hân, nhưng mà ngõ hẻm quá nhỏ, dễ đánh trúng người bên mình, bọn họ không thể không thu hồi , lấy ra vũ khí lạnh, cùng nhau tiến lên.

Lâm Hân toàn thân rót vào tinh thần lực, tốc độ cực nhanh, tựa như tia chớp mà vòng qua chi gian của sáu người , nắm đấm tàn nhẫn mà đánh lên lưng của một Alpha, Alpha kia lập tức ngã sấp xuống đất, không còn nhúc nhích.

"Tao fu**!" Nam A đeo kính râm không nhịn được thầm mắng. Cái này là một chiêu giết trong nháy mắt? Không trách họ đều nói quân dự bị là bộ đội đặc chủng, bằng thân thủ này , đặt chỗ nào cũng đều là hung khí hình người !

Một người .

Lâm Hân trong lòng nói thầm.

Nắm đấm đấm tới, cổ cậu nghiêng qua , nghiêng người nắm lấy cổ tay của đối phương , dùng sức kéo tới làm lá chắn, Alpha nọ nhanh chóng bị người bên mình bắn một phát vào gáy .

"A ---"

Alpha kia gào lên đau đớn, cảm thấy cái cổ sắp bị đứt đoạn , hai chân mềm nhũn, cong đầu gối quỳ trên mặt đất.

Kim loại linh hoạt phá công mà đến, Lâm Hân tỉnh táo quay người, vòng tới phía sau nam A đeo kính râm , nhấc chân đạp một đạp, chân cậu đạp trúng cổ tay hắn,đá thêm một cái nữa , chỉ nghe răng rắc một tiếng, nam A đeo kính râm mặt lộ rõ vẻ thống khổ, lảo đảo mà đánh về phía kim loại .

"Ba -- "

Kim loại rơi thành mảnh vỡ, lồng ngực hắn bị kim loại tiên xước mang đến máu me đầm đìa, xương đùi bẻ gẫy, một tiếng giòn tan .

Hai người .

Lâm Hân âm thầm vận khẩu khí, điều chỉnh hô hấp, xiết chặt dao con.

Râu rậm sắc mặt tái xanh.

Ngắn ngủi hai phút, hắn liền hạ đi hai người thuộc hạ, còn lại ba người thuộc hạ , quả nhiên khí thế yếu đi.

Hắn "Phi" một tiếng, lấy ra một cái dao , hướng Lâm Hân định đâm tới.

Lâm Hân đã sớm phòng bị hắn, cậu lấy dao ra chớp mắt, vọt tới, tinh thần lực đẩy ra bên ngoài, hình thành một tầng phòng ngự kiên cố , toàn thân nổi lên một tầng màu lam u ám, laser sát qua, bị chiết xạ ngược lại , đánh vào một Alpha bên trái đang công kích cậu , Alpha kia vai bị thủng một cái lỗ to, thảm thiết ngã sấp xuống.

Ba người.

Mồ hôi trán tập hợp chảy xuống dày đặc lông mi, thiếu niên chớp mắt, mồ hôi hột hóa thành vô số tiểu thủy châu, bay ra không khí.

Râu rậm khẽ nguyền rủa mấy tiếng, không thể không thu lại dao , lần thứ hai vung vẩy roi kim loại , ấn xuống cơ quan, kim loại vọt lên một tầng dòng điện.

Công kích của hắn rất mạnh, nếu như Lâm Hân là người bình thường, đã sớm không chịu được nữa mà bị bắt. Vì từ nhỏ ở trong huấn luyện quân nhân , gần đây lại có đại thần chỉ điểm, võ lực giá trị của cậu tăng lên không chỉ một cấp bậc, râu rậm công kích ở trong mắt cậu đều là động tác chậm chạp , sơ hở trăm chỗ, mặt khác Alpha kia càng không đáng nhắc tới.

Duy nhất điều Lâm Hân lo lắng chính là, cậu thể lực không thể chịu đựng chiến đấu cường độ cao , thêm nữa lại đến thời kỳ động dục có di chứng, ảnh hưởng nghiêm trọng cậu phát huy sức mạnh .

Nhất định phải tốc chiến tốc thắng!

Lâm Hân ánh mắt lóe lên một tia ác liệt, không lòng mềm dạ yếu nữa , trực tiếp ra sát chiêu.

Thiếu niên công kích lập tức cực kỳ ngoan tuyệt, râu rậm sợ mất mật, từng bước lùi về sau, khỏi bệnh chiến khỏi bệnh yếu, nếu một đao kia kèm theo tinh thần lực đâm tới, thân thể hắn cành cứng ngắc, càng rùng mình đến không tránh khỏi.

"Vèo vèo -- "

Hai tiếng súng vang lên, thân thể của thiếu niên trên không trung dừng lại một giây, trên cái cổ trắng nõn xuất hiện hai dấu châm nhỏ, râu rậm ngạc nhiên nhìn kỹ, "Ầm" một tiếng rơi, nghiêng người ngã trên mặt đất, trong tay dao con rơi xuống đất, phát ra âm thanh lanh lảnh.

Râu rậm cùng hai Alpha khác thở hồng hộc, sợ hãi không thôi mà nhìn thiếu niên ngã trên mặt đất kia.

"Hừ, các người quá phế bỏ đi sao? Bắt một Omega cũng chật vật như vậy?"

Trong hẻm nhỏ vang lên tiếng ủng da giẫm "Lạch cạch" , nam nhân một cái tay cầm súng thuốc mê đánh lén xong lại ung dung thong thả đi tới, trong miệng thả ra nhánh khói, hài hước liếc mắt nhìn râu rậm.

Thấy rõ người tới là ai, râu rậm thở phào , thư giản.

"Con mẹ nó cậu cũng đến thật chậm!"

Hên là đến kịp, bằng không hắn ngày hôm nay liền bỏ mạng ở đây .

Chỉ thiếu chút nữa !

Mẹ!

Râu rậm tàn bạo mà trừng thiếu niên đang nằm trên đất không chịu hôn mê kia .

Người đàn ông áo đen liếc mắt trong ngõ hẻm đồng bạn ngã trái ngã phải , chà chà hai tiếng nói: "Lão tử hiếm thấy được nghỉ , mới vừa cùng bạn thân lâu năm hẹn nói chuyện , quần còn không cởi, ông con mẹ nó chết thúc sống thúc, có thể đuổi đến là tốt lắm rồi."

Hắn đi đến bên người Lâm Hân , cúi đầu đánh giá, đối diện một đôi đen như mực nhưng lại rất trong trẻo, còn có hơi kinh ngạc.

"Hắn thật sự là Omega sao? Lão tử dùng hai liều thuốc tê, còn không chịu hôn mê?"

Râu rậm cười khổ, không còn lời nào để nói.

Nam nhân áo đen ngồi xổm người xuống , tới gần Lâm Hân, tỉ mỉ kiểm tra đạn thuốc mê trên cổ cậu.

"Đệt! Có một liều thuốc không trúng vào đi!"

Hắn đối thương pháp của chính mình rất tin tưởng, ngàn mét ở ngoài có thể bách phát bách trúng, chưa bao giờ thất thủ, có thể thiếu niên này, trúng hai liều, trong đó một liều dĩ nhiên mất hiệu lực, không trách không lập tức hôn mê.

Một ống thuốc tê là liều lượng của người bình thường lượng, hai ống thuốc tê là liều lượng dùng để đối phó quân nhân, vì để phòng ngừa vạn nhất, hắn đặc biệt đánh hai liều, nhưng mà, chỉ có một ống phát huy tác dụng.

Nói cách khác, chỉ đánh một liều, thiếu niên kia rất có thể sẽ không ngã xuống đất.

Nheo mắt lại, sắc bén xem kỹ cái cổ của thiếu niên , mặt ngoài phát hiện một tầng nhạt đến cơ hồ không thể nhận ra màng ánh sáng, người đàn ông mặc áo đen đồng tử co rụt lại.

Đây là... Tinh thần lực bên ngoài?

Cho nên,làm mất đi hiệu lực một liều , bị tinh thần lực ngăn cản a!

Nguy hiểm thật!

Hắn đột nhiên thân thủ đi mò vào sau gáy của thiếu niên .

"Này --" râu rậm bị động tác của hắn làm cho sợ hết hồn, lên tiếng ngăn cản. Đó là tuyến thể của Omega , sao có thể tùy tiện chạm vào !

Người đàn ông mặc áo đen ngón tay còn chưa có chạm vào da dẻ thiếu niên đã bị một luồng sức đẩy ngăn trở.

"Quả nhiên là thế!" Hắn đứng dậy, đừng từ trên cao xuống mà nhìn chăm chú vào thiếu niên.

Nếu như không phải là vì bảo vệ tuyến thể , thiếu niên vừa nãy hoàn toàn có năng lực tránh né súng thuốc mê.

"Thật là Omega lợi hại !" Hắn than thở.

Râu rậm tức giận nói: "Còn cần ngươi nói sao ?"

Nếu như không lợi hại, bọn họ có thể chật vật như vậy?

"Làm sao bây giờ? Đưa đứa nhỏ này đến chỗ hoàng tổng đi ?" Nam nhân áo đen hít một hơi thuốc lá, hỏi.

"Đương nhiên." Râu rậm nói.

"Ai khiêng hắn?" Nam tử mặc áo đen dương cằm.

Râu rậm nghẹn lời.

Trên người thiếu niên tin tức tố hoa U Lan mặc dù nhạt , mà còn đang mỗi giờ mỗi khắc mà dụ dỗ Alpha ,tới gần , e là khó có thể nắm giữ lí trí.

Mọi người trầm mặc.

"Các người đang làm cái gì? Chậm như vậy?"

Một ngự tỷ tóc đang mặc áo da đi vào ngõ hẻm, lạnh lùng nói.

Nam tử mặc áo đen nhìn đến nàng, ánh mắt sáng lên."A, tỷ, chị đến rất đúng lúc!"

Cô là Beta, thích hợp a.

Ngự tỷ tóc dài băng lãnh liếc hắn, ung dung không vội mà đến gần.

Lâm Hân sắc mặt tái nhợt, cả người mồ hôi ẩm ướt, bị thuốc tê ảnh hưởng, ý thức từ từ mơ hồ, cậu cắn chặt hàm răng, cưỡng bách chính mình bảo trì tỉnh táo, để kẻ địch dời đi lực chú ý ,cậu sẽ

đem tinh thần căn nguyên bên trong của mình thả ra một ít lần cuối , khuếch tán đến toàn thân, tay chân khôi phục được một chút tri giác, cả người nhảy để đứng lên, giày thể thao nhiều chức năng phun khí, nhanh chóng hướng về phía đầu ngõ hẻm khác chạy trốn.

"Tôi-- "

Nam tử mặc áo đen tay mắt lanh lẹ vung roi kim loại một cái, quấn lấy cổ chân thiếu niên , ngự tỷ xông tới xông tới, duỗi tay một cái, vững vàng mà tiếp nhận thiếu niên từ không trung rơi xuống.

Mũ bóng chày rơi xuống, lộ ra khuôn mặt hoàn mỹ không tỳ vết của thiếu niên ,mồ hôi ẩm ướt làm sợi tóc dính vào tái hai má tái nhợt , yếu ớt khiến lòng người đau xót.

Lâm Hân nhìn ánh sáng kia , chậm rãi nhắm mắt , dần dần rơi vào bóng tối tăm.

Truyện convert hay : Đô Thị Chiến Thần Trở Về

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện