Bất Chấp - Yêu Điên Cuồng

Chương 5


trước sau

Chương 5:

Buổi họp báo diễn ra đúng theo lịch trình của nó. Min-kyung gương mặt tối sầm ngồi ở chính giữa. Bên cạnh nào là quản lý, người đại diện công ty và những người có liên quan.

Min-kyung hít một hơi thật sâu. Hôm qua nàng đã được nghe chính miệng bạn trai mình nói những lời phũ phàng. Giờ nàng chỉ việc phủ nhận tin đồn "nhảm nhí" đó và trở lại làm việc. Nhưng, cái chính là nàng đã bị người kia rũ bỏ một cách quá nhẫn tâm. Hóa ra anh ta chẳng hề yêu nàng một chút nào, một chút xót xa cho mối tình này cũng không hề có.

- Cô Kang Min-kyung, ngày hôm qua rầm rộ rất nhiều tin đồn về cô. Sự việc đó khiến nhiều Fan rất thất vọng. Cô có lời gì muốn nói không?

Phóng viên đầu tiên đã bắt đầu hỏi. Min-kyung mỉm cười, chuẩn bị giải đáp những thắc mắc bên phía đám phóng viên.

- Tôi và anh Park Woo-jin vốn là hai người bạn thân thiết ở trong ngành. Hoàn toàn không có quan hệ yêu đương. Đối với tôi, anh Woo-jin giống như một người bạn thân vậy...

Buổi họp báo cuối cùng cũng xong. Min-kyung mệt mỏi trở về phòng chờ. Quản lý Cho vỗ vai Min-kyung hết lời khen ngợi về cách ăn nói của nàng. Min-kyung uể oải lôi điện thoại ra xem. Giờ là gần mười rưỡi, như vậy buổi họp báo cũng chỉ diễn ra vỏn vẹn trong một tiếng đồng hồ.

- Min-kyung, hôm nay style của em hơi khác nha!

Quản lý Cho đang bê vác thứ gì đó, như nhớ ra liền hướng sang Min-kyung.

- Dạ? À, cái này...

Min-kyung nhìn vào gương. Giờ nàng mới nhớ ra mình vẫn mặc quần áo của Ji-soo. Vội vàng đứng dậy, nàng bước ngay ra ngoài công ty mà không cả trả lời quản lý.

Min-kyung phóng xe nhanh về nhà, lập tức thay đồ và giặt lại cẩn thận bộ quần áo đã mượn của Ji-soo.

"Không biết... đã dùng bữa trưa chưa?"

Min-kyung hơi đăm chiêu suy nghĩ trong khi đang là sấy bộ đồ mới giặt xong kia. Gật gù mấy cái, chừng mười phút sau nàng đóng gói lại bộ đồ cẩn thận rồi lần nữa ra ngoài.

Bính boong...

Ji-soo giật mình chạy ra mở cửa, cô càng ngỡ ngàng hơn khi trước mặt mình là Min-kyung.

- Tada~ Ngạc nhiên chưa?

Min-kyung tươi cười giơ một túi đầy đồ ăn lên, thay vì mỉm cười thì Ji-soo vẫn ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

- Em ăn trưa chưa?

Min-kyung vui vẻ đặt đống đồ lên bàn ăn, Ji-soo vẫn đang chôn chân ở cửa ra vào.

- À, chưa...chưa!

Ji-soo ho mấy cái rồi mới trả lời. Min-kyung thì càng vui mừng hơn nữa.

- Vậy tốt quá! Dùng bữa chung nhé!

- Nhưng... tại sao?

Ji-soo ngồi vào ghế, trên mặt là một dấu hỏi chấm to đùng.

- Tiện trả đồ cho em luôn!

Min-kyung chỉ tay vào túi giấy đặt cạnh mình. Ji-soo hiểu ra lập tức gật gù.

- Thật ra, chị không cần làm vậy. Cứ đến công ty tôi là được. Đến nhà... không tiện lắm.

Ji-soo khẽ nhăn mày, Min-kyung hiểu ý, liền gật nhẹ đầu.

- Yên tâm, không có ai theo dõi chị đâu!

- À... vậy thì được...!

Ji-soo khẽ thở phào, đứng lên sắp xếp bát đũa. Min-kyung vô cùng giữ ý, lập tức đứng lên "hỗ trợ" dù Ji-soo có nói là "không cần đâu".

- Mười hai giờ mà em còn chưa nấu cơm sao?

Min-kyung bất ngờ hỏi, Ji-soo hơi nghẹn lập tức vơ lấy cốc nước.

- À... tôi cũng định úp mì rồi!

- Mỳ nóng lắm, không tốt cho da đâu. Vả lại em ngủ trễ thế cũng không tốt!

Min-kyung khuyên nhủ vô cùng thành thật. Ji-soo không đáp, chỉ gật nhẹ đầu.

- Khu này yên tĩnh quá, Fan không biết em ở đây sao?

- Ừm. Không biết!

- Bảo sao...

Min-kyung gật gù, vừa ăn vừa nhìn ngó xung quanh.

- Nhà em ít đồ thật, không bừa như nhà chị!

Min-kyung cười, Ji-soo tròn mắt nhìn Min-kyung.

- Tôi thấy như này vẫn là nhiều, Se... à quản lý còn mang thêm nhiều thứ qua đây khiến nhà tôi chẳng khác gì nhà kho.

Ji-soo hơi lấp lửng trong câu, Min-kyung nhận ra nhưng coi như không biết. Nàng đoán được có uẩn khúc gì đó, nhưng không nên đào sâu, hơn nữa nàng với Ji-soo chỉ mới quen biết hai ngày. Ăn chung tại nhà Ji-soo đã được coi như là quá phận rồi.

- Để tôi...

- Được rồi mà!

Min-kyung mỉm cười. Ji-soo hơi nhíu mày, thở dài một cái rồi cúi xuống tìm thứ gì đó.

- Đưa tay đây!

Min-kyung ngơ ngác, nhưng vẫn là đưa tay ra. Ji-soo đeo giúp bao tay cho Min-kyung rồi đứng sang bồn bên cạnh.

- Chị rửa đi, tôi tráng!

Ji-soo đã sẵn sàng tư thế nhận bát, Min-kyung tự nhiên tim đập dữ dội, mặt trở nên phiếm hồng, lúng túng bắt đầu rửa cái bát đầu tiên.

Cạch

Ji-soo đặt nhẹ cốc nước lên bàn, hiển nhiên là mời Min-kyung.

- Em đang viết bài gì sao?

Min-kyung ngó sang tập nhạc Ji-soo đang cầm trên tay, Ji-soo gật gù coi như là đã trả lời.

- Nhưng mà... em cứ ngồi nhìn như vậy thì sẽ ra Hit sao?

Ji-soo tròn mắt nhìn Min-kyung. Mất mấy giây sau mới hiểu hàm ý của Min-kyung, Ji-soo tự nhiên thấy hơi tức cười. Ho nhẹ một cái, Ji-soo đưa đầu ngón tay chỉ
lên đầu mình.

- Tôi có cách làm việc khác mọi người. Giai điệu tôi đã nhớ kĩ, giờ chỉ sửa lời thôi.

- Vậy em hình dung được cả tông nhạc sẽ ra sao sao?

- Ừm!

Ji-soo gật đầu rồi tiếp tục đọc nhạc. Min-kyung ngơ ngác một lúc, rồi nàng mới nhận ra là mình ngốc thật, nàng hoàn toàn quên rằng mình đang nói chuyện với một người được coi là thần đồng âm nhạc trong quá khứ.

"Vậy... thần đồng thì làm việc như vậy sao?"

- Được rồi, chị muốn nghe thử không?

Ji-soo liếc nhìn Min-kyung, Min-kyung ngẩn người rồi gật đầu như một cái máy.

Ji-soo gật gù, chạy vào phòng mang ra một cây Guitar.

"..."

Ji-soo chỉnh lại cây kẹp, thử vài nốt rồi lại lần nữa ho mấy tiếng.

"Thời gian cứ dần trôi quá xa

Trái tim em lại càng thêm đau nhói

Đã chia tay từ lâu cớ sao vẫn tưởng, mình mới cách xa ngày hôm qua..."

Min-kyung đưa người, hoàn toàn thả mình vào bài hát của Ji-soo. Giai điệu vô cùng nhẹ nhàng, lời lẽ như một con dao cứ như vậy cứa vào trái tim người nghe. Nhất là những người đang thất tình như Min-kyung lại càng như muốn tan nát con tim.

- Này! Này...!

Ji-soo lay người Min-kyung, cô giật mình, mở mắt ra, gương mặt bỗng đỏ bừng lên vì gương mặt Ji-soo đập thẳng vào tầm mắt.

- Chị...sao thế?

Ji-soo khẽ nhíu mày, Min-kyung hoảng hốt, lấy tay gạt đi giọt nước mắt còn vương trên khóe mi.

- Không... không có gì!

- Xin lỗi, đáng ra tôi không nên bảo chị nghe! Tôi cũng biết Scandal của chị!

Ji-soo thở dài chạy vào trong cất đàn, sẵn tiện mang một hộp giấy ăn cho Min-kyung.

- Không phải lỗi của em...

Min-kyung nhận hộp giấy trên tay Ji-soo.

- ...là chị tin người quá thôi! Như là một bài học. Không sao hết!

Min-kyung thấm nước mắt, rất nhanh lại tươi cười như ban đầu.

- Em hát hay thật đấy, giọng ấm vô cùng. Sao không tự trình bày ca khúc của mình, như vậy sẽ nổi tiếng hơn, không phải sao?

Min-kyung vô cùng băn khoăn. Ji-soo nhìn nàng chằm chằm, rồi thở dài đáp.

- Tôi không cần nổi tiếng! Từ đầu tôi vốn không hợp với vai trò một ngôi sao rồi!

Ji-soo vỗ vỗ nhẹ đùi, Min-kyung vẫn mang một bụng thắc mắc.

- Vậy...

Cạch

Là tiếng cửa. Min-kyung ngơ ngác nghiêng người ra nhìn, là một phụ nữ tóc đen tuyền, dài thượt, hơi sóng. Người phụ nữ kia nhìn thấy Min-kyung cũng bất ngờ không kém.

Ji-soo thì chẳng chút gì ngạc nhiên, thậm chí còn không thèm ngoái lại, chỉ thản nhiên đứng lên tiến về chỗ người phụ nữ kia.

- Đưa đây!

- À! Đây!

Ji-soo đón lấy túi hoa quả người phụ nữ kia xách đến, vẻ mặt vô cùng thản nhiên, không gợn sóng.

- Em... em chào chị!

Min-kyung lập tức đứng dậy nghiêng người chào hỏi.

- Em là... Kang Min-kyung bên công ty S.S.E đúng không?

- À, vâng ạ!

- Rất vui được gặp em, tôi là quản lý của Ji-soo, Gang Se-ju.

Se-ju vui vẻ đưa tay ra chào hỏi, Min-kyung ngơ ngác nhìn chăm chăm Se-ju.

"Xinh đẹp như vậy... mà là quản lý sao? Cứ nghĩ chị ta cũng là...một Idol chứ?"

Cạch

Tiếng động kia làm tim Min-kyung như muốn nhảy dựng lên, còn Se-ju vẫn rất thoải mái, mỉm cười nhìn Min-kyung.

- Đến đây rồi thì ngồi ăn chút hoa quả đã, Ji-soo gọt sẵn rồi kìa!

Min-kyung giật mình quay sang, đĩa táo từ lúc nào đã gọt sẵn mời mọc nàng rồi.

- Tôi rất bất ngờ khi thấy em ở đây đấy. Ji-soo thậm chí còn chẳng đi ngoại giao với ai, hoàn toàn là để tôi đi hết. Nay thấy có em đến thăm tôi vô cùng vui. Ít ra Ji-soo cũng có bạn.

- Không phải nhờ tôi mà quản lý mới gặp được anh nhà sao?

Truyện convert hay : Tuyệt Phẩm Tiểu Thần Y

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện