Bất Chấp - Yêu Điên Cuồng

Chương 16


trước sau

Advertisement
Chương 16:

Cả một trang báo đều là ca ngợi. Ngay cả một Scandal ở trường học cũng không hề có. Nàng muốn soi ra lỗ hổng của Ji-soo cũng không nổi. Cái con người này, xem chừng ngoài việc khá khép kín thì coi như hoàn hảo. Dĩ nhiên là nàng không nói đến ngoại hình, nàng đang nói về tính cách và đạo đức kìa.

Ting

Khi Min-kyung chuẩn bị cất cái điện thoại vào túi để dùng bữa trưa, đột nhiên có tiếng tin nhắn. Hơi ngạc nhiên, vội vã mở điện thoại ra kiểm tra.

"Hôm nay chị mặc áo màu gì?"

Là tin nhắn từ Ji-soo. Min-kyung tròn mắt. Đây không lẽ... là một kiểu quan tâm.

Tự nhiên nàng thấy vui quá, rõ ràng ban nãy đợi tin nhắn trả lời của ai kia trong tuyệt vọng, giờ đột nhiên nhận được lời... quan tâm này, làm nàng bất chợt có chút khó nói trong lòng.

Mà... có phải quan tâm không? Hay nàng hiểu nhầm ý người kia?

"Màu xanh lá, sao vậy?"

Min-kyung hồi hộp đợi tin nhắn trả lời. Đầu ngón tay không ngừng gõ xuống mặt bàn, mắt thì mở to nhìn vào màn hình điện thoại.

"A, không trả lời sao?"

Đợi một phút thôi đã muốn bốc hỏa rồi, hay là cô lại định cho nàng "leo cây" lần nữa? Lại bận gì sao?

Min-kyung quăng cái nhìn giận dỗi vào màn hình điện thoại rồi làm lơ luôn, quay sang dùng bữa.

Cạch

Bịch

"Hả?"

Có bóng người xuất hiện, lại còn ngay trước mặt nàng. Nàng đang húp thìa canh liền suýt bị sặc. Ai lại có thể thản nhiên ngồi vào bàn của nàng chứ? Nhà hàng cũng không phải thiếu bàn, nàng đang ăn vào khung giờ cũng chưa thể coi là tan làm nữa. Ai lại có thể...

Phân tích tình huống kèm theo cái nâng mắt từ từ. Lần này nàng được một phen hoảng hốt đi cùng cái câu trả lời cho câu hỏi ban nãy: "là ai?"

- Tôi còn nghĩ nhìn nhầm. Chị ở tận đâu mà ra bên này dùng bữa vậy?

Ji-soo khó hiểu nhìn Min-kyung, nàng giật mình, ngó trước ngó sau rồi lại tròn mắt nhìn Ji-soo.

- Chị ở Mapo-gu*, sang Jung-gu* làm gì?

(*:Hai khu ở Seoul)

Ji-soo thấy vẻ mặt ngơ ngac kia là hiểu, lập tức giải thích cái câu mình mới thắc mắc.

- À... Cái này... tại đi lòng vòng, không ngờ lại ở bên này...

Min-kyung lúng túng, nàng không nhớ là mình di chuyển kiểu gì mà lại sang tận nơi "ngự" của công ty T.H.E. Đen đủi hơn là nàng lại đụng mặt Ji-soo, xấu hổ không thể nuốt hết nổi thìa cơm trên tay mất.

- Vậy sao?

Ji-soo gật đầu, coi như cô chấp nhận cái cách-di-chuyển của Min-kyung. Giờ tầm mắt cô đang đặt lên Menu rồi chuyển sang phía nam nhân viên phục vụ.

- Set 18, cảm ơn!

Ji-soo khá thoải mái lấy khăn ăn đặt lên đùi, cô đã sẵn sàng ăn bữa trưa, tất nhiên là cùng với Min-kyung.

- Ban nãy tôi họp nên không trả lời tin nhắn chị được! Nhưng tôi kịp đọc tin trả lời của chị. Nếu chị cảm thấy bản nhạc đó OK là được rồi!

Ji-soo nâng tầm mắt lên nhìn Min-kyung. Nàng vốn bất động từ nãy, giờ bắt gặp ánh mắt kia đột nhiên đỏ bừng mặt. Bối rối lộ rõ mồn một.

- À... ừ!

- Có vấn đề gì với chị sao?

Ji-soo thấy đối phương hơi lạ, nói chuyện cũng không hề thoải mái như trước liền khẽ nhíu mày mà hỏi nàng. Min-kyung giật mình, lắc đầu liên tục phản bác.

- Nếu là về chuyện hôm đó tôi nói về việc "trách nhiệm", thì chị đừng nghĩ nhiều. Cũng không phải tôi có ý giáo huấn chị, tôi chỉ nói mang ý nhắc nhở thôi!

- A, chuyện đó sao? Chị thậm chí còn không nhớ nữa!

Min-kyung lần nữa lắc đầu, Ji-soo hơi trầm ngâm, rồi rất nhanh đã nhìn ra gì đó trong mắt Min-kyung.

- Chị sợ làm hỏng Album lần này à?

Đánh trúng vào nỗi lòng Min-kyung, nàng đột nhiên méo xệch mặt, không biết là đang cố cười hay nín nhịn nữa. Ji-soo nhìn biểu cảm này đột nhiên buồn cười, khóe môi hơi run run để ngăn cái nhếch lên cười của mình.

- Chị nên tự tin với bài hát này của tôi. Tôi có lý do để khẳng định như vậy.

- Lý...lý do gì vậy?

Ji-soo vớ lấy cốc nước, nhấp một ngụm rồi lại nhìn thẳng vào mắt Min-kyung.

- Giai điệu đó, tôi sáng tác để hợp với tông giọng của chị. Ca sĩ chỉ mất tự tin khi một bài hát không phù hợp với chất giọng của mình mà thôi. Nếu phù hợp từ đầu, chẳng có gì khiến chị không làm chủ được cả bài nhạc. Bài hát này vốn là dành riêng cho chị, hay nói đúng hơn chỉ chị mới xử lý được nó. Tôi nói vậy có làm chị khá hơn không?

"Dành riêng... cho mình?"

Min-kyung đỏ bừng mặt. Dù không có hàm ý sâu xa khác, nhưng cái câu "dành riêng cho chị" cũng khiến lòng nàng rối loạn.

Min-kyung một chút ngẩn ngơ, tự bắt bươm bướm trong lòng. Lời lẽ kia vô cùng thành thật, thành thật đến mức làm nàng bị rơi vào ảo giác. Những tiếng như rót mật cứ lướt qua vành tai, để rồi mặt nàng càng lúc càng thêm đỏ ửng.

Ji-soo mang cái vẻ khó hiểu đánh sang phía Min-kyung. Cô không rõ đã nói gì mà khiến người này mang cái vẻ thẹn thùng như bây giờ. Mọi thứ cô nói nãy giờ đều vô cùng thực tế, chả nhẽ cô lại nói gì đắc tội với người kia?

- Dạo này chị hơi lạ!

Ji-soo cuối cùng vẫn quyết định nói thẳng không vòng vo. Trong đầu cô một đống thắc mắc, nếu vòng vo thì vừa mất thời gian lại không có đúng với tính cách của cô.

- Lạ...lạ gì?

Nàng giật mình nhìn thẳng vào mắt Ji-soo, đáp lại cái nhìn đó của nàng là một cái nhướn mày.

- Tôi khiến chị không thoải mái gì đúng không?

- Không... không thoải mái?

- Phải! Tôi thấy vậy. Từ khi biết chuyện tôi sáng tác ca khúc chủ đề cho Album lần này của chị, chị vô cùng không tự nhiên. Thậm chí tôi còn cảm thấy chị cố tránh né tôi vậy. Tôi ngoại trừ việc kín miệng không kể cho chị chuyện đó, tôi tự tin khẳng định tôi không có lỗi nào hết. Vậy lý do gì mà chị lại như vậy?

Ji-soo mặt không chút cảm xúc, cứ vậy chăm chăm nhìn Min-kyung. Áp lực, nàng thấy vô cùng áp lực bởi lẽ cô nói đúng. Rõ ràng cô không sai chuyện gì, cô không đáng bị nàng cư xử như vậy nhưng phải nói như nào để cô hiểu, nàng hoàn toàn không có ý xấu, thái độ đó chỉ là do lương tâm nàng bị giằng xé mà thôi?

Một lúc lâu không thấy Min-kyung đáp trả, Ji-soo tự cho rằng mình đã làm gì có lỗi thật. Tự nhiên cơ mặt cô hơi giật giật, vẻ mặt có chút tự trách cứ bản thân.

- Kì thực nếu tôi có làm gì cũng mong chị nói thẳng. Tôi rất ghét những chuyện không rõ nguyên do. Nếu hôm nay không thể nói thì để hôm khác. Không làm phiền chị dùng bữa nữa. Tôi xin phép.

Ji-soo vội vã đứng lên. Đúng là thái độ của cô có hơi khó chịu, nhưng gần đây lại khá ôn hòa với nàng. Nàng biết điều đó, vì lẽ đó mà khi cô hỏi nàng nhất thời cứng họng không thể nói ra cái lý do thực sự khiến nàng như vậy là ở nàng chứ không
Advertisement
phải ở cô.

Nàng cũng sợ, sợ cô biết chuyện sẽ xa lánh nàng, nàng sợ cô không còn tin tưởng nàng nữa.

Mà từ bao giờ... nàng cho rằng cô tin tưởng nàng?

- Em... không ăn sao?

Min-kyung hấp tấp đứng lên chạy theo sau cô. Ji-soo đưa tay lên vẫy vẫy mang ý chào tạm biệt.

- Tôi còn có hẹn, để lần sau!

- Nhưng gọi món rồi mà! Ở lại dùng...

Ji-soo đã khuất dáng, chỉ còn nàng vẫn dứng chôn chân, giọng cũng lí nhí không dám nói to.

Min-kyung lẳng lặng trở về chỗ. Nàng tốt nhất không nên gây chú ý, quán không đông nhưng vẫn có khách, lộn xộn thì không hay.

Nàng mang tâm trạng nặng trĩu dùng bữa trưa, hoàn toàn là cảm giác tội lỗi với Ji-soo. Cô chẳng có lỗi, lỗi ở nàng mà ra.

Là do nàng, hoàn toàn do nàng.

- Của tôi hết bao nhiêu?

Min-kyung trên tay đã cầm sẵn thẻ quẹt, mắt đang vu vơ nhìn về màn hình điện thoại.

- À, hóa đơn này Ji-soo đã trả rồi ạ!

- Ji-soo?

Min-kyung tròn mắt nhìn về phía nhân viên phục vụ. Nàng đang vô cùng kinh ngạc. Việc Ji-soo thanh toán không làm nàng ngạc nhiên bằng chuyện nhân viên ở đây biết đích xác người kia là Ji-soo, thậm chí còn gọi tên với giọng vô cùng ôn hòa.

- À vâng! Ji-soo ban nãy đã trả rồi ạ!

Nhân viên kia lại mỉm cười đáp lại. Min-kyung hoàn toàn rơi vào khó hiểu.

- Sao cô biết người kia là Ji-soo?

Như vỡ òa, cô nhân viên kia hiểu ý tứ Min-kyung. Trên môi là nụ cười duyên dáng cùng ánh mắt vô cùng thành thật.

- Cô bé là khách quen ở đây!

"A"

Thanh âm cảm thán vang vọng trong đầu. Min-kyung gật gù, ra là nàng đã dùng bữa trưa ở quán thân quen của cô.

"Khách quen... như vậy là..."

- Ji-soo thường xuyên đến đây sao?

- Gần đây thì không, nhưng trước kia thì ngày nào cũng qua dùng bữa trưa.

Thấy vẻ thản nhiên của nhân viên phục vụ, Min-kyung lại thấy hơi kì lạ. Nàng dù gì cũng là người nổi tiếng, nếu nàng đã lộ mặt ra thì ít nhất đối phương cũng phải xin chữ kí hay gì đó. Mà người này chẳng có tý ngạc nhiên nào. Chả lẽ nàng... không thật sự quá có sức ảnh hưởng?

- Vậy sao... Mà... hình như tôi không quá nổi tiếng đúng không?

Thấy vẻ mặt của Min-kyung là nhân viên kia nhận ra thắc mắc của nàng liền. Người này khẽ che miệng cười, bộ dạng này càng như muốn khiêu khích Min-kyung vậy. Nàng hơi giận, nhưng vẫn cố nén lại để đợi câu trả lời của người kia.

- Thật ra không phải như chị nghĩ. Mọi thứ đều có nguyên do. Chứ thật sự em cũng rất muốn lập tức đến xin chữ kí và ảnh chụp cùng chị để khoe bạn bè!

Min-kyung lập tức đem bộ mặt khó hiểu nhìn cô nhân viên kia. Người này lại nhanh nhảu tiếp lời.

- Trước nhà hàng này chỉ là một nhà hàng bình dân, khách cũng chỉ lưa thưa vài người. Một năm trước có một cô nhạc sĩ trẻ tuổi sang đây dùng bữa. Vốn vô cùng yên bình, đùng một cái cô nhạc sĩ này tiếng tăm vang xa, nhà hàng này cũng tự nhiên được nhà báo để ý. Cuối cùng là trở nên nổi tiếng cũng nhờ có cô nhạc sĩ trẻ tuổi kia làm khách quen. Đợt đó có tuyển nhân viên mới, cô bé này lại là Fan cuồng của cô nhạc sĩ kia. Một buổi trưa như mọi khi, cô nhạc sĩ này lui tới nhà hàng dùng bữa thì lập tức phát hiện có người chụp trộm ảnh mình. Thậm chí cô nhân viên này còn lúng túng muốn xin chữ kí mà làm đổ canh lên người cô nhạc sĩ kia khiến chị chủ vô cùng tức giận.

"Ji-soo? Bị sao không?"

- Cũng may cô nhạc sĩ đó không sao, nhưng người nhân viên thiếu chuyên nghiệp kia lập tức bị đuổi. Cũng từ đó nội quy của nhà hàng ghi thêm một mục nữa là: tuyệt đối giữ tác phong chuyên nghiệp kể cả khi gặp người nổi tiếng. Vi phạm điều này lập tức bị đuổi. Mà bọn em vì miếng cơm nên phải tập giữ ý, giờ lâu rồi cũng thành quen. Không phải là không muốn tiếp xúc với Idol, mà là bắt buộc phải có khoảng cách. Vừa giữ an toàn cho thần tượng, lại giữ hình tượng của nhà hàng. Đó là ý chị chủ.

- Vậy sao!

Min-kyung như vỡ òa mọi chuyện. Như vậy là, cũng không phải là do mấy người này không biết nàng hay đúng hơn là không phải nàng không nổi tiếng. Chỉ là họ đang cố gắng thực hiện tốt nội quy mà đã được ghi ra mà thôi.

- Cái câu giữ tác phong chuyên nghiệp... rất hay!

Min-kyung gật gù khen ngợi, cô nhân viên kia hơi tròn mắt, nhưng rất nhanh hiện ý cười ở môi.

- Đúng ạ, kì thực em thấy Ji-soo nói gì cũng rất hay!

- Ji-soo?

Min-kyung giật mình. Nàng vốn nghĩ câu kia là chị chủ quán nói ra, sao lại có Ji-soo ở đây?

- Vâng! Khi bị đổ canh lên người, Ji-soo rất bình tĩnh, thậm chí còn trái ngược với nét mặt xám xịt của chị chủ quán. Cô bé chỉ tiến đến trước mặt cô nhân viên hấp tấp kia và nói...

"Nếu muốn sống tốt thì phải có thái độ chuyên nghiệp. Nếu không thể chuyên nghiệp trong bất cứ hoàn cảnh nào thì chỉ đáng vứt đi"

Câu nói này của Ji-soo cứ ong ong trong đầu Min-kyung đến cả khi nàng đã trở về công ty. Mang gương mặt hơi thẫn thờ ngồi lên giường nghỉ của mình, Min-kyung bâng quơ đưa bàn tay lên ngắm nghía rất lâu.

"Phải... chuyên nghiệp"

Truyện convert hay : Đệ Nhất Người Ở Rể
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện