Bảo Mẫu Nhỏ Nhà Tổng Tài

Quà Tặng


trước sau

Về thời gian thử việc, đương nhiên Diệp Nam hiểu rõ. Nó thường được sử dụng như một sự “ràng buộc” của người sử dụng lao động đối với người lao động khi ký hợp đồng lao động. Mặc dù thời gian thử việc là “anh tình tôi nguyện” nhưng quyền chủ động vẫn thường nằm trong tay người sử dụng lao động. Rất hiếm có ai tự nguyện yêu cầu được thử việc một thời gian.

“Quan hệ của chúng ta là lao động theo thoả thuận, không cần ký hợp đồng lao động, cũng không cần thử việc.” Nhậm Dịch bình tĩnh trả lời qua điện thoại, “Nếu thầy Diệp lo bản thân không đủ năng lực làm tiếp công việc này thì có thể chấm dứt hợp tác bất cứ lúc nào, không cần lo lắng.”

Diệp Nam đã yên tâm.

Nhậm Dịch đã nói đến thế, Diệp Nam cũng không tiện từ chối nữa, cho dù Nhậm Dịch có vẻ chắc chắn rằng Diệp Nam sẽ không gặp phải vấn đề “không thể cáng đáng công việc”.

Sau khi xác nhận Tiểu Hổ đã khỏi cảm lạnh hẳn và quay lại nhà trẻ rồi, Diệp Nam tới nhà trẻ gặp Tiểu Hổ một lần.

Diệp Nam đặc biệt xin nghỉ phép với Tiểu Hổ: “Thầy Diệp chuẩn bị thi cuối kỳ rồi, vài ngày nữa thầy sẽ tới gặp Tiểu Hổ được không?”

Tiểu Hổ hào sảng vẫy tay: “Thầy Diệp, thầy yên tâm, em sẽ ngoan mà, thầy cố gắng thi tốt nha.”

Diệp Nam: …Sao lại cảm thấy Tiểu Hổ chẳng có tí gì là lưu luyến nhỉ? Làm thế nào bây giờ?

Lúc Diệp Nam đưa Tiểu Hổ ra cổng không nhịn được hỏi ra miệng. Tiểu Hổ ngây thơ trả lời cậu:

“Ba em bảo thầy Diệp thi xong sẽ tới nhà em ở, vì vậy trong thời gian này em sẽ vô cùng ngoan!”

Diệp Nam vừa định giải thích với Tiểu Hổ: Tuy cậu sẽ tới làm bảo mẫu ở nhà Tiểu Hổ, nhưng không có nghĩa là cậu sẽ tới đó ở đâu mà. Có điều cậu còn chưa kịp nói gì đã thấy kính sau của chiếc Maybach màu đen đang đậu phía trước hạ xuống. Nhậm tiên sinh, người mà cậu chưa gặp mấy ngày nay đang đỗ lại ngay cạnh cậu, trông ngài ấy vẫn rất điển trai và lạnh lùng.

“Tiểu Hổ đây. Đi đường cẩn thận. Tạm biệt ngài Nhậm, tạm biệt Tiểu Hổ nha.”

Diệp Nam đưa Tiểu Hổ lên xe, chuồn nhanh như thể lòng bàn chân dính dầu.

Kỳ thi cuối kỳ của Diệp Nam đã kết thúc một cách yên ả. Tuy gần đây tâm trí cứ bị quấy rầy bởi Nhậm tiên sinh, không, là bị phân tán tập trung cho Tiểu Hổ nhưng Diệp Nam vẫn làm bài thi rất tốt.

Để ăn mừng kỳ thi cuối kỳ khép lại mỹ mãn, câu lạc bộ Chăm sóc trẻ em đã quyết định mở buổi sinh hoạt câu lạc bộ lần hai trước khi học kỳ này hoàn toàn kết thúc.

“Hoạt động của câu lạc bộ lần này, tôi đề nghị đi khu vui chơi.”

Trong cái tiết trời nóng bức thế này, mấy thanh niên thiếu nữ đã 20 tuổi đi khu vui chơi tổ chức sinh hoạt câu lạc bộ, thật đúng là một đề xuất tệ hại.

Diệp Nam ngẫm nghĩ, khéo léo nêu ý kiến: “Chủ nhiệm, tôi nhớ lần trước cậu bảo các hoạt động tiếp theo của câu lạc bộ sẽ do tôi lên kế hoạch.”

Trương Thiếu đáp: “Đúng rồi. Thế cậu có ý kiến gì tốt hơn không?”

Diệp Nam quay qua nhìn các thành viên khác, mấy nữ sinh đổ dồn về phía cậu bằng ánh mắt nóng rực mong chờ sự cứu trợ. Lưu Vân Phi thì đã bị chủ nhiệm đồng hoá, lúc này mặt mày tràn đầy vẻ bừng bừng hứng khởi.

Diệp Nam thành thật lắc đầu: “Không có.”

“Vậy được rồi.” Trương Thiếu vui vẻ, “Lần đi khu vui chơi này, ai cũng phải dẫn theo trẻ con trong nhà.”

“Cái gì?” Vẻ mặt các nữ sinh lộ ra vẻ khiếp hãi.

“Tôi dẫn theo cháu trai tôi, Lưu Vân Phi mang theo em trai.” Trương Thiếu chỉ trỏ, “Diệp Nam cũng có em trai.”

“Các cậu thì sao?” Trương Thiếu nhìn về phía các nữ sinh, “Đúng rồi, lần trước sinh hoạt có hoạt động kể chuyện, các cậu cũng từng nhắc việc trong nhà đều có trẻ nhỏ.”

Vẻ mặt các nữ sinh hơi khó coi: “Tụi nó, tụi nó không ở thành phố này, không qua được.”

Thật ra ở nhà mỗi cô đều có con nít. Nếu nhà mình không có thì họ hàng cũng có thể có cứu viện, nên lúc xin gia nhập câu lạc bộ có yêu cầu kể một mẩu chuyện cũng không phải vấn đề. Nhưng các cô vẫn cho rằng câu lạc bộ Chăm sóc trẻ em chỉ là nói suông, ai mà ngờ còn phải dắt trẻ con theo thật.

Nghĩ tới chuyện đến khu vui chơi mà không thể ăn mặc đẹp chụp ảnh xinh, lại còn phải mang bình nước, tã lót với các đồ dùng sinh hoạt cho con nít, các cô đã lắc đầu ngán ngẩm.

“Vậy ba người các cậu chỉ có thể nhìn ba tụi mình dẫn trẻ con đi chơi rồi.” Trương Thiếu tiếc nuối nhìn các cô.

Không ngờ, ngay sau đó Diệp Nam cũng nói:

“Em trai tôi cũng không sống ở đây.”

Diệp Nam cụp mắt nói khẽ, tâm trạng cậu có vẻ sa sút, khiến mọi người không khỏi muốn mở miệng an ủi.

Trương Thiếu nói: “Vậy cũng không sao, chúng ta không mang trẻ em theo cũng được, chỉ có sáu thành viên câu lạc bộ cùng đi thôi vậy.”

Các nữ sinh lần nữa dấy lên hy vọng, mạnh mẽ nhìn Diệp Nam. Diệp Nam nhìn ánh mắt cầu xin của các cô thì không nỡ từ chối nữa, thế là đồng ý luôn.

Sáu thành viên câu lạc bộ thu tiền quỹ tại chỗ, Trương Thiếu gọi taxi tới khu vui chơi.

Diệp Nam mua cho các thành viên mấy chai nước. Lúc cậu đang trả tiền, điện thoại trong túi bỗng rung lên. Diệp Nam đã lưu số điện thoại của Nhậm Dịch từ lâu. Cậu đặt túi đựng nước lên quầy rồi ra ngoài nghe điện.

“Ngài Nhậm.” Diệp Nam lịch sự chào hỏi.

“Thầy Diệp.” Nhậm Dịch cũng lịch sự đưa ra yêu cầu, “Hôm nay có thể phiền cậu đón Tiểu Hổ về nhà giúp tôi không?”

Diệp Nam sững sờ trước câu hỏi tế nhị của Nhậm tiên sinh.

“Hôm nay ngài Nhậm không có thời gian đi đón Tiểu Hổ sao?” Cậu hỏi.

“Đúng vậy.” Nhậm Dịch đáp.

Diệp Nam đợi chừng mười giây, thấy đối phương không định giải thích lý do, cậu đành nói tiếp: “Nhưng mà tôi không có xe, tôi cũng không biết địa chỉ nhà anh.”

“Tôi sẽ bảo Ôn Bình lái xe tới nhà trẻ, thầy Diệp chỉ cần dẫn Tiểu Hổ lên xe thôi.” Nhậm Dịch bình tĩnh nói.

Nếu mà vị trợ lý tên Ôn Bình kia biết lái xe đi đón Tiểu Hổ thì sao không để anh ta đưa Tiểu Hổ về nhà chứ? Diệp Nam cảm thấy rất khó hiểu.

“Tôi nghe nói thầy Diệp thi cuối kỳ xong rồi.” Nhậm Dịch nói tiếp.

Trước mắt Diệp Nam hiện lên thêm mấy dấu chấm hỏi. Sao tin tức của ngài Nhậm nhanh nhạy thế nhỉ?

“Vì vậy tôi nghĩ là nên thực hiện giao kèo được
rồi, thầy Diệp.” Nhậm Dịch tiếp lời.

Diệp Nam lập tức ngước lên nhìn trời. Cậu nhớ mặc dù cậu đã đồng ý tới Nhậm gia chăm sóc Tiểu Hổ nhưng cậu còn chưa ký tên vào hợp đồng, vả lại bản hợp đồng cậu đã xem cũng không ghi rõ ngày bắt đầu làm việc. Nói cách khác, bản hợp đồng đó còn chưa có hiệu lực, sao phải thực hiện chứ.

Thân là sinh viên ngành Luật, cậu tin mình có nghĩa vụ phải giữ vững lập trường. Nhưng không ngờ sau khi cậu cẩn thận lựa lời nói lý xong lại nghe được tiếng cười nhẹ của Nhậm tiên sinh.

“Thầy Diệp, nếu cậu gấp gáp vậy thì hôm nay lúc cậu tới đón Tiểu Hổ, tôi sẽ bảo Ôn Bình mang hợp đồng qua cho cậu. Cậu ký xong là nó sẽ bắt đầu có hiệu lực ngay.” Nhậm Dịch nói vậy đấy.

Diệp Nam:? Cậu có sốt ruột đâu chớ?

Sao cậu cứ có cảm giác mình đã bị tên tổng tài giảo hoạt kia cho vào tròng nhỉ?

Tuy cách thức của Nhậm tiên sinh không ngay thẳng cho lắm, nhưng Diệp Nam vẫn đồng ý đi đón Tiểu Hổ theo thỉnh cầu của Nhậm Dịch. Từ lúc thi cuối kỳ tới nay đã ba ngày cậu không đến nhà trẻ, thật ra cậu cũng rất nhớ bọn nhỏ.

Vì phải tới nhà trẻ đón Tiểu Hổ nên cậu cũng không ở lại khu vui chơi được lâu. Cậu vừa mới vào cảm nhận được bầu không khí náo nhiệt trong khu vui chơi thì đã phải xin lỗi các thành viên câu lạc bộ rồi gọi xe tới nhà trẻ Thiên Tinh.

Lúc cậu mở cửa phòng học ở nhà trẻ ra, cậu đã nhìn thấy Tiểu Hổ được vây quanh ở giữa, trên đầu đội một chiếc vương miện nhỏ đón nhận những tiếng vỗ tay xung quanh.

Các giáo viên ở nhà trẻ thường sắp xếp mấy trò chơi nhỏ có thưởng để cổ vũ bọn trẻ. Cậu nghĩ Tiểu Hổ mới giành được vị trí số một trong trò chơi nào đó, vì vậy bèn vỗ tay theo mọi người rồi đi tới đứng sau lưng giáo viên.

“Thầy Diệp!”

Đôi mắt Tiểu Hổ mở to tròn xoe, sau khi nhìn thấy Diệp Nam liền vui vẻ chạy tới. Diệp Nam cười đỡ lấy Tiểu Hổ vừa chạy tới ôm chân mình, chạm vào vương miện trên đầu Tiểu Hổ: “Đây là phần thưởng Tiểu Hổ giành được ư? Giỏi quá đi!”

“Đây là quà cô Lâm tặng em!” Tiểu Hổ nói xong liền nhìn chằm chằm vào Diệp Nam với ánh mắt tràn đầy mong chờ.

Diệp Nam sững sờ. Vẻ mặt Tiểu Hổ thế này rõ ràng như đang chờ mong cậu cũng tặng nó một món quà. Nhưng hôm nay cậu tới hơi vội, đúng là không chuẩn bị quà.

“Xin lỗi Tiểu Hổ rất nhiều, thầy Diệp quên mang quà rồi, lần sau mang tới cho em nhé, được không?” Diệp Nam nói xin lỗi.

Tiểu Hổ hơi tủi thân bĩu môi, vẻ mặt vô cùng mất mát nhưng vẫn nhận lời xin lỗi của Diệp Nam.

“Tôi nhận được điện thoại từ ba của Tiểu Hổ, hôm nay là sinh nhật Tiểu Hổ nên để thầy Diệp tới đón bé về nhà sớm.” Cô Lâm xoa xoa đầu Tiểu Hổ, “Hôm nay Tiểu Hổ có vui không?”

“Vui ạ!” Dù không nhận được quà mà Diệp Nam hứa từ trước khiến Tiểu Hổ hơi thất vọng, nhưng Tiểu Hổ vẫn gật đầu.

Diệp Nam nắm tay Tiểu Hổ rời khỏi nhà trẻ, trong đầu vẫn đang bị thông tin vừa nghe được oanh tạc.

Hôm nay là sinh nhật Tiểu Hổ ư? Mặc dù Tiểu Hổ đã từng nói sinh nhật bé trong tháng này, cậu lại không nghĩ tới là mấy ngày đầu tháng.

Đương nhiên cậu chưa quên mình đã hứa sẽ chuẩn bị quà sinh nhật cho Tiểu Hổ, thậm chí cậu còn đang nghĩ xem nên tặng quà gì. Nhưng cũng không ai nói với cậu hôm nay sinh nhật Tiểu Hổ mà… Diệp Nam khóc không ra nước mắt, vô cùng tự trách bản thân.

Tiểu Hổ ra khỏi nhà trẻ đã nhanh chóng nhìn thấy xe của ba mình, lập tức chạy ù tới. Diệp Nam đi theo Tiểu Hổ tới cạnh chiếc xe, lúc này Ôn Bình đang đứng chờ bên cạnh bèn kéo cửa xe ra giúp Tiểu Hổ.

“Cảm ơn.” Diệp Nam nhìn Ôn Bình mặt không cảm xúc đeo kính râm, trong lòng do dự không biết có nên nhờ Ôn Bình trên đường đưa Tiểu Hổ về thả mình xuống đi mua quà không.

“Mời lên xe, thầy Diệp.” Ôn Bình không chút gợn sóng nói. Diệp Nam đành phải chui lên ghế ngồi phía sau.

Trước khi khởi động xe, Ôn Bình nói với Diệp Nam: “Bên cạnh ngài là đồ Nhậm tổng đưa cho ngài.”

Diệp Nam: Ừ tôi biết rồi, muốn tôi ngồi trên xe ký hợp đồng sao? Thật ra ngài Nhậm đâu cần gấp gáp như thế, tôi cũng không chạy đi đâu mà.

Cậu lấy bản hợp đồng trong túi ra xem lại một lần. Sau khi nhìn thấy hành động của Diệp Nam từ kính chiếu hậu trong, Ôn Bình lại nói tiếp: “Túi giấy trong tay ngài cũng là chuẩn bị cho ngài.”

“Được rồi, cảm ơn.” Diệp Nam không để ý, vẫn ngồi đọc hợp đồng.

Cậu lấy bút ký tên mình và ngày tháng vào trang đầu và trang cuối của hợp đồng, nhét một phần hợp đồng vào trong túi văn kiện, rồi mới cầm lấy túi giấy bên cạnh lên. Trong túi giấy có một hộp kẹo được gói ghém đẹp mắt. Diệp Nam nhìn bao bì bên ngoài, là hình Pikachu.

Trong túi giấy còn kèm theo một tấm thiệp: “Chúc Tiểu Hổ sinh nhật vui vẻ!”. Phần ghi chú tên trên tấm thiệp ghi dòng chữ: Thầy Diệp.

Diệp Nam: …Đây, là quà sinh nhật để tôi đưa cho Tiểu Hổ sao?

Truyện convert hay : Tu La Võ Thần

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện