Bao Giờ Chúng Ta Yêu Nhau

Chương 8


trước sau

Ngày hôm sau, ánh nắng ban mai chiếu rọi xuyên qua cửa sổ phòng. Tia sáng ấy đánh thức Cẩn Mai, nàng lờ đờ mở mắt rồi đưa tay lên che ánh nắng

Cảm giác đầu tiên nàng nhận được đó chính là đầu nhứt bưng bưng lên. Một tay chống xuống giường đỡ cơ thể ngồi dậy, tay còn lại đưa lên xoa hai bên thái dương

Ánh mắt đảo quanh nhìn một chút, nàng nhớ được gì đó từ chuyện hôm qua. Nàng rủ rê Thi Hàm đi ăn thịt nướng rồi chính mình còn uống rượu

Càng nhớ thì mọi chuyện lúc sau càng ùa về, bỗng nhiên Cẩn Mai chợt bừng tỉnh, hai mắt mở to như phát hiện điều gì đó

Hình ảnh nàng chạm tay vào mặt Thi Hàm, nắm tay cô ngày một rõ ràng. Và điều đáng bất ngờ đó chính là trong lúc không kiểm soát được bản thân lẫn hành động, nàng đã hôn Thi Hàm trong cơn say

Không, mọi thứ khiến nàng không muốn suy nghĩ đến nữa. Nhưng cảm giác lúc đó rất thật, không thể nào phủ nhận được

Cẩn Mai hối hận ôm lấy đầu mình, mặt tỏ ra vẻ thống khổ. Nàng đã làm nên chuyện gì rồi vậy trời, tại sao lại có thể hôn người con gái đó

Nụ hôn đầu đời của mình, Cẩn Mai chậm rãi đưa tay lên sờ vào môi. Cảm xúc một lần nữa dâng trào trong tâm trí

Làm sao bây giờ, làm sao mà nàng còn mặt mũi mà đối diện với Thi Hàm nữa đây. Đây chính là sự cố ngoài ý muốn, nàng không muốn như thế

Lúc này chỉ muốn đào một cái hố thật to để chui mình xuống đó. Cẩn Mai đau đầu vò tóc, mặt mày nhăn nhó

Sau đó dẹp qua hết những thứ linh tinh đó để vệ sinh cá nhân để đi làm. Nàng không muốn nghĩ nữa, cũng chả muốn để tâm đến

Trên bàn ngay lúc này đã có sẵn bữa sáng, chỉ là không có thấy người kia. Cẩn Mai chậm rãi kéo ghế ra rồi ngồi xuống, mắt đảo quanh nhìn một chút

Vẫn như ngày nào, những món nhìn thật hấp dẫn, thấy là chỉ muốn nếm thử ngay

Vừa lúc này, Thi Hàm không biết đi đâu đã trở về. Cô mở cửa bước đi thật nhanh vào bếp để tìm nước uống

Và rồi cả hai người dừng lại nhìn nhau. Ánh mắt cùng với biết bao sự việc tối đêm qua lại một lần nữa ùa về

Không khí thật ngượng ngùng, không gian im phăng phắc chẳng có một tiếng động. Chạm ánh mắt của Thi Hàm thì ngay tức khắc Cẩn Mai né tránh

Nàng là không muốn nhìn thấy cô, không muốn nhớ lại những chuyện đã qua. Cặm cụi ăn lẹ không nói năn gì

Thi Hàm có chút khó hiểu nhưng sau đó cũng nhận ra được hành động vừa rồi của Cẩn Mai. Thấy nàng không nhìn làm tâm tình cô thêm trống trải

Mặt có hơi trầm xuống, cô đã biết trước được là Cẩn Mai sẽ như thế rồi. Cảm giác ấy thật chẳng muo có tí nào, nhìn nàng mà cô thấy đau lòng

Có lẽ nàng không có một chút tình cảm đặc biệt dành cho cô rồi.

Cứ mãi ngồi thẫn thờ, suy nghĩ sâu xa về một chuyện. Tuệ Lâm ngồi đối diện khá là tò mò. Cô thấy nàng như vậy suốt cả ngày rồi, hỏi thì không chịu trả lời trả vốn gì cả

Rồi đột nhiên tiếng chuông điện thoại trên bàn vang lên cắt đứt những dòng suy nghĩ. Cẩn Mai thoáng giật mình, tay không nhanh không chậm cầm lên xem

Đó là một dãy số lạ nhưng nàng vẫn phải nghe vì biết đâu là khách hàng thì sao

"Alo!?"

"Chào cô, không biết là cô còn nhớ tôi đã?"

Nghe người kia nói vậy, đôi chân mày nàng nhíu lại. Vẻ mặt đâm chiêu suy nghĩ người kia là ai

"Xin hỏi ai ở đâu dây bên kia?"

"Nhanh như vậy cô đã quên rồi sao. Tôi là người lần trước đến nhờ cô giải quyết chuyện thừa kế tài sản đó"

Cẩn Mai cũng ngờ ngợ nhớ ra được rồi, người này có chút ấn tượng nên nhắc lại vẫn nhớ.

"Không biết là anh gọi tôi là có chuyện gì?"

"Tối nay tôi có thể mời cô một bữa tối được không? Để cảm ơn cô đã giúp tôi giải quyết mọi chuyện êm xuôi, chỉ là một bữa ăn chẳng lẽ cô đi sao"

Bên này Cẩn Mai trầm mặt mà suy nghĩ, nàng hơi do dự một chút. Không biết là có nên đi ăn cùng anh ta hay không?

Nhưng người ta đã đích thân mời mà từ chối thì cũng không được. Thôi thì chỉ là dùng bữa tối, không
phải chuyện to tác gì

"Được, vậy anh nhắn địa chỉ cho tôi biết, tôi sẽ đến đúng hẹn"

"Không cần như vậy, tôi sẽ đến tận nơi đón, cô chỉ cần đứng đợi tôi là được rồi"

"Tôi chưa nói địa chỉ nhà của tôi, làm sao anh biết được"

"Danh thiếp lần trước cô đưa cho tôi trên đó có ghi"

Màn đêm lại buông xuống là lúc đến giờ đã hẹn. Cẩn Mai ăn mặc thật xinh đẹp trong bộ váy trắng tinh khiết. Trên tay kèm theo một chiếc ví nhỏ cùng với một số phụ kiện trên người

Nàng đứng đợi người kia đến đón, miệng có hơi mỉm cười. Đây không phải là lần đầu tiên nàng đi ăn tối cùng người con trai

Lần này là cảm giác có chút thích thú, không biết vì điều gì mà nàng lại muốn tìm hiểu về người này

Từ đằng xa, một chiếc xe hơi sang trọng đang tiến lại gần. Xe dừng, lập tức cánh cửa mở ra và sau đó là một người đẹp trai bảnh bao

Anh ta mỉm cười nhìn Cẩn Mai và mém chút nữa là đánh mất bản thân mình vì vẻ đẹp của nàng. Vẻ đẹp ấy làm anh điêu đứng không thốt nên lời

Cẩn Mai e ngại ngượng ngùng khi bị ai đó nhìn quá lâu, nàng nở nụ cười tươi cho không khí thêm thoải mái. Anh ta lật đật chạy đến mở cửa mời nàng vào trong xe

Chiếc xe lăng bánh ngay sau đó, ánh đèn xe vừa khuất thì đâu đó xuất hiện một ánh mắt ảm đạm của một kẻ cô độc

Chỉ là vô tình nhìn thấy, vô tình lướt qua vô tình chứng kiến khoảnh khắc đau lòng đó

Chính Thi Hàm còn không muốn nghĩ đến sẽ có một ngày bắt gặp những hình ảnh ấy. Cô không thể làm gì hơn ngoài việc đứng nhìn người con gái mình thương đi cùng người lạ

Cô đau lắm, nơi trái tim như quặn thắt lại. Không biết từ khi nào bản thân lại trở nên như thế, từ một người vui vẻ trở thành kẻ ích kỷ, có tính sở hữu cao

Biết chứ nhưng Thi Hàm nhận ra là cô chẳng là cái gì đối với Cẩn Mai để có quyền xen vào. Nàng muốn đi chung với ai, cùng ai, làm gì...Cô không thể lên ý kiến cũng như quản lý được

Nhìn nàng trong bộ đồ xinb đẹp, cô chỉ ước rằng người đi chung với nàng là mình. Vậy thôi

Chẳng lẽ yêu một người là phải chịu những tổn thương mà họ mang lại hay sao?

Tình yêu đến từ một phía bao giờ cũng thiệt thòi

Ngậm ngùi nuốt nước mắt vào bên trong lòng, ngoảnh mặt nước đi. Giá như cô không gặp Cẩn Mai thì trái tim này sẽ không đau khổ

Vài ngày sau đó, tình hình không khả quan mà nó còn trầm trọng hơn. Cẩn Mai năm lần bảy lượt tránh mặt Thi Hàm ngay khi có thể

Điều này làm Thi Hàm thêm bức rức khó chịu, chỉ vì một nụ hôn đêm ấy mà làm khoảng cách trở nên xa cách đến vậy sao

Cẩn Mai ít nói chuyện và vui cười hơn, nàng giống như trở về con người của lúc trước, ngày mà Thi Hàm chưa xuất hiện trong đời

Cô thường xuyên thấy Cẩn Mai cười một mình khi cạnh bên là chiếc điện thoại. Hầu như là có thời gian rảnh là ôm khư khư lấy nó không rời mắt

Nếu Thi Hàm đoán không lầm thì chắc có lẽ nàng đã tìm cho mình được một người phù hợp.

Dù sao cô cũng chỉ là một người trên dịch vụ thuê người yêu, sẽ không bao giờ nhận được tình yêu đích thực

Tránh mặt một ngày thì không có gì để nói nhưng Cẩn Mai đã né Thi Hàm gần cả tuần nay. Điều này làm cô thêm khó chịu và bức rức

Lí do gì mà Cẩn Mai lại làm thế, mọi chuyện cũng đã qua hết cả rồi sao phải cứ tiếp diễn. Những chuyện này làm cô muốn tìm lời giải thích đến từ nàng.

Truyện convert hay : Cực Phẩm Toàn Năng Học Sinh

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện