Bao Giờ Chúng Ta Yêu Nhau

Chương 19


trước sau

Vài tháng sau đó là cả một vùng trời bình yên, mọi chuyện trở về trật tự của ban đầu giống như chưa từng xảy ra chuyện gì. Nhưng có lẽ để lại vết thương lòng ở trong tim hai người họ

Đầu tháng được biết ba mẹ của Cẩn Mai sẽ trở về nước để thăm nàng sống như thế nào. Cũng đã lâu rồi họ không gặp nhau trực tiếp mà chỉ thông qua chiếc điện thoại

Cẩn Mai phong thái ung dung ngồi đợi chuyến bay của ba mẹ đáp xuống. Vẻ mặt lạnh lùng của nàng khiến những người xung quanh thấy sợ nhưng vẫn thu hút được sự chú ý của các chàng trai khác

Nàng nhếch mép cười, chỉ toàn là những kẻ ham mê vẻ đẹp bề ngoài, càng nhìn càng phát chán.

Hơn năm phút sau, ông bà Lục bước ra từ cánh cửa kia, bên cạnh còn có một cô thư ký riêng. Họ tươi cười rạng rỡ bước đi, trò chuyện với nhau

"Ba mẹ!"

Dứt lời, Cẩn Mai hớn hở chạy đến ôm lấy mẹ. Bà Lục nhớ con gái đến chịu không nổi nữa rồi, nàng lớn thật đó

"Coi kìa, nó quên luôn cả ba nó rồi, trong mắt chỉ có mẹ thôi"- Ông Lục nói giọng chán nản, buồn cười

"Con nào dám chứ, con cũng nhớ ba lắm!"

"Thôi được rồi, chúng ta về nhà rồi nói tiếp"

Trên xe rôm rả tiếng cười, để thư ký kia lái xe thay cho Cẩn Mai để nàng nói chuyện với mẹ mình.

"Ba quên chưa giới thiệu với con một người"- Ông Lục nhìn sang cô thư kí rồi nói tiếp: "Đây là thư ký Mai của công ty mình, đồng thời cũng là cánh tay phải đắt lực của ba. Lớn tuổi hơn con đó nha, sau này nhờ cô chiếu cố cho con gái tôi rồi! "

"Nhất định rồi!"

Nói chuyện được một hồi lâu thì bà Lục chợt nhớ đến chuyện gì đó, bà cười nói: "Cẩn Mai này, mẹ thấy con cũng không còn nhỏ nữa, cũng đến tuổi lấy chồng. Con ở bên này lâu như vậy không biết đã có người yêu chưa?"

Nhắc đến làm tâm trạng của Cẩn Mai đang cao hứng thì tuột dốc không phanh. Gương mặt không còn nét vui vẻ gì nữa, mắt đảo nhìn sang hướng khác để tránh đi ánh mắt của mẹ

Lấy chồng? Điều này Cẩn Mai đã từng nghĩ đến và cũng muốn như vậy. Nhưng có lẽ vì vết thương lòng của ai kia để lại khiến nàng không còn hứng thú với chuyện này nữa rồi

"Mẹ, chuyện này còn quá sớm để nói đến. Con còn muốn lo cho sự nghiệp của mình, vẫn nên đợi thêm vài năm nữa"

"Vài năm nữa? Con có biết là cỡ tuổi con họ đã lập gia thế hết rồi không. Nếu con vẫn chưa tìm thấy thì để mẹ, mẹ có quen biết một vài người bên này, nghe đâu con của họ vẫn còn độc thân..."

"Em đừng có ép buộc con nó chứ, khi nào nó muốn thì tự nó tìm. Với lại không phải muốn có người yêu là dễ, cứ từ từ"

"Ông biết cái gì mà nói, lí do tôi về đây một phần là vì con đó. Để vài hôm gặp lại mấy bà bạn, tôi sẽ tìm người mai mối"

Cẩn Mai chỉ biết thở dài mệt mỏi, nàng cứ nghĩ ba mẹ về là thăm mình, ai ngờ còn đem theo cái chuyện này theo. Nàng hiểu ý mẹ nhất, bà ấy một lời như đinh đóng cột, đã quyết là sẽ làm cho bằng được

Ông Lục cũng chán nản, ông lắc đầu rồi cũng không nói thêm được lời nào.

Vì ba mẹ về nên Cẩn Mai buộc phải đến ở chung với họ tại căn biệt thự lớn ở trung tâm thành phố. Ban đầu nàng không chấp nhận nhưng vì không muốn ba mẹ buồn nên nghe theo

Cũng đã hơn một tháng Thi Hàm vẫn trong tình trạng không có gì làm ngoài việc đến phòng trà đàn piano. Cô thấy rất chán nản, chẳng muốn làm gì cả

Cô không thể cứ để yên được, phải đến công ty hỏi vụ việc này ra làm sao mà bây giờ cô vẫn chưa có hợp đồng. Đứng trước cánh cửa, Thi Hàm hít thở một hơi lấy bình tĩnh rồi mới dám đẩy cửa bước vào.

"Ủa Thi Hàm, em đến đây có chuyện gì không?"- Vẫn là anh ta, anh thấy nét mặt căng thẳng của cô nên cũng đoán ra được

"Em có chuyện muốn hỏi anh"- Thi Hàm đặt nhẹ túi xách rồi ngồi xuống, ngữ khí có nghiêm túc nói tiếp: "Đã hơn mấy tháng nay rồi tại sao em vẫn chưa có bất kỳ một hợp đồng thuê hết vậy anh? Lúc trước mỗi tháng hoặc vài tuần đều có nhưng những tháng gần đây rất lạ. Chẳng những vậy, ngày đó còn bị hủy hợp đồng vô cớ. Anh giải thích cho em biết đi"

Tâm tình của anh ta nhảy dựng lên khi Thi Hàm nhắc đến chuyện này, sắc mặt anh lo lắng đến hoảng sợ. Anh nhíu mày suy nghĩ, hai tay bấu chặt vào nhau

Nhưng nếu không nói sự thật cho Thi Hàm biết thì với tính cách này của cô chắc chắn sẽ không chịu đi cho đến khi biết nguyên nhân.

Anh cũng không muốn lừa dối Thi Hàm làm gì, giấu được đến tận bây giờ cũng là quá hay rồi, đến lúc phải nói sự thật

"Thật ra thì...anh cũng không muốn giấu em làm gì đâu nhưng mà cô ta không cho anh nói"

"Cô ta?"- Thi Hàm khó hiểu nhíu mày

"Là Lục Cẩn Mai"

Nghe tên của người nàng khiến cô bàng hoàng, tại sao chuyện này lại liên quan đến Cẩn Mai chứ. Suy nghĩ kiểu gì cũng không nghĩ ra được

Thế là anh ta ngồi tường thuật lại tất cả mọi thứ cho Thi Hàm nghe, một chữ cũng không kể sót. Thi Hàm càng nghe càng không dám tin nữa, tại sao nàng lại làm vậy với mình

Đây là công việc của cô, nàng làm như vậy có còn nghĩ đến cô hay không hả? Hèn chi mấy tháng gần đây chẳng có hợp đồng nào với cô.

Thi Hàm ngồi
thất thần một lúc lâu, anh ta ngồi đối diện cảm thấy thật có lỗi với cô quá đi mất. Làm sao mà dám nhìn thẳng vào mắt cô nữa đây, chỉ vì tiền mà anh trở nên ích kỷ

"Anh xin lỗi...thật ra anh cũng không muốn giấu em đâu, chỉ vì lợi ích riêng mà anh làm vậy. Mong em rộng lượng bỏ qua"

"Không còn gì thì em về, tạm biệt"- Thi Hàm đứng lên xoay người bỏ đi, đi được hai bước thì quay lại nhìn anh: "Từ nay anh xoá em ra khỏi danh sách của công ty luôn đi, em không muốn làm nữa"

Anh biết Thi Hàm có lẽ rất bất ngờ và sốc nhưng bây giờ mọi chuyện cũng đã lỡ làng hết rồi, không thể như ban đầu được.

Hối hận chính là thứ mà anh thấy đầu tiên, bây giờ Thi Hàm không muốn ở lại nữa thì phải như thế nào. Nhờ có cô mới thu hút nhiều người, vậy mà cô rời khỏi thì còn gì nữa đâu

Những người khác không phải không còn, mà chỉ là không bằng một góc của Thi Hàm. Anh đập mạnh tay xuống ghế rồi ngẫm lại những gì mình đã làm

Bước đi lang thang trên con đường, trời cũng tối rồi nhưng Thi Hàm vẫn không muốn về nhà. Sau đó cô tấp vào một quán ăn bên đường, thong thả ngồi xuống

"Con muốn ăn gì?"- Bác chủ quán lên tiếng hỏi

"Một phần thịt nướng và năm lon bia"

Cứ thế vừa ăn vừa uống bia, Thi Hàm uống mà không ngần ngại điều gì cả, đơn giản là muốn vơi đi nỗi buồn trong lòng. Năm lon bia chốc lát đã hết sạch, cô kêu thêm năm lon tiếp theo

Bác chủ quán thấy cô uống nhiều quá nên can ngăn nhưng cô không màng đến, miệng thì bảo ổn nhưng lòng đau như cắt

Vô tình Chân Ni lái xe ngang qua, nàng nhìn thấy Thi Hàm ngồi uống bia một mình thì cho xe dừng lại ngay. Đậu xe ở bãi gần đó rồi đến chỗ cô

Người trước mặt bây giờ ngồi cũng không vững nữa kìa, tay thì cứ rót bia ra ly uống như đúng rồi vậy

"Sao lại ở đây uống một mình vậy chứ, không rủ người ta gì hết"

Thi Hàm nghe giọng nói có chút quen thuộc thì ngước mặt lên nhìn, đôi mắt lờ đờ nhận ra được là Chân Ni rồi không thèm quan tâm

"Đó giờ mới thấy em ngồi uống bia như vậy, có tâm sự sao?"

"Chị ra chỗ khác đi...tôi không thích chị"- Thi Hàm xua tay muốn đuổi Chân Ni

Chân Ni bất giác mỉm cười, nàng thích thú ngồi chóng cằm nhìn gương mặt đỏ ửng do uống bia của Thi Hàm. Dễ thương thật đó, da mặt cô trắng pha thêm chút đỏ thì không thể cưỡng lại được

"Chị...làm gì nhìn tôi, mặt tôi có dính cái gì à?"- Nói xong còn đưa tay lên sờ vào mặt để kiểm tra

Chân Ni lại bật cười trước hạnh động đáng yêu của Thi Hàm, nàng đưa tay lấy ly bia trên bàn rồi nốc cạn.

"Em và Cẩn Mai là quan hệ như thế nào?"

Nghe đến Cẩn Mai làm Thi Hàm dừng lại tất cả hành động, cô không phản ứng mà chỉ cúi gầm mặt xuống bàn. Cô muốn quên đi thì có người lại nhắc đến, khó hiểu thật

"Là tôi yêu chị ấy... nhưng tôi chọn cách buông bỏ để chị ấy không yêu một người không có tương lai như tôi"

Trái tim Chân Ni nhói lên, nàng chua xót nhìn gương mặt đáng thương của Thi Hàm. Nàng cũng đau lắm, nàng cũng có thích cô nhưng có lẽ đã chậm hơn Cẩn Mai một bước

Sau lúc nào Cẩn Mai cũng hơn nàng hết vậy, cả trong công việc và tình yêu, tất cả đều thua cô ta. Đến người nàng thích cũng thích cô ta, ông trời bất công quá

Nhìn bộ dạng này của Thi Hàm thì Chân Ni cũng đoán được rồi, có lẽ cô rất yêu Cẩn Mai. Bởi vậy Thi Hàm không bao giờ để ý đến nàng dù chỉ một chút vì trong lòng cô đã có người khác

"Tôi cũng thích em...nếu em và Cẩn Mai không đến với nhau thì hãy cho tôi một cơ hội được không?"

Chân Ni chủ động nắm lấy tay Thi Hàm trong phút chốc, nàng nắm chặt không muốn buông tay. Thi Hàm nhìn nàng rồi chuyển ánh mắt xuống bàn tay đang bị nắm chặt

Cô từ từ rút tay ra, sau đó liếc mắt sang nơi khác.

"Xin lỗi...tôi không thể thích chị...chúng ta tốt hơn nên dừng ở tình bạn"

Bị Thi Hàm từ chối thẳng thừng khiến Chân Ni không thể ngăn nổi nước mắt rơi trên mặt. Hai bên khoé mắt đỏ ngầu, cổ họng nghẹn ngào không nói nên lời

Đánh mắt sang nơi khác để lau đi những giọt nước mắt ấy, nàng thấy đau đớn trong lòng. Thi Hàm đó giờ vẫn không thay đổi, vẫn một mặt lạnh lùng với nàng

Nàng có cái gì không tốt hơn Cẩn Mai chứ, mọi thứ Cẩn Mai có thì nàng cũng chẳng có thiếu một thứ gì. Tại sao nàng lại phải đau khổ yêu một người không yêu mình để rồi nhận lấy đau buồn

Truyện convert hay : Mị Y Khuynh Thành: Nghịch Thiên Bảo Bảo Phúc Hắc Cha

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện