Bách Yêu Phổ 2

Chương 9: Phi Phi 3


trước sau

《Bách yêu phổ》


Hắn nơm nớp lo sợ bước đến cạnh lão.
Giọng khàn đặc của lão thái giám lượn lờ bên tai hắn.
Trước khi trời sáng, lão thái giám đã trút hơi thở cuối cùng.
Hắn vội vàng rời khỏi kinh thành, không đem theo thứ gì, chỉ đem theo một cái rương gỗ, trong đó có một cái lồng sắt nhỏ, một cục đá mài và một chồng giấy vàng.
Giờ đây, lão đã đến độ tuổi giống như lão thái giám kia rồi, ở kinh thành mở một tiệm quan tài, trừ việc không nhà không còn không cái ra, thì tháng ngày trải qua cũng tính là không tồi, ít nhất lão cũng không có thiếu tiền.
Nhưng mà, lão Hứa ở phía đối diện thực sự là quá mức đáng ghét, đáng ghét còn hơn cả lão Tạ lão Hà lão Tần năm đó. Có con cái thì ghê gớm lắm sao, thì có thể chế giễu tình cảnh của lão, còn nhớ lão Tạ mở tiệm đồ cổ năm đó chỉ thẳng vào mũi lão nói làm là đồ thái giám, cũng nhớ hai đứa con của hắn cố ý đến tè trước cửa tiệm của lão. Đứa bé bảy tám tuổi, vừa vén quần vừa vênh mặt cười lão, những người xung quanh thấy thế cũng che miệng cười. Tôn nghiêm của một người cô độc bán quan tài, hoàn toàn không ai thèm quan tâm.
Cứ mỗi lần gặp phải những trò đùa vô ý hoặc cố ý như thế, lão đều không tức giận, chỉ cười cười, sau đó trốn trong một góc không có người nghe thấy cũng không thể nhìn thấy, gương mặt tươi cười đó trong tức khắc trở nên âm u giống như biến thành một người khác vậy.
Có lúc lão thậm chỉ còn hi vọng bản thân nên lâm một căn bệnh nặng rồi chết, đời người dừng lại ở đây thôi là được rồi, lão không có gan tự vẫn, lão cũng không có dũng khí để đâm con dao vào ngực mình, nhưng những tháng ngày sống trên đời này lão lại không hề vui vẻ như thế.
Mùa xuân năm đó, hai đứa con trai nhà lão Tạ vẫn hay đến đi tè trước cửa nhà lão đó lần đầu tiên đi xa, đến một ngôi thành khác ở chốn xa để nhập hàng cho gia đình. Phu phụ lão Tạ dặn dò kỹ lưỡng, dặn hai người hắn đi đường nhớ cẩn thận, bình an đi bình an trở về, còn phái thêm bảy tám tên nô bộc đi theo.
Lão vẫn như cũ ngồi trong một góc của cửa tiệm, nhìn thấy hai phu phụ lão Tạ nước mắt ngắn dài tên hai đưa bảo bối của mình đi.
Lão đột nhiên nhớ đến "di vật" mà sư phụ để lại cho lão.
Tối hôm đó, lão đứng trước ngọn nến, một tấm giấy vàng bị ngọn lửa đốt hóa thành khói.
Đại khái là ba tháng sao, trước cửa nhà của Tạ gia liền treo đèn lồng trắng có viết một chữ "điện"*
*Có nghĩa là tế lễ, chữ này đại biểu cho tang lễ.
Tự xưng thông mình, hai vị công tử mới tập tễnh bước ra đời, một người chết một người bị thương, đại công tử bị cướp biển chém chết tại chỗ, con trai nhỏ bị chặt một chân vứt xuống nước, mệnh lớn không bị chết đuối, trôi đến bờ thì được người khác vớt lên. Từ ngày bọn họ rời đi, phụ mẫu nhà họ Tạ ăn ngủ không yên, ngày ngày đều cầu thần bái Phật, chỉ nguyện con trai có thể bình an trở về, lại chưa từng nghĩ đến nguyện vọng của họ lại bị đảo ngược đến cái tình cảnh này.
Lão giống như chẳng liên quan gì, còn lấy thân phận của hàng xóm láng giềng đến chia buồn nữa.
Thấy hai phu phụ nhà lão Tạ kêu trời kêu đất, hắn cảm thấy cục tức này cuối cũng cũng có thể nhổ ra rồi.
Tiếp đó mấy người trong ba năm thời gian, lão Tần bán vải cũng làm ăn không được, phá sản; lão Hà bán thuốc cùng bị đụng đến quan phủ, cuối cùng để bị phán lưu đày, không còn cơ hội quay lại nữa; bây giờ, đến lượt ông chủ Hứa của tiệm cầm đồ. Tên ngụy công tử giả vờ tỏ ra là một khẽ thuần phác đôn hậu kia thực sự làm cho người khác buồn nôn, gần đây lão thấy đứa con trai duy nhất được ông ta coi như báu vật đã bị nhiễm bệnh nặng, cuồi cùng lại có cơ hội giúp hắn, làm đảo điên nguyện vọng rồi.
Lão nhấc bút lên vẽ trên tấm giấy vàng.
Lúc chỉ còn thiếu một nét cuối cùng, cửa phòng liền bị đẩy ra, bảy tám tên hán tử bịt mặt đen giương đao lên xông vào.
Đều chính là một đám thổ phỉ vô cùng "đơn giản", mục tiêu chỉ có một chữ tiền
Trong đêm đó, mấy cửa tiệm làm ăn đều bị cướp.
Lão không có tiếc tiền, chỉ là khi bọn thổ phỉ để vào góc đặt cái lồng sắt đó, lão mới theo bản năng phản kháng lại. Đó chính là "niềm vui duy nhất của lão trong quảng đời còn lại, bọn chúng có thể lấy hết tất cả tiền của lão, nhưng không thể lấy cái lồng đó đi.
Đám thổ phỉ được nhiên không thể đồng ý. Một người lão già đáng chết, có tư cách gì cản trở bọn họ muốn lấy đi, lão cứ gắt gao ôm lấy eo của tên thổ phỉ: "Tất cả những thứ nơi đây đề cho các ngươi, còn cái lồng để lại đó cho ta."
Thực ra cũng là do lão gấp gáp quá nên mới phạm phải sai lầm ngu xuẩn đó, lão càng làm thế, người ta càng cho rằng đó là mộ bảo bối có giá trị liên thành.
Tên đứng đấu trong đám thổ phỉ kêu lão bỏ tay ra, lao không buống. Tên đó liền vô cùng tức giận, đá lão một phát không nói, còn quay lại cho lão một đao.
Hắn chém xuống người lão, giống như chiếc lá khô cuối cùng cũng rời cành. Từ đó đến này, sinh mệnh lão giống hệt như thân thế lão, đã sớm tàn phế không đầy đủ. Đều nói sinh mệnh đẹp đẽ, nhưng lão thực sự không hiểu được, cái gọi là đẹp đẽ và vui vẻ kia, phải chăng chính là cảm giác lúc lão nhìn thấy nhà người ta phá sản nhìn người khác chết đi hay là họ ngửa đầu gào khóc.
Không còn ai có cơ hội để trả lời lão nữa.
Giây phút sắp tắt thở, lão đột nhiên nhớ đến một chuyện, chính là cho đến ngày hôm này, lão sống trên đời những đến một nguyện vọng thực sự cũng không có.
Trên đầu xỏ đá thi thể của lão ra, sau đó đi đến trước cái lồng.
Trong góc rất tối, tên đầu xỏ huơ tay lấy một cây đèn dầu chiếu sáng.
Rất nhanh, trong căn phòng đã trở nên hỗn loạn. Đám thổ phỉ đại khái cảm thấy khiếp sợ, vừa mắng cái thứ quỷ gì không biết, vừa vung đao chém vào cái lồng sắt.
Những người khác đều sợ chết khiếp, bốn con trùng nhỏ mà màu lục biến hình từ trong lồng chui ra, cúi đầu tản ra bốn hướng trốn đi.
"Yêu quái." Không biết ai đó hét lên một tiếng.
Nỗi sợ hãi giáng xuống căn phòng, tình cảnh trong đó giống như biến thành đao quang kiếm ảnh, tên đầu xỏ và mấy tên thủ hạ của hắn chém bừa vào cái thứ chạy quanh bên chân bọn chúng.
Mà nhưng thứ nhỏ như chuột kia tựa hồ không hề sợ hãi, hoàn toàn không có chút chướng ngại gì mà chạy quanh, cuối cùng một con xui xẻo bị chém một đao, có con thì bị chặt đầu, có con thì bị chặt ngang éo, thân thể bị đứt thành bốn năm mảnh rất nhanh liền hóa thành một đám nước màu xanh lục.
Đợi cho chúng nhân đã bình tình lại, tên đầu xỏ mới hít sâu một hơi lạnh lẽo nói: "soát thêm một lần nữa."
Chúng nhân lại

lần nữa soát trong ra ngoài.
Nó trốn trong một góc tường, dùng hết sức đến ép sát thân thể vào, nhưng trước sau khi cùng sẽ bị lộ ra tay chân.
Có bóng râm chiếu xuống, một người dừng lại trước mặt nó.
Nó run rẩy nhìn hắn cúi người xuống, đôi mắt trên tấm vải che mặt đen híp lại.
Hắn nhìn thấy nó rồi, ánh đao trong tay lóe sáng.
Chết thì chết, dù gì thì mọi người đều chết cả rồi, dù gì thì cũng không thể trở về nhà nữa rồi, nó nhắm mắt lại.
"A Thủy ngươi có phát hiện ra gì chưa." Có một tên đồng bọn hỏi hắn.
Hắn nói: "Không có. Đến chuột cũng không có."
Nó kinh ngạc.
Chỉ trong một đêm thôi, sự tự do đột nhiên đến thật bất ngờ.
Nó nhìn thấy đám thổ phỉ bước ngang qua thi thể của người đó, mang theo tất cả những tài vật mà chúng kiếm được trong tiền quan tài đi. Nó đứng trước thi thể của người kia ngây ngốc đến khi trời sáng, lại đến khi trời tối lại, cho đến khi tiếng bước chân và tiếng hô hào hỗn loạn truyền từ bên ngoài vào, nó mới chui ra khỏi vết nứt chỗ khe cửa, mãi mãi rời khỏi cái nơi đã giam giữ thơi gian cuộc đời nó.
Nó chưa từng hận lão thái giám, tiểu thái giám cũng thế, chỉ là, có một chút thương bọn họ.
Tin tức ông chủ tiệm quan tài bị giết cho đến mấy tiệm xung quanh bị cướp rất nhanh đã truyền ra khắp các con hẻm gần đó, người của quan phu đi ra đi vào hiện trường vài lần, vụ án dừng lại ở hai chữ "Đợi tra", giấy niêm phong dán lên trước cửa tiệm quan tài, dám cho đến khi bị bạc màu cũng không có người đến gỡ.
Mọi người rất nhanh đã quên đi, từng có một ông lão từng làm thái giám đó, sự tồn tại của hắn cũng giống như những cổ quan tài bị bán ra kia, tử khí nồng nặc, không được người khác yêu thích, không có bất cứ giá trị nào để người ta có thể nhớ về.
Mùa hạ trong tòa thành này được yêu thích hơn mùa đông, gió mùa đông giống như một con đao không hề lưu tình.
Trên một con đường bình thường, tiếng ve không ngừng kêu vang trong cơn gió ngày hè nóng rực, thỉnh thoảng lại có mấy người qua đường trên tay cần chiếc quạt nhàn rỗi nói chuyện phiếm, trong không khí ngập tràn mùi thơm cùa hoa Quế.
Một con mèo đen ung dùng đi dọc theo chân tường, đi thẳng đến một cây cầu đã, một hàng liễu rũ, cuối cùng dừng lại trong một góc quẹo ở bờ sông.
Trong một góc nhỏ không dễ có người phát giác, một nam một nữ đang nói chuyện, người nữ chôn đầu bên vai của nam tư.
"Đợi ta ba năm, ta sẽ đường hoàng đến cười nàng."
"Trần Bạch Thủy, đây là chàng nói đấy nhé, chàng phải làm được đấy."
Ánh trắng dưới tâng mầy lớp lớp lộ ra nửa khuôn mặt, sau đó rất nhanh liền trốn vào lại trong đám mây.
Con mèo đến dừng lại bên cạnh cây liễu cách bọn họ không xa, yên tĩnh nhìn vào ánh mắt của nam nhân kia.
Rất nhanh, nữ nhân kia vẫn không đành lòng rời đi, còn người nam tử vẫn đừng ở chỗ cũ, cho đến khi không còn nhìn thấy bóng lưng của nữ nhân kia nữa chỉ còn lại một mùi hương nhàn nhạt cương trên người hắn, hắn vẫn không nỡ rời đi.
Hắn đặt mông ngồi xuống đất, thuận tay nhặt một cục đá lên ném vào trong hồ, đôi mày nhíu chặt lại, ai cũng không thể mở ra được.
Mèo đen đi qua, ngồi bên cạnh hắn.
Hắn phát hiện ra cái thứ không mời mà đến này, lông mày giãn ra một chút, nói: "Ở chỗ ta không có cá, cũng không có chuột, ngươi ngồi bên cạnh ta cũng chả có gì tốt đâu."
Con mèo đen ngoẹo đầu nhìn hắn, nói: "Hóa ra ngươi tên là Trần Bạch Thủy."
Hắn xem chút nữa lăn xuống hồ.
"Ngươi." Hắn chật vẫn bò từ dưới đất đứng dậy, chỉ vào con mèo đen: "Mèo sao biết nói chuyện." Nói xong lại chật vật gõ vào đầu mình mấy cái: "Nhất định là do ta trước đấy uống rượu nhiều quá rồi."
"Ta nhận ra đôi mắt của ngươi." Mèo đen lại nói, sau đó nhảy phốc một cái cuống đất, một thứ nho nhỏ màu xanh lăn ra từ trong thân thể của con mèo đen, vẫn là tư thế cúi đầu xuống đất đó.
Hắn kinh ngạc che miệng, hơn nửa ngày mới hồi thần trở lại: "Là là ngươi."
"Hai năm rồi nhỉ." Nó đừng ở cách hắn một bước chân, chớp đôi mắt nhỏ nói: "Không ngờ lại còn có thể gặp lại nhau."
"Ngươi ngươi rốt cuộc là cái quái gì thế." Hắn lùi lại phía sau mấy bước.
"Ta tên Phi Phi, là một yêu quái." Giọng của nó rất nhỏ, giống như giọng một đứa bé không phân biệt được giới tính.
Hắn cố ép bản thân mình trấn tĩnh lại, không quá tin tưởng mà hỏi: "Ngươi ngươi thực sự là một yêu quái."
"Đúng thế"
Hắn trầm mặc rất lâu, đột nhiên lại cười rộ lên: "Nếu như ngươi là một yêu quái, thì cớ sao lại bị nhốt trong lồng không thể thoát thân được, vì sao lại bị mấy tên thổ phỉ chém chết mà không thể phản kháng lại được, yêu quái không phải là có thể hô mưa gọi gió, giết người vô hình sao."
Nó nghĩ một hồi, hỏi ngược lại: "Vậy ngươi là nhân loại sao."
"Ta đương nhiên là người rồi."
"Nếu như người là người, thì tại sao lại giết người cướp của, sao đến cả người mình yêu cũng không thể cưới được, nhân loại không phải luôn nói rằng các ngươi là linh hồn của vạn vật, là chúa tể của thế gian sao."
Hắn bị nghẹn họng, cư nhiên không thể tìm được lời nào để phản bác, chỉ cần một chân thôi cũng có thể đạp chết con yêu quái nhỏ màu lục này.
Một lúc sau, hắn đột nhiên cười, lắc đầu nói: "Sớm biết có hôm nay, lúc đầu đã không thả cho ngươi một con đường sống rồi. Thật không ngờ ngươi nhìn có vẻ nhát gan như thế, nhưng ăn nói lại sắc lẹm như đao kiếm thế kia."
"Vì thế trên thế gian này có nhân loại thân bất do kỷ như người, thì đương nhiên cũng có loài yêu quái không thể hô mưa gọi gió như ta." Nó nghiêm túc nói: "Trời đất bao la, ta và ngươi lại có thể trùng phùng, chi bằng ngươi nhân của ta một bái, ta sẽ trả lại cho ngươi cái ân tình ngươi thả cho ta một con đường sống kia."
"Đừng, một tên nhóc đầu lúc nào cũng cúi xuống hải bái ta thế nào đây." Hắn huơ tay với nó: "Cứ coi như ta lúc đó căn bản không nhìn thấy ngươi đi, ngươi cũng không nợ nhân tình với ta, ta không có thói quen ở cùng với yêu quái."
25.07.2020


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện