Bách Yêu Phổ 2

Chương 5: Niêm Hoa 5


trước sau

Advertisement



《Bách yêu phổ》


Là cô bé, cô bé kia đang cầm trong tay cây đuốc hắn nhét vào tay trước đó, vẫn là cái biểu cảm muốn khóc nhưng không dám khóc đó, run rẩy đứng ở nơi mà cô ấy không nên đến.

Chỉ trong một khắc đó, hắn mới cảm thấy sợ hãi, trong lòng giống như trống đánh.
"Ngươi vào đây làm gì." Hắn tức giận hét lên, quay người lại ôm cô lên, tiếp tục liều mang chạy.
"Muội sợ tiểu ca ca không tìm được đường ra." Cô cuối cùng cùng khóc nấc lên.
Hắn cắn răng, không nói thêm câu nào nữa, chỉ dùng sức mà chạy về phía trước.
Thân thể cơ hồ như không còn tri giác nữa, đau đớn cũng không còn, linh hồn và cơ thể hắn tựa như đã bị tách riêng ra rồi, nhưng cho dù thế nào hắn cũng không thể bay ra được, bởi vì thân thể hắn quá nặng nề rồi, không chỉ là một thanh kiếm, còn có cả tính mạng của tiểu a đầu này.
Bên tai vang lên âm thanh vù vù, trước mắt có một tia sáng kỳ quái lướt qua, hắn hình như đã nhìn thấy sư phụ, cũng nhìn thấy bản thân mình thuở ấu thời.
Sư phụ đang thắp hương cho sư phụ người, hắn đừng sau lưng sư phụ, hiếu kỳ hỏi: "Sư phu, sư phụ của người sao lại có thể ra khỏi quỷ u trong khi những người còn lại đều bị chết trong đó thế."
Sư phụ trầm mặc hồi lâu, nói: "Ngươi đánh bị thương người đang chạy trốn cùng người, là sư huynh ta."
Hắn lúc đó không hề biết chuyện này có liên quan gì đến việc sư phụ của sư phụ còn sống.
Nhưng vì sao bây giờ, vì sao bây giờ hắn mới nhớ đến câu chuyện cũ không thể ai biết để này.
Bản thân hắn đang nghĩ gì thế này.
Lũ quái vật đuổi theophía sau có lẽ đã rất gần rồi, bởi vì cảm thấy hắn càng chạy càng chậm, cánh tay ôm lấy ai đó càng lúc càng vô lực.
Nếu như cứ tiếp tục thế này, cả hai sẽ chết mất.
Thể lực tổn hao quá nhiều, bước chân của hắn mềm nhũn, té xuống dưới đất, a đầu trong lòng đã bò ra ngoài.
Hắn bò dậy quay đầu, đã không thể đếm được những con mắt đỏ rực đang ở cách bọn họ hai mét đang chớp chớp, có lẽ là ba con quái vật, cũng có thể là sáu con.
Nhưng mà lối ra có lẽ cách không còn xa nữa, kiếm Vô Lạc cùng đang ở trong tay hắn, thắng lời chỉ còn cách gần như thế.
Hắn đột nhiên gầm lên giống như một con quái vật, giống như đem toàn bộ tính mạng của mình giao phó trong tiếng hét đó, sau đó giống như điên lao nhanh về phía trước, một mình.
Sau lưng là một mảnh hỗn loạn, là cô bé đang khóc thét, liều mạng kêu tiểu ca ca, tiểu ca ca
Hắn bịt tai lại, không nghe thấy, cái gì cũng không nghe thấy.
Khi hắn cuối cùng cũng chạy ra khỏi được quỷ uyên rồi, hắn vẫn chạy điên cuồng trên nền tuyết, không có phương hướng, chỉ muốn chạy trốn.
Cho đến khi hắn cuối cùng cũng không còn chút sức lực nào nữa, mới "bịch" một tiếng rơi xuống nên tuyết dày, mặc cho bầu trời đây tuyết lấp đi cái thân thể vừa đại nạn không chết của hắn.
Kiếm Vô Lạc, là của hắn rồi.
Cánh cửa của ngôi miếu hoang đung đưa theo gió, tiễng kẽo kẹt vang lên.
"Danh kiếm thiên hạ đều có tính xấu như thế, bọn chúng dùng cách của mình để lựa chọn chủ nhân." Hằn nhìn vào thanh trường kiếm trong tay: "Lúc đó sư phụ của sư phụ ta nhìn thấy nó, đến chạm cũng chưa cạm được nó thì đã chật vật trốn ra ngoài rồi, người không làm được chủ nhân của nó. Ta nhổ nó ra khỏi quỷ uyên, hay là nó vẫn chưa chấp nhận ta là chủ nhân của nó."
"Thật là một cây kiếm ngỗ nghịch." Đào Yêu cười cười: "Vậy thì ngươi như thế nào mưới có thể làm chủ nhân của nó."
"Kiếm tên Vô Lạc, tự nhiên là người cả đời này phải hoàn toàn không vui vẻ(nghĩa của hai từ vô lạc đó ạ) thì mới làm được chủ nhân của nó rồi."Hắn ngẩng đầu nhìn vào pho tượng Phật loang lổ trên kia: "Phật gia lúc nào cũng nói phổ độ chúng sanh đến bờ cực lạc bên kia, ta thấy ta không thể đến đó rồi. Bắt đầu từ khoảnh khắc ta bỏ mạc cô bé đó, nửa đời còn lại của ta đều không hề liên quan đến hai từ cực lạc nửa rồi, có lẽ nó xác nhận được điều này, ta mới có thể rút nó ra, làm chủ nhân của nó, cùng đồng hành cho đến tận bây giờ."
Đào Yêu nhún nhún vai, nói: "Nhưng ngươi là đệ nhất thiên hạ rồi mà."
"Đúng vậy, nghe thì có lẽ ta nên vui mừng mới đúng." Hắn nhìn Đào Yêu: "Năm thứ hai có được kiếm Vô Lạc, tất cả những người và môn phái đánh bại sư phụ ta năm đó, đều biến mất trong tay ta. Ta không giết hắn, chỉ chặt một cánh tay của hắn, đừng trước mặt hắn đạp nát bước hoàng nạm chữ vàng trước cổng nhà hắn. Từ đó về sao, cái tên Phong Vô Lạc dần dần được vang lên trong giang hồ. Ta không có bằng hữu, chỉ có đối thủ, đến cuối cùng, ta đến cả đối thủ cũng không có nữa. Những người chết dưới lưỡi kiếm của ta, còn nhiều hơn cả tượng Phật trong miếu.
"Ngươi dùng tên kiếm đặt tên cho mình sao." Đào Yêu ngước nhìn tượng Phật trước mặt, bên kia cầm bông sen phổ độ chúng sanh, bên này cầm yêu kiếm giết người vô số, hai loại đối nghịch nhau ở trong đêm đầu thu ở cùng một chỗ,
Hắn quay người, đánh giá Đào Yêu: "Ngươi vẫn chưa nói cho ta biết tên của ngươi."
"Đào Yêu." Nàng hào sảng trả lời.
"Ngươi mặc một thân y phục đỏ tươi thế này, có vài phần tương tự Nha Nha." Đôi mắt hắn đột nhiên lướt qua một tia dịu dàng.
"Đào Yêu trợn to mắt: "Nói như thế, nếu như ta mặc y phục màu đen, thì ngày hôm đó ngươi sẽ không giúp ta lấy lại túi tiền có phải không."
"Có thể là vậy." Hắn cũng rất thành thực.
"Ta hối hận rồi." Nàng đột nhiên nói như thế, trong lời nói có chút hàm ý.
Hắn ngẩn người, sau khi trầm mặc rất lâu, hắn mới nhìn ra sắc đêm bên ngoài ngôi miếu đổ nát: "Ta hối hận ngày hôm đó không chịu quay đầu, đưa cô ấy đên Lạc Dương mua kẹo ăn."
"Niêm Hoa có cho người triệu hồi nó một lần hối hận, nếu như ngươi thành công rồi, thì có thể quay trở lại lúc đâu, lần nữa đưa ra quyết định."Đào Yêu nhìn thấy bóng lưng cô đơn của người trước mắt: "Nhưng cái giá phải bỏ ra là, dù cho quay trở lại lúc đầu, mang theo Nha Nha đến Lạc Dương, thì bảy ngày sau đó ngươi bắt buộc phải biến mất." Nàng ngừng lại một lát lại nói: "Sau đó ngươi sẽ biến hành một Niêm Hoa khác, trừ người sau này triệu hoán ngươi ra, thì ngươi sẽ mãi mãi không được bất cứ người nào trên đời nhìn thấy. Từ đó về sau cuộc sống mà ngươi có được, sẽ giống như những u hồn lưu lạc trên khắp ngóc ngách trên thế gian, không ai nhìn thấy, không ai nghe thấy, nếu như có yêu quái nào đó nguyện ý trò chuyên với ngươi, hoặc là giống như ta có thiên phú dị bẩm rất được

Advertisement
các thiếu nữ yêu thích. Nhưng cuối cùng vẫn là cuối cùng, ngươi vẫn sẽ chỉ cô đơn một mình. Những hậu quả này, ngươi đều biết chứ."
Hắn gật đầu: "Ta biết cả. Ba năm trước, lúc ra biết được yêu quái này từ miệng của mấy tên đạo sĩ , ta liền bỏ ra rất nhiều sức lực đi chứng thực, cuối cùng tìm được một người tự xưng là thân tiên sống Hư Cốc tiên sinh. Hắn nhận thù vàng của ta, dạy ta cách triệu hoán Niêm Hoa. Nhưng mà, không hiệu quả, vì thế sự tình mới biến thành như những gì ngươi nhìn thấy bây giờ.
Đào Yêu đồng tình nhìn Hư Cốc tiên sinh đang năm dưới đất kia, nói: "Hắn không lừa ngươi."
Hắn cau mày.
Nàng chỉ và bên cạnh cánh cửa miêu kia: "Niêm Hoa ở đó, ngươi đã triệu hoán thành công, nhưng ngươi không thể thấy được nó."
Hắn sửng sờ: "Tiểu Đào Yêu, ngươi có biết hậu quả của việc nói bừa không."
"Đại thúc à, ta trước nay chưa từng lừa những người đẹp trai." Nàng nghiêm túc nói: "Ngươi tĩnh tâm lại, ngửi xem thử, có hay không có một mùi hương ngọt ngào nhàn nhạt, một mùi hương hoa lúc có lúc không."
Hắn bán tín bán nghi hít sâu một hơi, ngẩn người.
"Ngửi thấy rồi chứ." Nàng nhìn vào không khí bên kia: "Từ sau khi ngươi triệu hoán nó ra, liền có một sợi dây liên kết vô hình cột chặt ngươi và nó lại với nhau rồi, ngươi đi đâu, nó chỉ có thể đi theo đến đó, đáng tiếc ngươi không nhìn thấy nó, nó cũng không thể nói chuyên cùng ngươi.
"Thật sao." Hắn ngờ vực nhìn qua phương hướng mà nàng chỉ, thanh âm có chút run rẩy: "Vậy yêu quái thực sự đang ở bên cạnh ta thì tại sao ta lại không thể nhìn thấy nó, Hư Cốc tiên sinh nói nếu ta có thể triệu hoán nó ra thì ta sẽ có thể nhìn thấy nó."
"Trong lòng có hối hận, hối hận sâu như biển, sẽ sinh ra Niêm Hoa. Áo trắng vô diện, cầm hoa trên tay, có mùi hương lạ. Khi người có nỗi hối hận lớn triệu hoán, được hoa này, có thể quay về lúc ban đầu, bảy ngày sau thân thể biến mất, trở thành Niêm Hoa, lưu lạc thế gian, mãi mãi không kết thúc." Nàng chậm rãi nói: "Ta từng xem một cuốn sách nói về yêu quái miêu ta bọn chúng như thế, bất quá phía sau còn có một câu nữa."
"Là gì." Hắn khẩn thiết nói.
"Ngươi có nỗi hối hận lớn, tất phải ôm lấy tội nghiệt, hoặc làm bị thương người khác, hoặc làm thương cách con vật, nếu như đã thông cảm được thì Niêm Hoa không hiện ra." Nàng vỗ vai hắn: "Nghe không biết: "Nghe hiểu ý của lời này chứ."
Hắn sửng sốt.
Lúc này, Đào Yêu đi đến đám không khí hư vô kia, cúi đầu nói gì đó, thỉnh thoảng lại gật gật đầu.
"Điều này không thể nào." Hắn lẩm bẩm.
Đào Yêu đi về lại, nhìn thẳng vào mắt há: "Nha Nha chưa từng hận người. Vì thế là căn nguyên của mọi sự hối hận của ngươi, hoàn toàn không muốn bước lại cuộc đời của cô ấy lần nữa, vì thế Niêm Hoa mới bị kẹt như thế, không cách nào gặp gỡ ngươi để tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ của nó. Chính là đơn giản thế đó."
Hắn lui về sau hai bước, dùng sức lắc đầu: "Không thể nào, cô ấy sao có thể không hận ta, ta có tội lớn với cô ấy như thế, cô ấy không thể nào tha thứ cho ta được."
Nàng trợn mắt nhìn hắn một cái, nắm lấy tay hắn: "Đi thôi, Niêm Hoa nói đưa ngươi đến một nơi."
Ngày hôm sau, bọn họ đừng trên một con đường nhỏ không mấy ai chú ý đến trong thành , trước mắt là một ngoii nhà đơn sơ, xung quanh trồng đầy cây tử đằng leo bám trên bức tường màuxám.
Nàng kéo hắn nhảy qua bờ tường, lén lút quan sát mọi thứ trong nhà.
Có hai đứa bé đang chơi đùa với nhau trong đó giống như là huynh muội, một đại hán tầm ba mươi tuổi đứng phía sau nói lớn với hai đứa nó rằng nhanh vào ăn sáng nếu không sẽ đến học đường trễ mất. Không lâu sau, trong cửa phòng có một nữ tử tâm hai bảy hai tám tuổi gì đó đi ra, áo vải trâm màn, trắng nõn thanh tú, chỉ là trên mắt bịt một tấm vải đen, nàng huơ huơ y phục trong tay nói: " Cha nó ơi, trời lạnh rồi, kêu mấy con mặc thêm y phục đã rồi đi."
Hán tử vội vàng quay người lấy y phục, giọng quở trách: "Nàng chỉ lo nói hai đứa nó thôi, bản thân nàng cũng mặc đồ mỏng manh thể. Tuy rằng tên của nàng là Nha Nha, nghe thì có vẻ rất trẻ trung, cũng không phải cả đời này nàng cứ trẻ mãi như thế, sao không chịu chú ý đến sức khỏe của mình chứ."
Nữ tử chống nạnh nói: "Chàng đang chê ta già sao."
"Ta không có ý đó."
"Ta giận rồi."
"Đừng mà nương tử, lát nữa ta mua kẹo vừng mà nàng thích nhất về được chú, nàng đừng giận nữa."
"Thế còn được."
Hai đứa bé đứng bên kia hết: "Cha mẹ, chúng con đến học đường dây."
"Đợi đã, còn chưa ăn sáng mà."
"Không kịp nữa rồi."
Trước khi bị phát hiện, hắn kéo Đào Yêu nhảy xuống, giống như người mất hồn dựa vào vách tường, không còn thấy cái gì mà khí chất của thiên hạ đệ nhất kiếm khách nữ, chỉ thấy một người đàn ông trung niên yêu đuối và kinh hỷ.
"Niêm Hoa nói quái vật ở quỷ uyên làm hại đôi mắt của Nha Nha, nhưng không biết vì nguyên nhân gì, bọn nó không ăn thịt Nha Nha. Có lẽ là chế cô bé thịt ít quá." Đào Yêu nhìn bóng hai đứa bé đang chạy nhảy đằng xa: "Sau khi cô bé bò ra khỏi quỷ uyên, mạng lớn được một thợ săn cứu sống, và được người thợ săn tốt bụng nuôi lợn, cuối cùng còn gả cho đứa con trai của thợ săn, mười năm trước, hai phu thê nhà họ cuối cùng cũng chuyển từ Chướng Châu đến Đế Đô, dựa vào buôn bán nhỏ mà sinh sống, sau này có sinh được một trai một gái, cuộc sống cũng xem như là an ổn."
Hắn ráng chống đỡ lấy thân thể mình, hỏi: "Sao nó biết được."
Khi người thành thục kể ra câu chuyện khiến ngươi cảm thấy vô cùng hối hận để triệu hoán Niêm Hoa, ngươi, Nha Nha, Niêm Hoa, liền trở thành một chỉnh thể có sự liên hệ mật thiết, tất cả những gì giữa ngươi và Nha Nha đều bị Niêm Hoa nhìn thấy, đây chính là yêu lực của Niêm Hoa, rất khó để giải thích cho rõ ràng." Đào Yêu nhìn hắn thè lưỡi: "Dù gì thì ngươi tin nó là được rồi. Niêm Hoa là một số ít trong các loại yêu quái không nói đó."

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện