Bách Yêu Phổ 2

Chương 23: Hư Hao 5


trước sau

Advertisement

《Bách yêu phổ》
Bất quá, nếu như thực sự làm như thế, sẽ còn phiền phức hơn nữa. Vốn dĩ hắn hoàn toàn có thể khống chế được thân thể của Nhạc Bình Xuyên, nhưng nếu như không đồng thời khống chế thêm Hư Hao thì nó sẽ có cơ hội trốn thoát, ý là hắn không thể nào phân thần ra để đi khống chế thêm thân thể nàng ta, cũng không cách nào dựa vào Nhạc Bình Xuyên mà thắp sáng đèn bách gia được.
Vì thế, nhất định phải có người giúp đỡ mới được.
Hắn chọn tiểu Vy, a đầu thân cận nhất với Nhạc Bình Xuyên, hai người tình như tỷ muội. Căn cứ vào tất cả những gì hắn thấy từ khi vào Trường Đao môn, sự lo lắng của tiểu Vy đối với Nhạc Bình Xuyên cũng không thua kém Nhạc môn chủ là bao, đến Nhạc môn chủ còn chủ động nói với hắn, tiểu Vy là người hắn yên tâm nhất trong Trường Đao môn, can đảm chu đáo, tính cách đơn thuần lương thiện, có nàng chiếu cố Nhạc Bình Xuyên, hắn mới có thể yên tâm.
Cho dù đã nói như thế, nhưng cho dù là hắn.
Trước khi đổi hồn phách với Nhạc Bình Xuyên, hắn đem đèn lồng tự tay làm giao cho nàng ta, chỉ nói đơn giản với nàng rằng muốn tìm về những thứ tiểu thư nhà nàng vứt đi, còn nói rõ rằng ngày kia hắn sẽ lâm vào trạng thái hôn mê, mà hành vi tiểu thư nhà nàng có thể sẽ không giống như trước kia nữa, có thể sẽ không còn khóc nữa, cũng không nói thêm câu nào nữa, nhưng điều này nàng không cần quan tâm, chỉ cần ở cạnh bên Nhạc Bình Xuyên đừng rời đi, một khi phát hiện ra Nhạc Bình Xuyên lâm vào trạng thái vô tri vô giác, lập tức đốt đèn lên, đưa đèn chiếu lên thân thể của tiểu thư nhà nàng, cho đến khi Nhạc Bình Xuyên có thể đứng dậy được mới dừng lại. Hắn thận trọng nói, cây đèn này nhất định phải giữ cho kỹ, nếu như không có nó, tiểu thư nhà nàng thực sự là không còn đường sống nữa rồi. Mà những lời trên nàng biết là được, đứng nhất phải nói cho người khác nghe, đến lúc đó chỉ sợ nhiều người biết lại hỏng chuyện. Nếu như có người hỏi hắn lúc nào thì bị ngất đi, thì nàng chỉ cần nói rằng bản thân nàng cũng bị ngất, nên cái gì cũng không biết là được.
Tiểu Vy vô cùng chăm chú ghi nhớ mỗi một câu nói của hắn.
Sau đó hắn liền chờ đợi.
Ông trời có mắt, bốn ngày sau, tên Hư Hao tham lam kia quả nhiên quay trở lại. Ở trong thân thể của Nhạc Bình Xuyên đánh một trận với nó, hắn thắng rồi.
Nhưng mà, khi tấy cả đều chiếu theo bố trí của hắn thuận lợi tiến hành nhưng đến bước quan trọng cuối cùng, đèn bách gia lại không có tác dụng, chính xác mà nói thì là không có ai thắp nó lên cả. Trong lúc hoảng hốt, hắn nhìn thấy tiểu Vy cầm đèn bách gia lên, sau đó chạy về hướng ngược lại.
Vì như thế, hắn chỉ có tiếp tục khống chế Hư Hao, nhưng hắn cũng đồng thời không thể thao túng được thân thể của Nhạc Bình Xuyên được. Một khi phân thần, thì Hư Hao sẽ nhân cơ hội đó thoát thân, nếu muốn bắt nó thì không thể được nữa. Vì thế hiện trạng mới trở thành như thế này, hai người hắn bị nhốt trong thân thể của Nhạc Bình Xuyên, rơi vào trong ý thức tàn lưu của nàng, ai cũng không thể thoát thân.
Vốn là căn dặn người được tín nhiệm nhất, chưa từng nghĩ đó lại là cây đao tự bổ ngược lại mình. Đối với điều này , hắn cảm thấy thật phiền muộn. Không phải nói tình như tỷ muội sao.
Hắn tức tối đạp Hư Hao một cước.
Mặt nước vẫn rộng như thế, chiếc thuyền và xác chết kia vẫn không ngừng chìm nổi, hắn kiên trì giữ lấy một tia hi vọng, không muốn đầu hàng.
Đột nhiên, một âm thành lạ lẫm vang lên từ một hướng khác trên mặt nước.
"Ti Tĩnh Uyên"
Có người thắp sáng đèn, căn phòng tối đen cuối cùng cũng được ánh sáng vây quanh, chỗ sáng nhất, bao bọc Nhạc Bình Xuyên vào bên trong.
Ti Cuồng Lan nâng chiếc đèn màu trắng lên, không nhúc nhích, Đào Yêu bê một cái ghế ngồi bên cạnh Nhạc Bình Xuyên, dựa vào người Ti Cuồng Lan ngủ thiếp đi.
Thời gian như bị ngưng lại, trừ tiếng hô hấp trấn định của Ti Cuồng Lan ra, thì cả căn phòng không có bất cứ động tĩnh nào.
Đột nhiên, một luồng khói đen bay ra từ trong thân thể của Nhạc Bình Xuyên, mang theo một viên ngọc màu đỏ sẫm, xông đến giữa hư không thì biến thành một hình thái quỷ dị, giống như điên cuồng giãy dụa lần cuối, sức lực hao to hết mới bất lực rơi xuống đất, lại nhìn đám tro đen xì trên mặt đất, hóa ra nó là một con chuột.
Đào Yêu và Nhạc Bình Xuyên đồng thời mở mắt.
Đào Yêu chớp chớp mắt, tựa hồ như vẫn còn chưa tỉnh táo lại, dụi dụi đầu vào nơi đang đỡ lấy người nàng, thuận tiến cười ngáo nói: "Thật là mềm quá, dễ chịu quá đi."
Ti Cuồng Lan thuận thế nghiêng người qua một bên, Đào Yêu bị mất thăng bằng té xuống đất, đau đến mức phải kêu lên một tiếng.
Ti Cuồng Lan không rảnh để ý nàng, chỉ nhìn Nhạc Bình Xuyên, đặt đèn lồng xuống, sau đó đưa tay ra huơ huơ trước mặt nàng ta.
Đột nhiên, Nhạc Bình Xuyên nắm lấy tay hắn, hai hai mắt chưa bao giờ sáng rỡ như thế, vừa mở miệng lại là giọng ồm ồm của nam nhân: "Nhanh nhanh cho ta ăn cơm."
Ti Cuồng Lan hất tay hắn ra, lạnh lùng nói: "Đến mạng còn không cần thì cần gì ăn với uống."
Nhạc Bình Xuyên đứng phắt dậy, khí thế bừng bừng giơ nắm đấm hướng về phía hắn, nhưng lúc rơi xuống lại chuyển qua kéo ống tay áo Ti Cuồng Lan, dùng sức lắc lắc nói: "Ta sai rồi, nhanh lấy đồ ăn cho ta đi, Lan Lan đệ là người thân duy nhất trên đời của ta đó."
"Lan Lan." Đào Yêu xoa mông ngồi dậy, rốt cuộc cũng nhịn không được mà cười lớn.
Ti Cuồng Lan giựt lại ống tay áo, hỏi hắn: "Trên người có mang theo khăn tay không."
"Nhạc Bình Xuyên" thuận tay sờ sờ, thực sự có một cái, rút ra đưa cho Ti Cuồng Lan: "Sao thế, mặt ta bẩn là à."
Ti Cuồng Lan vò chiếc khăn tay thành một cục, không chút khách khí mà nhét vào trong miệng đối phương, cảnh cáo hắn: "Trước khi hoán đổi lại, nếu huynh dám mở miệng, ta lập tức quay về lấy đá đập nát ngực huynh."
" Nhạc Bình Xuyên" ủy khuất gật đầu.
"Đại ca

Advertisement
ngài thú vị hơn ngài nhiều." Đào Yêu cười hi hi, sau đó lại nhìn đống tro đen thui dưới đất, chậc chậc miệng nói: "Hóa ra chỉ là một Hư Hao nguyên hình chuột, trách sao nó lại tham lam như thế, nếu không cũng không trúng kế của đại ca của ngài, quay trở lại thân thể của Nhạc Bình Xuyên." Nói đoạn, nàng nghịch ngợm đạp trên đất, đám tro đen tản ra bốn phía, chớp mắt đã không còn tung tích.
"Nếu đã là chuột thì nhất định là một con chuột sống rất thê thảm." " Nhạc Bình Xuyên" lôi khăn tay ra khỏi miệng, thở dài liên tục, vừa chạm vào ánh mắt như muốn giết người của Ti Cuồng Lan, lập tức nhét khăn tay vào lại.
Đào Yêu bĩu môi nhìn hắn: "Ngươi đồng tình với nó như thế, vì sao còn đánh cho mặt mũi nó sưng vù lên cả như thế."
"Ta chỉ đơn thuần ghét bỏ hành vi của mấy tên trộm đi niềm vui để giết người trong vô hình như chúng thôi." "Nhạc Bình Xuyên" nhịn không được lại lấy khăn tay ra: "Ngươi nghĩ đi, một người sống mà không có chút niềm vui thì còn khó chịu hơn cả việc giết họ đi ấy chứ, cái thứ yêu quái như Hư Hao, dù cho lúc sống khiến người ta đồng tình với nó, nhưng sau khi chết biến thành Hư Hao, hồn phi phách tán cũng là đúng rồi." Nói rồi lại đánh giá Đào Yêu một phen: "A đầu chăm ngựa như ngươi sao nói chuyện không biết quy củ gì thế, mở miệng là ngươi ngươi, ta là đại thiếu gia nhà ngươi đấy, ta không phải nói với ngươi ta đói bụng sao, mà ngươi làm sao vào được trong đó thế."
"Ta vụt một cái rồi vào luôn." Đào Yêu nâng tay vẻ một đường trên không trung.
"Đứa trẻ này không thành thực gì cả." " Nhạc Bình Xuyên" cốc vào đầu nàng, lại quay qua chọt vào cánh tay của Ti Cuồng Lan: "Nhặt ở đâu về thế, cùng thú vị đấy."
Ti Cuồng Lan hít sâu một hơi, vẫn lạnh lùng như trước: "Ti Tĩnh Uyên, huynh có biết hậu quả của việc làm như thế không."
"Cũng không thể không quan tâm cô nương này chứ." Ti Tĩnh Uyên chỉ vào chính mình: "Người trong lòng không còn đã đủ đáng thương rồi, còn đụng phải Hư Hao, thật là quá khổ sở rồi."
"Nếu Nhạc môn chủ đem thân thể huynh về muộn chút nữa, thì lúc này đây dù chúng ta có đến đây thì Nhạc Bình Xuyên cũng không còn dùng được nữa rồi." Ti Cuồng Lan quay người lại, giống như không muốn nhìn mặt hắn.
"Thực ra đại thiếu gia người hoàn toàn không cần làm như thế." Đào Yêu đứng giữa hai huynh đệ: "Thực sự nếu không không được thì có thể thả yêu quái đó ra, nếu ngươi khống chế được thân thể của Nhạc Bình Xuyên, thì có thể tự do ăn uống rồi, đến năng lực nói chuyện ăn uống cũng không có, chỉ dựa vào chút nước canh và thuốc bổ bên ngoài đổ vào, thì sớm muộn gì cũng đói chết mà thôi, nếu ngươi chết rồi, nhị thiếu gia sẽ buồn biết bao a."
"A đầu, cho mình đường lui chính là cho kẻ địch cơ hội trốn thoát." Bộ dạng cà lơ phất phơ nãy giờ của Ti Tĩnh Uyên cuối cùng cũng lộ ra chút quyết tuyệt, nhưng rất nhanh liền bị nụ cười hỉ hả cuốn đi: "Ta mạng lớn, với lại ta vẫn luôn tin ta và Lan Lan nhà ta có thần giao cách cảm, ngươi xem, không phải bây giờ kết cục đều hoàn mãn rồi sao."
"Nhưng đại thiếu gia ngươi vì sao lại uống thuốc an thần thể." Đào Yêu đột nhiên nhớ lại: "Ngươi có biết Nhạc Bình Xuyên cho đến khi đưa đến Ti Phủ vẫn không tỉnh lại, không ăn không uống không, điều này vô cùng tổn hại đến thân thể của ngươi đấy."
"Khụ, là nhân lúc cô ta còn ngủ thiếp đi sau khi hoán đối hồn phách, không phải ta sợ có ta tỉnh lại sẽ nói bừa sao, bị người khác phát giác trong thân thể ta phát ra giọng của cô ta, khẳng định sẽ phát sinh chuyện ngoài ý muốn sao. Vì thế ta mới nhân lúc cô ta chưa tỉnh mà lén lút chuốc thuốc cho cô ta." Ti Tĩnh Uyên tự cảm thấy bản thân hắn thặt oan uổng: "Ta nghĩ rồi, nếu Hư Hao quay lại, cũng là ba bốn ngày sau, nếu qua mấy ngày đó mà không thấy nó, ta cũng chỉ đành bỏ cuộc thôi. Vì thế ta rõ ràng đã tính kỹ lượng thuốc, ít nhất thì chỉ cần ngủ bốn năm ngày là được, thân thể đó của ta, mười ngày tám ngày không ăn không uống cũng không chết được, ai biết sự tình lại phát sinh ra như thế."
Đào Yêu nghĩ một hồi, khinh miệt nói: "Nhất định là không ngươi không hiểu cách dùng thuốc, rồi tính sai lượng thuốc, chỉ có một khả năng đó."
"Ta ba tuổi đã đọc thuộc hết y thư rồi."
"Thừa nhận đi, ngươi không có thiên phú làm đại phu. Ngươi cũng chẳng khác gì mớ đại phu mà Nhạc môn chủ mời về chẩn trị cho ngươi, đến dùng thuốc an thần quá liều cũng không chẩn đoán ra."
"Ta là đại thiếu gia của ngươi đó."
"Đại thiếu gia làm sai thì không thể nói sao."
"Ngươi ngươi ngươi."
"Nhét khăn tay vào lại đi." Ti Cuồng Lan quay đầu, nhàn nhạt liếc hai người một cái.
Được rồi, sự việc đến đây, cũng coi như đã đặt một dấu chấm kết thúc viên mãn rồi.
Khi bọn họ dìu vị "Nhạc Bình Xuyên" yếu ớt ra khỏi phòng, sắc trời vừa mới hé chút ánh sáng. Đồng thời trong một căn phòng khác, tiểu Vy bị đánh ngất đi đang nằm co quắp trên đất. Mấy canh giờ trước, Đào Yêu mượn lời của Nhạc Bình Xuyên nói ra chân tướng của nàng ta từ Ti Tĩnh Uyên, còn Ti Cuồng Lan không tốn chút sức lực nào đã ép tiểu Vy phải khai ra đèn lồng giấu ở đâu. May mắn là, nàng ta vẫn còn giữ đèn lồng lại chưa hủy đi, nếu không như muồn gom lại đèn dầu của trăm nhà thì cũng phải mất công rồi tốn thêm kha khá thời gian nữa.

21.08.2020

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện