Bách Yêu Phổ 2

Chương 19: Hư Hao 1


trước sau

Advertisement

《Bách yêu phổ》
Tiết tử
"Hư Hao, là ác yêu vậy."
------
Một trận mưa thu một hồi lạnh lẽo, thời tiết không tốt, mấy con gà trong tiểu viện đều không muốn ra ngoài đi dạo nữa rồi. Cổn Cổn rất thất vọng, ngày ngày đều đứng bên ngoài chuồng gà. Sự lo lắng đối với nó trước đây đều là nhầm lẫn cả, nó bắt gà không phải là vì muốn ăn gà, mà chỉ đơn giản là nó muốn hưởng thụ quá trình gà bay cáo chạy mà thôi. Nuôi được ra một con hồ ly không ăn gà, Ma Nha cảm thấy rất hài lòng.
Cửa viện bị đẩy ra, Liễu công tử vừa gấp ô lại vừa oán trách thời tiết xấu quá, vừa mới thay y phục giờ đã bị lem bùn rồi.
Ma Nha thuận tay lấy thức ăn trên tay Liễu công tử, nói thầm: "Lại là mấy cái lá rau già cằn." Cổn Cổn chạy đến ngửi ngửi, rơi lệ rời đi, tiếp tục ngồi bên cái chuồng gà của nó.
"Rau không tốn tiền mua thì đừng có kén chọn già non gì nữa." Liễu công tử lại cảm thấy rất cao hứng: "Đại tẩu bán rau khi nhìn thấy thời tiết xấu cũng không ai mua, cộng thêm vẻ ngoài anh tuấn động lòng người này của ta, tẩu ấy mới dứt khoát cho ta hết mấy mớ rau thừa này đấy. Ngươi thấy không, ta còn mua thêm đậu phụ nữa, tối làm ít nước tương, để ngươi chấm với đậu phụ, ăn kèm với rau xanh, nghĩ thôi đã biết là mỹ vị nhân gian."
"Chúng ta đã ăn đậu phụ với rau xanh nhiều ngày như thế rồi, vẫn còn ăn tiếp chắc chúng ta đều biến thành đậu phụ mất." Ma Nha nhéo má mình: "Nhìn thấy chứ, ta gầy rồi đây nè. Đến Cổn Cổn đều rụng cả lông rồi."
"Nó vốn gì đã rụng lông sẵn rồi." Liễu công tử giật đậu phụ lại: "Đào Yêu lúc nào lấy được tiền công đem về, thì lúc đó chúng ta đổi món."
Tia hi vọng cuối cùng trong mắt Ma Nha cũng bị dập tắt, cậu nhìn màn mưa bên ngoài cửa sổ, có chút lo lắng nói: "Đừng nói là tiền công, có thể sống sót quay lại đã không tồi rồi."
"Lấy không được tiền công, cô ta cũng không cần thiết sống sót quay lại nữa." Liễu công tử không hề khách khí nói.
"Đứng có nói đùa như thế." Ma Nha nghiêm túc nói: "Theo như ngươi nói, Ti Phủ căn bản không hề bình thường, ta sợ."
"Sợ gì mà sợ, lẽ nào Đào Yêu là người bình thường sao?" Liễu công tử trợn mắt nhìn cậu: "Huynh đệ Ti gia bất quá cũng có chút bối cảnh trong giang hồ thôi, chuyên thay các đồng liêu trong giang hồ xử lý những chuyện vướng bận, cái gì mà Trường Tam trộm mất bí kíp của Lý Tứ không chịu trả, Vương Ngũ giành vợ nhỏ của Triệu Lục còn đánh Triệu Lục, còn có chủ bang chủ môn chủ gì đó làm mất bảo đao bảo kiếm gì răng giả gì đó, chỉ cần giao tình tốt, đều mướn huynh đệ hai người họ ra mặt giải quyết. Cũng chưa từng nghe bọn họ làm mấy chuyện giết người phóng hỏa gì cả. Cô ta chỉ là một tạp dịch chuyên chăn ngựa, có thể gặp nguy hiểm gì chứ."
"Không phải." Ma Nha vẻ mặt khó coi, thấp giọng nói: "Không phải ngươi nói huynh đệ Ti gia đến nay vẫn chưa cưới thế tử, là bởi vì các cô nương từng có hôn ước với hai người họ đều..."
"Không chết thì tàn phế." Liễu công tử không hề húy kỵ gì nói: "Không sao, tin tức ta nghe ngóng được xác thực là như thế, huynh đệ Ti gia có thế lực có bối cảnh, lại trời sinh khắc thê, cũng không thể trách người ngoài vì sao lại đặt cho hai người đó cái danh xưng "diêm vương sống" được. Hì hì, cũng thật đáng thương, đến tuổi đó rồi vẫn còn độc thân." Nói xong hắn đột nhiên lại nghĩ đến gì đó, ánh mắt quái dị nhìn tiểu hòa thượng: "Ngươi đang lo gì thế, chẳng lẽ ngươi lo Đào Yêu nhà chúng ra sẽ mất mạng vì thế."
Ma Nha bất lực gật đầu: "Nam nữ hồng trần, không tránh được sự ràng buộc của ái dục, Đào Yêu ở trong chuyện tình cảm nam nữ trước nay chưa từng che giấu, lại nghe nói huynh đệ Ti gia dung mạo xuất chúng, ta sợ nàng ta không khống chế được, lại gây họa. Hay là, chúng ta đón cô ta về đi, ngươi nghĩ mà xem, trong Đào Đô cô ta cũng tính là nhân vật quan trọng, ngàn vạn loài yêu quái cũng không thể làm mất nửa sợi tóc của cô ta, nếu như chuyện này bị lật thuyền, tương lai mặt mũi nào mà trở về Đào Đô, huống hồ, nếu như bị người đó biết được, nói không chừng còn trách tội luôn cả chúng ta."
Liễu công tử cau mày, nghiêm túc nghĩ ngợi nửa ngày, đột nhiên vô đùi, cười lớn: "Vậy cũng phải coi người ta có nhìn trúng nàng ta không đã hahaha, tiểu Đào Hồng bán đậu phụ cách vách còn đẹp hơn cô ta cả vạn lần hahaha, cô ta không tính là nữ nhân hahaha." Cười xong, hắn lập tức hồi phục lại biểu cảm bình thường: "Ta đi nấu ăn."
Ma Nha cúi đầu, chắp tay: "A Di Đà Phật, ngã Phật từ bi." Đang niệm kinh thì đột nhiên ngừng lại, chạy nhanh đến bên cạnh Liễu công tử nói: "Liễu công tử ngươi cười như thế là vì ngươi toàn cảm thấy người ta không để ý đến Đào Yêu là chuyện bình thường, nhưng giờ đây hai huynh đệ cứ sống sờ sờ rồi đi qua đi lại trước mặt Đào Yêu, ta thực sự nàng ta ngày một lún sâu, nàng ta tuyệt đối là người có thể làm ra những chuyện như bức hôn gì đó, Liễu công tử, hay chúng ta kêu nàng về đi."
"Tiền còn chưa kiếm về thì người về có ích gì."
"Ta biết trên người ngươi khẳng định còn giấu tiền riêng, chỉ là ngươi không nỡ dùng thôi."
"Nếu như trên người ta vẫn còn một văn tiền thì cả đời này ta không bao giờ ăn được một con chuột đồng nướng nào nữa."
"Ta thà rằng trên người ngươi còn hai văn tiền cũng không muốn nhìn thấy ngươi đi ăn cái thứ buồn nôn đó."
Mưa càng lúc càng lớn, thanh âm của tiểu hòa thường và Liễu công tử rất nhanh đã bị những tiếng nước mưa ồn ào lấn át. Cổn Cổn đang bò trên chuồng gà nhìn ra bên ngoài, ngáp một cái, lại ngoẹo đầu ngủ thiếp đi.
Nhưng mà, lúc này đây sự bình yên đó chỉ thuộc về ngôi tiểu viện này, không thuộc về Ti phủ.
Đại thiếu gia Ti phủ quay về, bất quá là bị người ta vác về mà thôi.
Đây có lẽ là chuyện náo nhiệt nhất từ khi Đào Yêu vào Ti phủ đến nay, là lúc mà Ti phủ xuất hiện nhiều người nhất.
Trận mưa lớn hôm nay, ý thu càng nồng đậm, cho ngựa ăn xong, không có việc gì làm nên nàng đi ra đi dạo đến ngôi đình trong phủ, vừa ngắm cảnh hồ sen vừa tươi cười vui vẻ ăn bánh ngọt lấy từ nhà bếp, ứng với khung cảnh thu buồn sầu xuân, thở dài cắn một miếng bánh, trong lòng thầm nghĩ không biết bản thân nàng khi nào mới có thể ở trong một ngôi nhà xa hoa như thế, lúc nào mới có thể gả cho một phu quân tài giỏi như Lôi Thần, sau đó thuận tiện lo lắng

Advertisement
không biết lúc nào mới tìm ra được Bách yêu phổ.
Không ai chú ý đến nàng đang ngồi đó, một đoàn người hầu đang gánh một cáng có che một cái ô lớn, Miêu quản gia đi đầu, phía sau còn có hai năm tử ăn bận như người trong giang hồ, vội vội vàng vàng đi trong màn mưa. Mấy chiếc ô giấy đi qua đi lại, nhìn không rõ người đang nằm trên cáng.
Lúc đó nàng đột nhiên xốc lại tinh thần, phủi phủi miệng đi theo qua đó.
Khi chúng nhân đi đến khu nội viện, nàng đi theo phía sau, xa xa có thể nhìn thấy dưới mái hiên khu nội viện có một người đứng đó, Ti Cuồng Lan vẫn mặc một chiếc áo sam trắng, chỉ là phủ thêm một áo khoác mỏng bên ngoài, cầm chiếc ô giấy, yên tĩnh giống như đá nhìn đoàn người đang từ từ đi tới.
Hắn có lẽ đang cảm thấy rất căng thẳng, nếu không với tính cách vật sống chớ lại gần của mình, thì đáng ra phải yên ổn ngồi trong phòng, đến nhìn cũng lười nhìn đoàn người náo nhiệt bên ngoài mới đúng, đó mới chính là Ti Cuồng Lan mà Đào Yêu biết. Nhưng hắn lại không ngồi, vả lại còn chịu mưa đứng ngồi không yên ở bên ngoài phòng chờ đợi.
Đào Yêu dừng lại trước cửa lớn khu nội viện, chỉ nhìn thấy Ti Cuồng Lan khẽ lướt mắt nhìn cái cáng cứu thương, sau đó vẫy tay bảo bọn họ gánh vào trong phòng, hai nhân sĩ giang hồ còn lại, người đứng đầu tuổi có vẻ lớn hơn bày ra vẻ mặt khó coi nhìn hắn ôm quyền: "Nhạc gia kêu chúng tôi đến đây truyền lời, đại thiếu gia vì Trường Đào môn mà bị thương, ngày khác sẽ mang lễ vật đến tận cửa tạ lỗi. Hi vọng nhị thiếu gia giơ cao đánh khẽ, đừng vì chuyện ngoài ý muốn này mà giáng tội xuống đầu Trường Đao môn. Dù gì thì hai nhà Ti Nhạc đã quen biết nhiều năm như thế, tương hai hai vị có cơ duyện đến Lạc Dương, Nhạc gia sẽ hết sức chiếu cố." Nói đoạn, hắn lại nhìn vào trong phòng, cau mày nói: "Chỉ là vì đại thiếu gia mà Nhạc gia cơ hồ đã bắt cóc hết tất cả những đại phu trong Lạc Dương đến để chữa trị rồi, nhưng vẫn không khả thi. Chúng ta sợ giữa đường có biến, nên đành vội vàng đưa đại thiếu gia về Ti Phủ trong đêm thế này."
"Đa tạ." Ti Cuồng Lan ngắt lời hắn: "Huynh trưởng ta đã trở về nhà tôi, những chuyện sau này ta sẽ tự lo liệu, mời Kim đường chủ về cho, trong phủ ít người, không có thời gian để khoản đãi hai vị.
Chạm phải một cây đinh không cứng không mềm như thế này, Kim đường chủ cũng không tiện tức giận bực bội gì, chỉ bày ra khuôn mặt cười cười: "Vậy ta không làm phiền nữa, chúng ta trở về phục mệnh với môn chủ. Ngày khác nếu như cần Trường Đào môn giúp đỡ gì, cứ nói một tiếng chúng ta sẽ cố gắng hết sức giúp đỡ."
Ti Cuồng Lan chỉ khẽ gật đầu rồi quay người đi vào trong.
Người khác có thái độ ngạo mạn, nam nhân này, chỉ dùng hai từ câu nói, đã kiên quyết cự tuyệt người ta đến mức không còn chút mặt mũi.
Vả lại, Đào Yêu cứ cảm thấy hắn đang tức giận, sự tức giận đó bị lý trí mạnh mẽ áp chế lại sâu trong lòng, hắn không muốn để người khác nhìn thấy, thậm chí không muốn chính bản thân hắn nhìn thấy. Nam nhân này giống hệt một viên đá cứng cáp bất động, bất quá lại là một viên đá vô cùng đẹp.
Kim đường chủ và thủ hạ của hắn oán hận đi ra ngoài, Đào Yêu bên cạnh nghe được tiếng chửi thầm của hai tên đó:
"Tiểu tử thối, không biết nặng nhẹ, đến cả một chén trà cũng không mời Đường chủ uống."
"Hơ hơ, tuổi trẻ khí thịnh khó tránh khỏi như thế. Tình tình này, tương lai rất dễ chịu thiệt."
"Ta thấy Ti Phủ cũng không phải có bao nhiêu địa vị, vì sao môn chủ lại đối xử tôn kính như thế, cứ mở miệng là đại thiếu gia này nọ, Trường Đao môn chúng ta dù gì cũng là môn phái đứng nhất nhì ở Lạc Dương, cớ gì phải nhìn sắc mặt của tên tiểu tử thối đó."
"Diêm Vương đoạn sanh tử, Ti phủ giải thị phi. Huynh đệ Ti gia tuy rằng không môn không phái, nhìn vào giống như rất nhàn tản, nhưng người trong giang hồ phàm gặp phải những rắc rối không giải quyết được, đều sẽ đến nhờ họ giúp đỡ. Mà hai huynh đệ này hình như không cầu tài cũng không cầu quyền thế, đại đa số là hữu cầu tất ứng, thời gian lâu dần, hơn một nửa người trong giang hồ đều là bằng hữu của họ, một nửa khác chính là kẻ thù. Như môn chủ của chúng ta, vì muốn cầu giúp đỡ chuyện của đại tiểu thư, chúng ta đương nhiên không thể mạo phạm.
Đừng nhiều lời nữa, nhanh về Lạc Dương mới là việc chính."
Đào Yêu nghe không sót chữ nào, trong lòng nghĩ tình báo Liễu công tử tìm về không hề hoàn thiện, không nói hai huynh đệ này được gọi là diêm vương sống là bởi vì thiên mệnh của hai người khắc thê tử không thôi, ngoài ta nói còn một cách giả thích khác đó là "Diêm Vương đoạn sanh tử, Ti Phủ giải thị phi."
Nàng nghĩ một hồi, không dám đi vào nội viện, cứ cảm thấy lúc này đây nếu như Ti Cuồng Lan bị làm phiền, nàng có thể đến mạng cũng không còn. Từ khi Đinh Tam Tứ rời đi đến nay, trừ những lúc Ti Cuồng Lan đến bãi ngựa chọn ngựa để ra ngoài, nàng cơ hồ không đối diện với hắn, cho dù đứng trước mặt hắn, Ti Cuồng Lan vẫn không nhìn nàng thêm một cái, hai người không hề có một sự giao lưu nào. Nhưng nàng vẫn giữ lại thói quen trước đây của Đinh Tam Tứ, có thời gian có tâm tình sẽ đến Vọng Viên nhìn hắn đọc sách. Mỗi lần đều không nhịn được mà cười cười, trên đời vẫn còn một tiểu ca ca tuấn lãng đến thế, thực sự là làm cho người ta nhìn đến tâm trạng phơi phới.
Nàng đi lui đi tới gần đó mấy vòng, cho đến khi nhìn thấy Miêu quản gia từ trong nội viện đi ra, mới nhảy đến hét một tiếng: "Miêu quản gia."
Miêu quản gia quay đầu, đôi mày nhíu chặt giãn ra mấy phần: "Đào a đầu, sao lại đứng đây thế này, ô cũng không cầm." Nói rồi vội đưa chiếc ô trên tay qua cho nàng.
Trong Ti Phủ, nàng có ấn tượng tốt nhất chính là Miêu quản gia, nói chuyện nhẹ nhàng tinh tế, không khó chịu với bất cứ ai, lúc nào cũng vô cùng nhẫn nại đối với bất cứ chuyện gì xảy ra trong phủ, lão giống như một người mẫu thân hơn là một quản gia.
16.08.2020
Cứ kết thúc một câu chuyện là ta phải có thời gian để tiêu hoá, cho nên hơi lâu chút nha...

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện