Bác Sĩ Tô! Chị Là Lưu Manh Sao?

Chương 27


trước sau

Trịnh Tử vừa nghe tin tốt liền ra ngoài nhận cuộc gọi từ cục cảnh sát quốc tế. Một cơ hội lớn đã thực sự mở ra, chỉ cần Tô Ngạn có thể nhìn thấy, cho dù mười tên Chu Tuấn Hào cũng không là gì đối với Tô Ngạn.

" Alo, Tôi là Trịnh Tử, trưởng cảnh sát phòng chống tội phạm thành phố."

" Chào cảnh sát Trịnh, hiện tại chúng tôi đã nhận được thông báo từ tất cả các bệnh viện về ADN giác mạc phù hợp với bác sĩ Tô. Hiện tại giác mạc đang được giữ trong ống nghiệm, chỉ cần chờ bác sĩ Tô sang New York sẽ lập tức tiến hành phẫu thuật cấy ghép giác mạc"

Đầu dây bên kia là giọng nói của một cảnh sát làm việc ở nước ngoài. Hy vọng cuối cùng cũng đến, chỉ còn chờ thờ cơ thích hợp để Tô Ngạn đi phẫu thuật. Trịnh Tử vội vàng cảm ơn sau đó gác máy.

Trịnh Tử vui mừng đến mức chẳng cần gọi cho Tống Di hay Tô Ngạn biết mà trực tiếp lái xe đến bệnh viện tìm Tống Di. Từng bước chân một tiến đến cửa phòng làm việc của Tống Di, đôi tay nắm thành quyền định mở cửa bước vào nhưng vội dừng lại vì nghe thấy tiếng trò chuyện bên trong.

Là Chu Tuấn Hào? Giọng nói của hắn ta có phần vênh váo như vậy, chắc chắn đã có được lợi ích gì của bệnh viện.

" Tống Di, bây giờ cô nên từ chức đi là vừa. Đợi khi Chu gia tôi làm chủ bệnh viện khỏi phải mất mặt mà rời khỏi đây"

" Anh nghĩ anh có thể lấy được bệnh viện sao?" Tống Di càng nhìn càng chướng tai gai mắt tên đàn ông ngồi trước mặt mình

" Không chỉ lấy được bệnh viện, mà còn lấy được Hoài An. Cho dù Tô Ngạn có biết chuyện cũng không ngăn được." Hắn nói chuyện có vẻ chắc chắn hơn rất nhiều lần. Bệnh viện thực sự rơi vào tay tên rác rưởi này rồi sao? " Hay là... Cô cũng muốn làm người phụ nữ của tôi?"

Hắn nhếch môi tiến đến gần hơn với Tống Di, vừa định đưa tay lên chạm vào cơ thể của cô đã bị đánh hất ra xa. Trịnh Tử thẳng tay tung quả đấm vào mặt hắn, nhẹ nhàng ban thưởng cho Chu Tuấn Hào một cú đá tiếp đất nhẹ nhàng

" Người của Trịnh Tử anh cũng dám đụng tới. Xem ra chán sống rồi" Trịnh Tử khụy gối nắm lấy cổ áo hắn mà trừng mắt. Có trách thì trách hắn đã đụng phải trưởng cảnh sát phu nhân rồi.

" Tôi cho cô biết. Bệnh viện này sắp là của tôi rồi. Chờ đến khi đó các người sẽ không có nước mắt mà khóc đâu" Chu Tuấn Hào nhếch môi, đưa tay lau đi vệt
máu trên khóe môi

Trịnh Tử nghiến răng thẳng tay giáng xuống bụng hắn một cú đấm " Việc uy hiếp một cảnh sát là sai lầm lớn nhất đời anh rồi đó. "

Chu Tuấn Hào khó khăn đứng dậy để lại một lời uy hiếp chắc nịch rồi rời khỏi. Tống Di bước qua xoa xoa má Trịnh Tử mà nũng nịu " Không làm việc mà qua đây làm gì hả ?"

" Qua đây báo cho cục cưng của chị mổ tin vui đây" Trịnh Tử vòng tay qua cổ Tống Di mà hôn một cái lên trán cô " Tô Ngạn có giác mạc để ghép rồi. Chị định đưa cậu ấy sang Mĩ"

" Còn chuyện của Chu Tuấn Hào? " Tống Di chu chu môi" Bệnh viện bây giờ vay của hắn số tiền không ít đâu"

" Cũng đã có kế hoạch rồi. Trần Duy sẽ giúp chúng ta. Hơn nữa, chúng ta phải để Hoài An tin rằng, em ấy phải kết hôn với Chu Tuấn Hào là thật. Về phần Tô Ngạn, chị sẽ sắp xếp cho cậu ấy bay càng sớm càng tốt, tránh đêm dài lắm mộng " Trịnh Tử bỗng dưng kéo người Tống Di sát vào mình mà hôn.

" Nè... Ưʍ... Đây là bệnh viện đó" Tống Di bị cuốn vào nụ hôn đó khiến hơi thở dồn dập đến không nói nên thành lời" Muốn gì thì về nhà chứ"

Mắc bẫy rồi! Tống Di đã bị tên lưu manh này dụ dỗ rồi. Trịnh Tử nhếch môi kéo tay Tống Di về nhà mình. Có mèo nào chê mỡ? Có ai lại chê nữ nhân đang dâng hiến thân thể ra trước mắt mình?

Trịnh Tử thì càng không. Lần này cô chính thức đập tan ý định lật lại của Tống Di. Đường đường là một cảnh sát làm sao có thể nằm dưới thân Tống Di được chứ.

Cánh cửa nhà vừa được đóng sầm lại, Trịnh Tử đã không buông tha cho cô mà lập tức ngấu nghiến bờ môi đỏ mọng của Tống Di. Cô nhẹ nhàng nút lấy lấy đôi môi quyến rũ, lưu manh cắn nhẹ khiến em rên lên vì đau, chiếc lưỡi tinh ranh cậy răng em mà tiến công khám phá khoang miệng.

Đôi tay mềm mại nhẹ nhàng di chuyển trong chiếc áo trắng ra phía sau lưng, tìm nút thắc bra mà cởi xuống. Bình thường Tống Di mặc áo không bao giờ để dây nên việc bra bị cởi ra là hết sức dễ dàng với Trịnh Tử

" Nè... Tên sở khanh nhà chị... Ưʍ..."

============

Truyện convert hay : Nông Môn Trưởng Tỷ Có Không Gian

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện