Bà Xã Tôi Là Tổng Tài

Chương 103


trước sau

Chương 103:

Toàn bộ hậu trường là một mảnh yên tĩnh.

Không ai nhìn thấy Diệp Phi đã ra tay lúc nào.

Đôi mắt xinh đẹp của Triệu Nhược Sương hơi nheo lại, không hề che dấu mà hiện lên một tia lạnh lẽo.

Tên đầu trọc hét lên một tiếng: “Nhóc con, cậu dám dùng dao chống lại tôi…”

“Vụt…” Diệp Phí trở tay một cái thân thể tên đầu trọc khẽ trắn động, trực tiếp bay xa bảy tám mét.

Yết hầu có thêm †1 lỗ.

Trong lòng mọi người đều phát lạnh.

Triệu Nhược Sương khẽ quát một tiếng: “Cậu là ai cơ chứ?”

Diệp Phi không trả lời, tay phải rung một cái vẫy con dao ra.

*A…” Bảy tiếng kêu thảm thiết chồng lên nhau, bảy tên vệ Sĩ xung quanh Diệp Phi đồng thời bị ngã bay về phía sau, toàn bộ thân thể đều bị tách rời.

Mặc dù võ thuật của anh cũng chẳng phải là cao siêu gì thế nhưng với tốc độ và sức mạnh của anh thì việc xử bảy tên này vẫn là dư sức.

Thấy bảy người đột tử, sắc mặt của đám Tống Đại Trung lại trở nên tái mét, Triệu Nhược Sương càng thêm phẩn nộ hét lên: “Rốt cuộc cậu là ai2”

Không hề có câu trả lời chỉ có một con dao găm.

Triệu Nhược Sương nhanh chóng lùi lại.

Đồng thời, gio súng ống lên, nhắm về phía Diệp Phi.

Chỉ là còn chưa bóp cò đã bị một đao chém rụng, giây tiếp theo, một đao để trên yết hầu Triệu Nhược Sương.

Diệp Phi bình tĩnh: “Động đến tôi?”

Tống Đại Trung theo bản năng lên tiếng: “Người anh em xin hãy thủ hạ lưu tình, cô ấy là người của Tống gia…”

Triệu Nhược Sương hét lên: “Tôi là người của Tống gia, là cô của Tống Hồng Nhan, cậu giết tôi cậu có thể gánh vác được hậu quả không?”

“Bụp…” Một thanh am sắc bén vang lên, mũi kiếm đâm vào yết họng Triệu Nhược Sương.

Thân thể Triệu Nhược Sương đột nhiên trở nên cứng ngắc, khó tin mà mở miệng: “Cậu… cậu…”

Cô ta thật sự là không thể tin được, Diệp Phi vậy mà lại thật sự muốn giết cô ta.

Hàn quang lại lóe lên, Triệu Nhược Sương ngửa mặt lên trời phun một ngụm máu, chết không nhắm mắt ngay trước mặt Tống Hồng Nhan.

Con đường núi lại trở nên yên tĩnh trở lại! Tống Đại Trung bọn họ vô cùng
khiếp sợ nhìn Diệp Phi, không ngờ tới thủ đoạn của cậu lại độc ác như vậy, ngay cả Triệu Nhược Sương mà cậu cũng dám giết.

Điều này làm sao để giải thích với người của Triệu gia đây.

Chỉ là trong lòng ông mặc dù có bất mãn đi chăng nữa thì lúc này đây ông cũng không dám động tới Diệp Phi, để tránh mắt mạng.

Chỉ có Tống Hồng Nhan là vẫn bình tĩnh như cũ, khuôn mặt không có lấy nửa phần gợn sóng.

Diệp Phi không nhìn Triệu Nhược Sương lấy một cái, nhắc tay lên thu kiếm lại, sau đó đi tới trước mặt Tống Hồng Nhan, nhàn nhạt lên tiếng: “Chị có trách tôi vì đã giết cô ta không?”

Nếu như trong thâm tâm của Tống Hồng Nhan có một chút ngăn cách thì Diệp Phi sẽ lập tức cắt đứt hết mọi ân tình giữa hai người, từ nay về sau hai người chính là người dưng.

Tống Hồng Nhan cười nhạt: “Mười người cô đi chăng nữa thì giá trị của họ ở trong lòng tôi cũng không thể so sánh được với cậu.”

Đây chính là tỏ tình sao?

Diệp Phi giật giật mí mắt, sau đó chỉ ngón tay chuyển đề tài: “Mọi người cũng không cần phải tiếc nuối, nhìn cổ tay phải của Triệu Nhược Sương với đám sát thủ kia đi.”

Tống Đại Trung bọn họ có hơi ngây người, đồng thời nhìn về phía cổ tay trái của bọn họ, kinh ngạc phát hiện ra bọn họ đều buộc một sợi dây màu đen.

Tống Đại Trung thốt ra: “Cô ta là kẻ phản bội…”

Truyện convert hay : Linh Sủng Sáng Tạo Bắt Chước Khí

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện