Bà Xã Đại Nhân, Tôi Yêu Em!!!!

Bị bắt về


trước sau

Khoảng 10 phút sau thì anh cũng đã đến được địa chỉ mà trợ lý đã cung cấp. Trần Phong vội vàng bước xuống xe nhưng cũng không quên phong thái trang nghiêm của mình.

" Ôi ai mà đẹp trai quá đi mất aaaa"

" Ước gì mình có được anh ấy"

" Ôi mẹ ơi, sao trên đời ại có một người vậy chứ, mê chết đi được"

Anh chỉ vừa mới bước xuống xe là hàng loạt ánh mắt của hàng loạt phụ nữ hướng về anh. Ai ai cũng luôn miệng khen ngợi, thậm chí có n òn chụ hình anh và đến gần anh nữa chứ. Nhưng Trần Phong vốn dĩ đã quen với việc này nên cũng chắc có gì phải ngạc nhiên cả, anh chậm rãi bước vào lễ tân nhà trọ và hỏi:

" Cho tôi hỏi có ai tên Lưu Nhã Thanh vừa mới thuê phòng lúc sáng không?"

" A dạ, đợi tôi một chút, tôi..tôi sẽ tìm cho anh" cô nhân viên phòng trọ đã bị anh hớp hồn mất, cô ấy nhìn anh không chớp mắt luôn, đến khi anh hỏi thì mới giật mình lại và lúng túng đáp

" Có ạ, cô ấy ở phòng 405 ạ, phía cuối kia anh rẽ trái đi lên lầu là tới" tìm được một lúc thì người nhân viên đó trả lời và tận tình chỉ anh hướng lên phòng cô.

" Cảm ơn" nói rồi anh sải chân bước nhanh lên hướng mà cô nhân viên kia chỉ

" Người gì đâu mà vừa đẹp trai, giọng ấm áp, tính cách lạnh lùng nữa, chuẩn gu mình thích mà" anh đã đi rồi nhưng cô nhân viên đó vẫn nhìn theo và không ngớt lời khen ngợi

" Lo làm việc đi cô" một giọng nói sau lưng cô ấy vang lên

" Để tôi ngắm trai xíu, bà làm trước đi"

" E hèm, vậy cô cứ ngắm tiếp đi ha, để tôi vô thế luôn chỗ cô cho rồi chiều nay đến phòng kế toán lấy tiền lương tháng này và mai khỏi cần phỉ đi làm nữa"

Nghe đến đây, cô nhân viên đó mới chịu quay lại. Trời ơi, thì ra người nãy giờ nói chuyện với cô là chủ cái nhà trọ này.

" A...dạ thưa sếp, em...em xin lỗi, em..em làm ngay đây ạ"

" Làm việc thì làm việc đi, ngắm ngắm cái gì, còn muốn ngắm quá thì tôi cho cô nghỉ luôn để cô đi ngắm cho đã"

" Thôi ạ, em yêu thích công việc này hơn ngắm trai"

" Hừ" nói rồi cô chủ đó bỏ đi

Về phần anh,

Sau khi đi theo chỉ dẫn của cô tiếp tân, cuối cùng anh cũng đã tìm thấy phòng của cô, Trần Phòng liền gõ cửa 'côc cốc'.

Đang nằm chơi game trong phòng, Nhã Thanh nghe thấy tiếng gõ cửa thì liền chạy ra mở cửa. Thấy anh, cô ngạc nhiên hỏi:

" Sao...sao anh lại ở đây?"

" Tôi đến vì cô đó, dám đi mà không nói với tôi lời nào sao, cô to gan lắm, về với tôi"

" Anh là cái thâ gì mà tôi phải thông báo cho anh là tôi đi đâu"

" Nhưng cô đã ở trong nhà tôi, đi đâu thì cô cũng phải nói tôi một tiếng chứ"

" Không thích đấy, anh về đi, tôi không về đâu" nói rồi cô định đóng cửa nhưng bị anh chặn lại

" Không về cũng phải về, đi theo tôi" Trần Phong nắm tay Nhã Thanh nhưng bị cô vùng ra

" Tôi không về, tôi không

thích ở với tên bá đạo như anh"

" Từ trước đến giờ chưa ai dám cãi lời tôi, cô là người đầu tiên đó, muốn thấy hình phạt không?"

" Phạt thì phạt, sợ gì chứ"

" Được, vậy thì đừng trách sao tôi ác" nói rồi anh bế cô lên mà đi thẳng xuống lầu và quăng cô lên xe

" Anh...anh làm cái gì vậy hả, tôi nói tôi không đi với anh mà, thả tôi ra"

" Cô nói tôi có thể phạt cô thì giờ về nhà tôi phạt cô nè"

" Anh..." đến đây cô cứng họng vì khong thể cãi lại cái miệng lươn lẹo này của anh

15 phút sau,

" Chào Lưu tiểu thư, chào thiếu gia" thấy Trần Phong và Nhã Thanh bước vào, cả đám người hầu trong nhà liền lễ phép cuối chào

" Sao...anh kì vậy hả? Tôi nói tôi không muốn về mà"

" Không muốn cũng phải muốn, đây là mênh lệnh"

" Mệnh lệnh cái đầu anh ấy, anh là cha mẹ tôi hay sao mà ra lệnh cho tôi" cô đánh vào tay anh một cái

" Tôi chiều cô quá rồi cô hu hay sao vậy?"

" Anh chiều tôi cái gì?"

"..." anh không có hơi để cãi với cô nàng bướng bỉnh này mà chỉ trực tiếp bế cô rồi đi thẳng một mạch lên phòng và quăng cô xuống giường.

" Âyda, cái mông của tôi, anh làm cái gì vậy hả?" Nhã Thanh vừa xia mông mình vừa nhăn mặt trách anh

" Tôi làm gì thì cô sẽ biết sớm thôi" vừa nói, anh vừa nới lỏng cà vạt mình ra và đè cô xuống giường, tay anh ghì chặt tay cô, không để cho cô nhúc nhích dù chỉ 1 cm.

" Nè, khoảng cách gần quá đó, anh né ra chút coi" thấy khoảng cách của anh và của mình quá gần, Nhã Thanh liền né đầu quá một bên và bảo anh tránh ra vì như vậy cô hơi bị khó chịu

" Né ra thì làm sao mà phạt em được chứ!!?" nói rồi anh trực tiếp áp mô mình lên môi cô, hôn ngấu nghiến

" Ưm...ưm...anh" chưa kịp chuẩn bị gì thì cô đã bị anh làm cho hồn vía lên mây, phản kháng cũng không được vì tay cô đã bị anh ghì chặt xuống giường mất rồi.

Anh hôn cho tới khi cô sắp không thở nổi nữa thì mới chịu buông tha cho cô và ghé sát tai Nhã Thanh, nói:

" Lần này tôi chỉ phạt cô như vậy thôi, nếu lần sau cô còn bướng bỉnh như vậy nữa thì tôi không chắc sẽ làm gì cô đâu" nói rồi anh đứng dậy và đi vào phòng tắm để tắm nước lạnh vì hành động vừa nãy đã làm "cậu bé" của anh căng lên mất rồi.

" Haizz, cái tên này đúng là không hiểu nổi, thôi đi ngủ cho lành, hơi đâu mà cãi nhau với hắn" nói ròi cô lên giường đắp mền lại và chìm vào giấc ngủ ngay lập tức vì nãy giờ cô cãi nhau với anh cũng khá mệt rồi

10 phut sau,

Trần Phong từ trong nhà tắm bước ra, thấy cô nằm trên giường ngủ ngon lành, anh nhẹ nhàng đi làm hôn lên trán của cô và nói:

" Ngủ ngon nhé, mèo hoang nhỏ của tôi" rồi anh cũng qua nằm kế bên và ôm cô vào lòng ngủ một cách ngon lành cành đào.

************************************************************




trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!