Bà Xã Đại Nhân, Tôi Yêu Em!!!!

Ghen


trước sau

" Anh cho tôi xuống xe coi, tôi có chuyện muốn nói với cậu ấy, mau lên" cô vùng vẫy khi bị anh quăng vô xe và thắt dây an toàn lại

" Tôi không cho cô đi"

" Tại sao chứ?"

" Vì không thích"

" Ủa ngộ nhỉ, anh không thích mắc gì tôi không được làm, anh không thích thì kệ anh chứ, tôi với anh có là gì của nhau mà anh không thích là tôi không được làm" cô định mở dây an toàn và đi xuống nhưng đã bị anh nắm chặt tay lại và quát

" Tôi không cho cô làm, cô phải nghe lời tôi"

Thấy anh quát như vậy, cô tỏ ra sợ hãi, hai mắt rưng rưng như sắp khóc. Thấy vậy anh liền đưa tay lên má cô, lau đi những giọt nước mắt chuẩn bị rơi trên má cô, ôn nhu nói:

" Tôi...tôi xin lỗi, cô...cô đừng khóc, tôi đau lòng lắm"

Trần Phng càng xin lỗi, Nhã Thanh càng khóc to. Thật ra là trong lòng cô vui lắm vì được anh lo lắng cho như vậy nhưng vì được nước nên cô cứ lấn tới để anh phải cảm thấy có lỗi vì đã quát cô:

" Huhuhu, anh quát tôi, gặp bạn tôi anh cũng không cho tôi gặp nữa, tôi ghét anh, anh tránh ra đi, huhuhu"

" Tôi...tôi không có ý đó nhưng mà...thấy cô ôm người đàn ông khác, tôi khó chịu lắm"

" Nhưng đó là bạn cũ của tôi mà, tôi ôm chút thì có sao"

" Nhưng tôi thấy khó chịu lắm"

" Anh khó chịu thì k...ưm..ưm" chưa nói được câu trọn vẹn thì Nhã Thanh đã bị anh dùng môi của mình khóa môi cô lại. Môi cô thật ấm và mịn khiến anh không muốn dứt ra. Lưỡi anh từ từ và nhẹ nhàng tiếng vào trong, tách hai hàm răng cô ra và hút hết chất ngọt trong đấy. Bị một vật lạ xâm chiếm vào miệng, Nhã Thanh khẽ rên lên:

" Ưm...đừng...ưm...như vậy nữa....ưm...mà!!!!"

Nghe thấy tiếng rên ấy của cô, Trần Phong càng thêm kích thích, " thằng bé" của anh đã dựng đứng lên lúc nào không hay và vô tình cạ sát vào chân của cô. Cảm thấy có vật gì đó cưng cứng cạ vào chân, theo phản xạ, cô lấy tay gãi và tay Nhã Thanh vô tình chạm vào " thàng bé" của anh. Mặt cô đỏ bùng hết lên, còn anh thì đã quá kích thích nên đã lên đến đỉnh điểm, Trần Phong buông môi cô ra và từ từ trượt dài xuống cổ cô.

" Đừng...mà, xin anh đấy"



Mắt cô lại một lần nữa rưng rưng nước cầu xin anh tha cho. Thấy cô như một chú cún bị bị một con sói to vồ lấy, anh thương cô và muốn tôn trọng quyết định của cô nên Trần Phong đã tự kiềm chế mình lại và trở về chỗ ngồi rồi thắt dây an toàn cho mình. Anh chạy nhanh qua các tuyến đường để về đến nhà và tắm nước lạnh cho dục vọng xuống chứ nếu ngồi lâu quá với cô chắc anh không kiềm chế được mà ăn cô mất thôi!!!!

Về đến nhà là Trần Phong liền chạy vọt lên lầu, chui vô phong tắm, đứng trong đó cả tiếng đồng hồ mà không chịu ra. Thấy lâu quá, Nhã Thanh lo lắng gõ cửa và hỏi:

" Nè, anh làm gì mà lâu quá vậy?"

Vừa hỏi xong là Trần Phong mở cửa đi ra. Vì vừa tắm xong nên trên người anh chỉ quấn đúng một cái khăn để che nhưng chỗ cần che và để lộ ra sáu múi cuồn cuộn mà cô còn lùn hơn anh nữa nên vừa bước ra là sáu múi đó liền đập vào mắt cô, Nhã Thanh thấy thế, máu hai bên mũi cô bị xịt và tuôn ra vô điều kiện, cô mãi nhìn mà quên mất mình đang đứng trước một người mà mình ghét nhất.

" Nhìn đủ chưa" thấy cô chăm chú nhìn và máu mũi thì xịt ra, Trần Phong có vẻ thích thú nên cứ để cho cô nhìn một lúc rồi mới hỏi

Lúc này, Nhã Thanh mới chợt giật mình và nhớ ra mình chỉ định đi vô đây để kêu anh xuống ăn thôi nhưng không ngờ lại gặp cảnh này, đã vậy còn đúng nhìn và xịt máu mũi trước mặt người ta nữa chứ. Xấu hổ chết mất thôi!!!

" A..tôi...tôi ...không cô ý đâu, tôi chỉ dịnh lên gọi anh xuống ăn cơm vì mọi người đã dọn xong hết rồi, anh nhớ xuống nhanh nhanh" nói rồi cô vội vàng chạy xuống chứ nếu đứng đó thì cô không biết phải đào cái lỗ nào để chui nữa.

Nhưng vừa định đi xuống thì Nhã Thanh lại cảm thấy có một lực tác động từ phía sau lên cổ tay cô và kéo cô lại. Là Trần Phong kéo cô, anh kéo cô lại để bế cô và quăng lên giường. Người anh nằm trên người cô, giọng anh khàn khàn hỏi:

" Cô thích lắm phải không? Có muốn nhìn luôn bến dưới không?"




trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!