Bá Tổng Cầu Tôi Lừa Gạt Tình Cảm Của Hắn

Kết án


trước sau

Edit: Dưa Hấu

________________________

Trì Oánh dụi dụi đôi mắt, nội tâm cười khổ, cô thật sự là quá nhớ mong em trai rồi, mới có thể cảm thấy người này tươi cười giống em trai mình.

Đặc biệt là bây giờ cô biết chính mình sẽ chết bất cứ lúc nào, thì càng muốn sớm một chút tìm thấy em trai, cô sợ chậm một chút thì lại không còn cơ hội nữa.

Thấy cô ngơ ngẩn mà xuất thần, cậu bảo an mở miệng hỏi: "Tiểu thư, cô không có việc gì chứ? Có phải còn không thoải mái hay không?"

Trì Oánh cười cười, "Không có việc gì, tôi chính là bỗng nhiên nhớ tới em trai tôi, nó đã mất tích mười mấy năm. Nếu nó còn sống...... chắc là cùng tuổi với cậu không sai biệt lắm."

Trên mặt bảo an có chút thần sắc ngoài ý muốn, "Mười mấy năm? Lâu như vậy cô còn nghĩ tới anh ta hả?"

Trì Oánh thở dài, chậm rãi gật đầu, "Sao có thể không nghĩ, nó là người thân của tôi, điểm này vĩnh viễn sẽ không thay đổi. Vừa mới nhìn thấy bộ dáng cậu cười...... Còn thấy rất giống nó."

Bảo an lại lộ ra nụ cười ngốc ngốc, "Mọi người đều nói tôi cười rộ lên có chút ngốc, em trai của cô cười rộ lên cũng là ngu ngu như vậy sao?"

Trì Oánh cũng cười, "Cái này không phải ngốc, tôi cảm thấy...... Còn rất đáng yêu. Đúng rồi...... tay cậu không có việc gì chứ? Tôi thấy cậu vừa mới dùng khuỷu tay đập vỡ kính xe, sẽ không bị thương chứ?"

Bảo an gãi gãi đầu, có chút ngượng ngùng mà nói: "Lúc ấy tình huống quá khẩn cấp, tôi sợ đứa bé xảy ra chuyện mới...... Không cần lo lắng đâu, tôi ở trường dạy võ học qua mấy năm, với lại tôi vốn là muốn tham gia thi đấu kiếm tiền, chỉ tiếc là thành tích vẫn luôn không được tốt cho lắm, sau khi tốt nghiệp cũng chỉ có thể đi làm bảo an. Trường học của chúng tôi rất nhiều người đều đi thi đấu, mấy quán quân trong cả nước đều là từ trường học chúng tôi. Tuy rằng tôi không có bản lĩnh lớn như vậy, nhưng là so với người bình thường vẫn là mạnh hơn nhiều."

Lại hàn huyên vài câu, Trì Oánh quay lại văn phòng kia, giám đốc siêu thị đã pha xong nước đường đỏ, rất ân cần mà dặn dò cô, "Nước có chút nóng, một hồi nữa hãy uống. Ngài nghỉ ngơi cho tốt, chỗ này sẽ không có ai tới quấy rầy."

Ông ta nói xong liền rất tự giác mà rời khỏi văn phòng, đóng cửa lại.

Lúc ra cửa nhỏ giọng nói thầm, "Thai phụ mà muốn uống nước đường đỏ sao? Tôi còn tưởng rằng tới tháng mới uống chứ......"

Trì Oánh trước kia cách một đoạn thời gian sẽ đến Cục Công an dò hỏi kết quả vụ án em trai mình mất tích năm đó, tuy rằng biết đi cũng như không đi, nhưng vẫn là muốn đi hỏi một chút.

Một năm gần đây công việc vô cùng gấp gáp bận rộn, vẫn thường xuyên đi công tác, coi như là, đã gần một năm không đi qua đó hỏi thăm, cô nghĩ qua mấy ngày nữa đi hỏi lần nữa một chút.

Uống xong nước đường đỏ thì cảm thấy thoải mái một chút, búp bê Tiểu Lạc an ủi cô, "Em trai cô nếu là bị lừa bán, bọn buôn người cần chính là tiền, khẳng định tính mạng của cậu ấy sẽ không có nguy hiểm. Chỉ cần người còn thì nhất định có thể gặp được, đừng quá lo lắng. Nếu là tôi có thể sống sót, tôi sẽ đem chuyện này công bố cho tất cả mọi người đều biết, cũng không tin cậu ta sẽ không nhìn thấy!"

Trì Oánh có chút bất đắc dĩ, "Chỉ có thể như vậy."

Cô nghỉ ngơi đến không sai biệt lắm, tính đi về nhà, khi ra cửa bỗng nhiên nhìn thấy giám đốc siêu thị đối diện với cái cậu bảo an cô vừa mới gặp được kia mà dạy bảo, "Biết nói như thế nào chưa?"

Cậu bảo an vẻ mặt mờ mịt, "Không phải...... dựa theo tình hình thực tế mà nói sao?"

"Cậu thật là đần!" Giám đốc siêu thị chụp một cái ở trên đầu cậu ta, "Chuyện này đối với việc tăng hình tượng của siêu thị chúng ta là có tác dụng rất lớn, cậu phải nói với truyền thông, là dưới sự lãnh đạo anh minh của tôi, các nhân viên an ninh của siêu thị nghiêm túc phụ trách, mới có thể kịp thời cứu được đứa trẻ kia, biết không?"

Cậu bảo an không phục lắm, "Nhưng mà...... rõ ràng là vị Trì tiểu thư kia tìm được người mà!"

Giám đốc siêu thị một bộ dạng hận sắt không thành thép, nói: "Lạc tổng đã nói, không hy vọng chuyện ngài ấy cùng với Trì tiểu thư có tham dự vào việc này bị người khác biết được, cho nên không thể đề tên của bọn họ...... cậu sẽ không muốn đem công lao tròng lên đầu mình chứ?"

Cậu bảo an có chút ủy khuất, "Vốn dĩ chính là tôi cứu người mà......"

Giám đốc siêu thị nhíu mày, "Cậu còn muốn đi làm nữa hay không? Chút nữa phóng viên tới tôi cho người viết bản thảo cho cậu, cậu cứ theo những gì trên đó mà nói."

Trì Oánh nhìn thấy dáng vẻ của cậu bảo an bị ủy khuất bỗng nhiên có chút đau lòng, trong lòng liền nghĩ đến em trai mình nếu còn sống, một mình phiêu bạc bên ngoài, có phải cũng sẽ chịu ủy khuất như vậy hay không.

Cô đi qua, cười tủm tỉm mà nói với giám đốc siêu thị: "Nhưng mà vạn nhất để cho Lạc tổng nhìn thấy trong tin tức đưa tin không đúng sự thật thì làm sao đây? Anh ta chính là biết tình hình thực tế, anh ta có thể cảm thấy ông với cái chức giám đốc siêu thị này không đáng tin hay không? Tập đoàn Lạc thị chính là lấy thành thật là nguyên tắc hàng đầu nha!"

Sắc mặt của giám đốc siêu thị ngay tức khắc trở nên trắng bệch, liên tục gật đầu nói: "Phu...... Trì tiểu thư nhắc nhở thật quá đúng, tôi thật sự là...... quá không nên. Nhị Mao cậu cứ theo tình hình thực tế mà nói đi, bất quá...... có một chút chỉnh sửa cũng là có thể, đúng không Trì tiểu thư?"

Trì Oánh cười cười, xoay người nhìn về phía cậu bảo an lúc này thần sắc liền hiền lành đi rất nhiều, "Thì ra cậu tên là Nhị Mao? Vậy cậu có phải có một người anh tên là Đại Mao hay không? Có một người em tên là Tam Mao?"

Cậu bảo an trên mặt ửng đỏ, "Trì tiểu thư giễu cợt tôi mà, tôi vốn là có một người anh trai, nhưng mà chưa nuôi lớn được liền chết vì bệnh, tôi...... không có em trai. Nhị Mao là nhũ danh của tôi, mọi người đều kêu như vậy. Tôi có tên là...... tên tôi là Chu Tiếu."

"Heo *...... cười?" Trì Oánh có chút bội phục với người đặt tên này, cô nhịn cười, nói, "Tôi hay là gọi cậu là Nhị Mao đi, tương đối...... thân thiết."

(* Chu đồng âm với Trư – heo)

Để cho cô kêu tên này, cô có thể sẽ không nhịn được muốn cười.

Giám đốc siêu thị lại đã sớm nhịn không được ý cười, "Cậu ta tên này rất khôi hài đi? Tốt rồi, Nhị Mao ngươi đi nhanh đi, Trì tiểu thư nghỉ ngơi khỏe chưa? Tôi đã chuẩn bị xong xe, sẽ cho người đưa ngài trở về?"

Trì Oánh thấy thái độ của ông ta cực kỳ cung kính, torng lòng nói đại khái không cần khách khí như vậy chứ, bất quá hảo ý thì cô vẫn là nguyện ý tiếp thu, liền hơi hơi mỉm cười, "Được, cám ơn nhiều. Đúng rồi, chuyện đứa bé ở trong

xe kia là tình huống như thế nào?"

Thời gian cô ngủ khá dài, nói vậy lúc này sự tình đã được tra ra rõ ràng.

Giám đốc siêu thị theo cô đi ra siêu thị, vừa đi vừa nói chuyện: "Là như vầy, lúc ấy chúng tôi thông báo tìm phụ huynh của đứa bé vẫn luôn không tìm được, liền trực tiếp báo cảnh sát, cảnh sát từ bên cảnh sát giao thông tìm được số điện thoại của chủ xe, là số điện thoại của mẹ đứa trẻ, mẹ đứa bé nói là ba của đứa bé mang nó ra ngoài. Chúng tôi để cho người đi xung quanh tìm ba đứa bé, Trì tiểu thư ngài đoán thử ba đứa bé đang ở đâu?" Trì Oánh trong lòng cảm thấy hẳn là không phải là chuyện tốt gì, lắc đầu hỏi: "Tôi đoán không được, ông nói anh ta ở đâu?"

Giám đốc siêu thị tươi cười bỗng nhiên có chút ý vị thâm trường, "Anh ta ở khách sạn gần đây đang ở cùng tiểu tam...... Đấy! Đang ban ngày ban mặt, đem con ném ở trong xe rồi đi tìm bồ nhí —— vừa thấy thì biết là lão bà quản quá nghiêm, buổi tối không dám ra ngoài. Lúc này hai vợ chồng gây gỗ ầm ĩ muốn ly hôn, mẹ của đứa bé đã liên hệ luật sư rồi, nói nhất định phải làm cho tên cặn bã đó ra khỏi nhà mình. Chuyện này huyên náo lên rất lớn, rất nhiều phóng viên gọi điện thoại muốn tới phỏng vấn, tôi trì hoãn để cho cho bọn họ tới chậm một chút, một chút nữa chắc là rất bận."

Quả nhiên không phải chuyện tốt gì.

Trì Oánh hỏi lại ông ta, "Ông ngược lại biết rõ quá, xem ra lão bà của ông quản cũng rất nghiêm ha?"

Giám đốc siêu thị vỗ ngực một cái, "Lão bà quản lý nghiêm khắc thì sẽ không phạm sai lầm! Lão bà quản tôi là tốt với tôi! Mặc dù tôi nghĩ trong lòng là bà ấy không yêu tôi! Nhưng tôi yêu cầu lão bà quản tôi! Dù sao thì tôi cũng áy náy với bà ấy!"

Trì Oánh nhịn không được gật đầu, quả nhiên là được lão bà quản lý nghiêm khắc.

......

Lạc Minh Dịch vốn là tính chờ Trì Oánh tỉnh lại rồi đưa cô về nhà, nhưng là cô mới vừa ngủ, anh ta liền nhận được một cuộc điện thoại.

"Cảnh sát Lưu? Chuyện lần trước nhờ anh tra đã tra được sao?" Nhìn thấy dãy số hiện ra, Lạc Minh Dịch trực tiếp hỏi.

Cảnh sát Lưu nói: "Tra được, không phải là phân khu của chúng tôi cho nên tốn thời gian một chút...... Người kia tên là Trì Hàn trong vụ án đứa bé mất tích đúng không? Án này đã được kết án rồi, anh nói với tôi là chưa kết án hại tôi ở chỗ hồ sơ chưa kết án tìm thật lâu......"

m thanh của Lạc Minh Dịch nháy mắt dồn dập, "Anh nói là...... đã kết án? Sao có thể? Như thế nào mà kết án? Đứa trẻ tìm được rồi sao?"

Cảnh sát Lưu nói: "Tìm được rồi...... À không, phải nói là đứa bé kia tự mình tìm thấy rồi đến Cục Công an thu thập mẫu máu tiến hành so sánh DNA, sau khi so sánh thành công cậu ta muốn phương thức liên hệ của cha mẹ thân sinh, nói là chính mình đi tìm là được, để cho chúng tôi cứ như vậy kết án là được. Chúng tôi hỏi cậu ta một ít tình huống, cậu ta nói là bị bắt đưa đến vùng nông thôn bán cho một hộ vợ chồng nông thôn không thể sinh con được, khi còn nhỏ không có ký ức, vẫn luôn tưởng là cha mẹ thân sinh, sau này cha mẹ lần lượt chết bệnh, mẹ cậu ấy trước khi chết mới nói với cậu ấy là được mua về. Đứa trẻ rất đáng thương...... Như thế nào, đứa nhỏ này không liên hệ với cha mẹ cậu ấy sao?"

"Không có......" Lạc Minh Dịch nhíu mày, "Cậu ta tên gọi là gì?"

"Chứng minh thư đăng ký tên gọi là Diệp Thừa, bất quá tình huống của cậu ấy đặc thù, đồng nghiệp phân khu nói với cậu ấy là cậu ấy có thể cầm sổ hộ khẩu của cha mẹ ruột đến một lần nữa để xử lý chứng minh thư, vốn dĩ tính toán cho cậu ta khai chứng minh, nhưng là cậu ấy nói chuyện này về sau lại nói. Có phải...... cậu ấy không nghĩ tới nhận lại cha mẹ ruột của mình hay không?"

"Cái đó...... là chuyện từ khi nào vậy?"

"Đại khái...... nửa năm trước đi?"

Cúp điện thoại, Lạc Minh Dịch trầm mặc thật lâu sau.

Cho đến di động truyền đến âm thanh của bóng dáng thiếu nữ, "Đều do tôi, tôi có một thời gian không đi Cục Công an hỏi thăm chuyện này, nó có phải trách chúng tôi không có đi tìm nó hay không?"

Lạc Minh Dịch thấp giọng nói: "Đã nhiều năm như vậy...... Kỳ thật cô đã làm được rất tốt rồi."

Hắn trầm tư một lát, "Diệp Thừa...... Tên này nghe có chút quen tai a......"

......

Phòng nghỉ siêu thị.

Lúc Nhị Mao nghỉ ngơi lấy điện thoại ra, âm thanh kích động, "Thừa ca, anh đoán tôi hôm nay gặp được ai?"

m thanh ở đầu kia điện thoại hơi có chút không kiên nhẫn, "Tôi quản cậu gặp được ai, không rảnh nghe cậu nói mấy chuyện này!"

Nhị Mao vẫn hưng phấn như cũ, "Tôi gặp chị gái của anh!"

Đầu kia điện thoại trầm mặc thật lâu, mới đáp lại, "Cùng tôi có quan hệ gì? Người nhà của tôi...... đã sớm từ bỏ tôi rồi? Chắc bọn họ cũng không muốn nhìn thấy tôi xuất hiện, nếu mà tôi xuất hiện...... Có lẽ đối với bọn họ mà nói là phiền não rất lớn!"

Nhị Mao liên tục lắc đầu, "Không phải, cô ấy nói với tôi là tôi cười rộ lên giống em tra của cô ấy, cô ấy còn nói cô ấy vẫn luôn không có quên em trai của mình, thật sự! Chị gái của anh cô ấy thật sự rất ôn nhu lại xinh đẹp, còn rất thiện lương, hơn nữa...... Hơn nữa vô cùng thông minh, ông trời nếu là cho tôi một người chị gái như vậy thì thật tốt!"

"Chị ấy nói cậu cười rộ lên...... giống tôi?" thanh âm đầu kia điện thoại có chút chua xót, "Nhưng tôi đã...... đã không cười từ lâu rồi."

Nhị Mao nhắc tới cái đề tài này có chút không biết sửa sai như thế nào, hấp tấp nói sang chuyện khác, "Đúng rồi, tôi trong lúc vô tình ở ngoài cửa nghe được giám đốc chúng tôi nói...... chị ấy hình như đang mang thai."

Thanh âm đầu bên kia điện thoại nháy mắt nâng cao, "Cậu nói cái gì? Chị ấy không phải chưa kết hôn sao?"

Nhị Mao vò đầu, "Người thành phố quen nhau, chưa kết hôn cũng có thể mang thai a!"

Đầu bên kia điện thoại truyền đến thanh âm thứ gì đó vỡ vụn, sau đó ngữ khí nói chuyện rõ ràng là nghiến răng nghiến lợi, "Tên khốn kiếp nào vậy?"

Nhị mao: "Nghe nói là Lạc tổng cấp trên của chúng tôi."

bên kia điện thoại không có thanh âm nói chuyện, chỉ có tiếng đốt ngón tay kẽo kẹt kẽo kẹt rung động.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện