Ba Mươi Sáu Kế Hưu Thê

Chương 32: Giả dối


trước sau

Editor: Esley

Lục Kiến Chu thẳng tay ném Niên Niệm Thi lên giường, áp lên người nàng, chóp mũi chạm phải chóp mũi nàng, căm tức nhìn nàng.
"Ngươi muốn làm gì. . ." Niên Niệm Thi không nghĩ tới nàng sẽ bạo lực như vậy, tay bị bóp đến đau, nàng được nuông chiều từ bé, chưa từng bị ai đối đãi không thương tiếc như thế này, ''Ngươi đứng dậy cho ta...''
Lục Kiến Chu nghe được lời này, lại càng dùng thêm chút khí lực, đè nàng lại, nóng nảy bất an gầm thét lên: "Niên Niệm Thi, ngươi nghe kỹ cho ta! Ngươi là của ta!"
Lời nói bá đạo này, lại khiến Niên Niệm Thi ấm lòng, quên mất đau đớn trên tay, ngữ điệu cũng có chút ôn hòa lại: "Ta đương nhiên là của ngươi. . ."
"Ngươi. . . Ngươi không sao rồi?'' Khí diễm của Lục Kiến Chu cứ như vậy bị ép xuống trong nháy mắt.
Kỳ thật ngay từ đầu Niên Niệm Thi căn bản đã không sao, sau khi nhận được phóng thích, nàng ngồi dậy, hoạt động khớp tay bị bóp đến đau, "Đại khái là sức mạnh của ái tình đi. . . Ngươi nhìn xem, ta quả nhiên là rất thích ngươi."
"Thật xin lỗi." Đây là lần thứ hai Lục Kiến Chu nói với Niên Niệm Thi ba chữ này.
''Sao lại xin lỗi?'' Niên Niệm Thi kỳ quái nhìn nàng, khi nàng vén mái tóc trên trán Lục Kiến Chu ra, mới phát hiện một dòng nước mắt trong suốt đang liên tục không ngừng rơi xuống, ''Sao ngươi lại khóc?''
"Thật xin lỗi. . . bây giờ mới đi cứu ngươi. . . Là ta vô dụng." Lục Kiến Chu nói xong, càng khóc lớn hơn nữa, "Ta chỉ là do tức giận mà thôi, rõ ràng buổi sáng ngươi còn nói với ta, sẽ không trúng cổ, rõ ràng ngươi đã nói, sẽ chỉ cười với một mình ta, rõ ràng ngươi còn nói, muốn ở cùng ta, không rời không bỏ... Thế nhưng... Thế nhưng ta vừa tiến cung có nửa ngày, vừa về đến nhà ngươi đã không nhận ra ta... Ngươi biết không? Ta thật sự rất sợ, rất sợ ngươi cứ như vậy không để ý tới ta.... nhan sắc ta kém hơn so với Lật Cơ, cũng không biết làm sao câu dẫn ngươi, ta luôn luôn tự cho là đúng, không biết ngươi tốt, tùy ý chà đạp tình cảm của ngươi, cho rằng ngươi thích ta là chuyện đương nhiên, tận đến khi mất đi, mới biết được di thất mỹ hảo*, ta...''
*di thất mỹ hảo: thứ đánh mất là thứ tốt đẹp nhất.
Lòng Niên Niệm Thi như bị thắt chặt, vỗ nhẹ lưng của nàng an ủi: "Được rồi, ta biết rồi, về sau sẽ không bao giờ như vậy nữa. Lục Kiến Chu, ngươi biết không? Thứ tình cảm hiện tại ngươi đang cảm nhận, trước đó ta đã từng cảm nhận vô số lần, trước kia khi ngươi không thích ta, đã làm rất nhiều chuyện khiến ta chán ghét ngươi, đi tư hội thanh mai trúc mã, đi thanh lâu cùng Niên Diệp, ở trước mặt mọi người nhục mạ ta, không để ý tới thân phận quận chúa của ta, khi dễ ta, giúp đỡ mẹ ngươi không cho ta sắc mặt tốt, lời đã nói xong cũng không tính, câu tam đáp tứ*, vận đào hoa rực rỡ, lại còn nạp thiếp, thế nhưng ngươi biết không? Những điều này cũng không sánh bằng việc ngươi không dám nhìn thẳng vào ta, khiến ta khổ sở. Cho nên Lục Kiến Chu, ngươi có thể vũ nhục ta, hận ta, nhưng tuyệt đối không được không để ý tới ta.''
* câu tam đáp tứ: trêu hoa ghẹo nguyệt
"Ta. . ." Lục Kiến Chu ngẩng đầu nhìn nàng, thiên ngôn vạn ngữ đều như xương cá mắc vào cổ họng, "Thật xin lỗi. . ."
"Về sau cũng không cần nói xin lỗi với ta...'' Niên Niệm Thi lại cười nói, hôn lên trán của nàng một cái, trong tâm lặng lẽ bồi thêm một câu, cái người ta muốn nghe chính là [ta yêu ngươi], ngươi làm sao lại không hiểu đây? ''Bất quá ngươi làm sao lại vô dụng như vậy, nam nhi không dễ rơi lệ. Ta đây không phải vẫn khỏe sao?''
"Ta vốn cũng không phải là nam nhi!" Lục Kiến Chu lau khô nước mắt, trên mặt đỏ ửng thành một mảnh đầy khả nghi, ''Ta cũng không phải bởi vì cái này mà khóc...''
''Thế vì sao ngươi khóc?'' Niên Niệm Thi vừa hỏi xong, Lục Kiến Chu đã ra một bộ dáng anh dũng hy sinh, nắm tay của nàng dứt khoát đặt ở trên 'ván giặt đồ'* của mình.
* ván giặt đồ: bên trung là ván giặt đồ, bên Việt Nam là LCD màn hình phẳng ạ....
Niên Niệm Thi:
"(σ'・д・)σ "
Lục Kiến Chu: "Mặc dù ngươi đã khỏe, nhưng dược hiệu khẳng định vẫn còn chưa được thanh trừ, tới đi! Mặc dù nghe đồn lần đầu sẽ rất đau, nhưng mà ta đã chuẩn bị xong!''
Trong đầu Niên Niệm Thi vòng vo đường núi mười tám ngã rẽ mới hiểu rõ Lục Kiến Chu đây là muốn làm gì: ''Là ai nói với ngươi 'giải dược' chi pháp này a?''
"Ừm, ngươi không nên trách bà bà, bà bà cũng là vì muốn ngươi khỏe mạnh, ta nghĩ thông suốt rồi, chúng ta xem như đã là phu thê, làm những chuyện này cũng không ảnh hưởng toàn cục, mặc dù ta còn chưa biết phòng trung chi thuật* giữa nữ với nữ là như thế nào, nhưng mà ngươi nhất định biết, tới đi!'' Lục Kiến Chu nói xong, cứng đờ nằm ở trên giường nhắm mắt lại, "Nhẹ tay chút, ta vẫn là rất sợ đau."
*phòng trung chi thuật: thuật giường chiếu
''Đúng là già mà không nên nết....'' Niên Niệm Thi rút tay lại, âm thầm mắng, "Ai bảo bà nhiều chuyện...''
''Sao ngươi có thể nói bà bà như vậy...'' Lục Kiến Chu thấy nàng còn chưa chịu ra tay, yếu ớt ngồi dậy, kéo y phục của nàng nói, ''Vậy ngươi có làm hay không a...''
"Cho nên ban nãy ngươi bởi vì cái này mà khóc?'' Mệt cho mình còn tưởng tên đầu gỗ Lục Kiến Chu này đã được khai thông, rốt cuộc cũng biết mình sau khi gả tới đây trong lòng khó chịu cỡ nào, thế mà hóa ra là vì phải ''Hiến thân'' cho mình mà khóc thút thít a!
Lục Kiến Chu nhăn nhăn nhó nhó nói: ''Không phải đâu... Người ta nhưng vẫn còn là hoàng hoa đại khuê nữ, cái gì cũng đều chưa chuẩn bị xong, lại phải đem thứ quang trọng như vậy dâng hiến cho ngươi....đương nhiên là rất sợ...''
"Lục Kiến Chu, ngươi thích thì hiến không thích thì thôi! Hợp thì lấy! Cho ta mà ngươi còn ủy khuất!'' Niên Niệm Thi lần này thật sự bị chọc tức đến sôi máu, nằm xuống đưa lưng về phía nàng.
''Này...'' Lục Kiến Chu kéo nàng một hồi, cũng không có phản ứng.
''Thế ngươi có làm hay không a...'' Nàng lại kéo thêm một chút, vẫn không có động tĩnh gì.
''Bỏ hả? Đi ngủ?'' Cuối cùng kéo thêm một lần, cũng không nhúc nhích tí nào...
''Phù...'' thanh âm cây nến bị thổi tắt, Lục Kiến Chu vừa nằm xuống, Niên Niệm Thi lúc đầu luôn đưa lưng về phía nàng trở mình, trong bóng tối đột nhiên chủ động ôm cổ Lục Kiến Chu, đầu tựa vào cổ của nàng hà hơi nói, "Ừm, đi ngủ!"
=======================
Từ sau phong ba về

túi vải, phía Lật Cơ xem như an ổn hơn, nàng trông thấy Lục Kiến Chu, cũng rất biết điều chủ động nhượng bộ lui binh.
Còn đối với Niên Niệm Thi, thì lại càng giống chuột thấy mèo.
Lục Kiến Chu cảm thấy buồn cười, ''Ngươi xem, quả nhiên vẻ đẹp của ngươi cũng không phải tất cả mọi người đều thưởng thức nha!''
Thật không rõ sao thoạt nhìn mình thẳng băng như vậy, mà sau khi gặp được vị Niên Niệm Thi xinh đẹp này, thì liền bị nàng giả heo ăn thịt hổ, bẻ một cái cong luôn.
Niên Niệm Thi xem thường, ''Chỉ cần ngươi thưởng thức vẻ đẹp của ta là đủ, ngươi cũng phải như vậy với ta, nếu còn có người dám đoạt ngươi với ta, ta sẽ cho nàng chết thảm hại hơn!''
Lục Kiến Chu nghe mà hoảng sợ, ''Có phải ngươi đã làm cái gì với Lật Cơ mà ta không biết?''
"Làm sao? Tướng công thương tiếc hồ ly tinh kia?'' Niên Niệm Thi đầy cõi lòng đầy ác ý, vỗ lên ngực Lục Kiến Chu.
"Nào dám? Ta sao nỡ chịu thiệt thòi bỏ ngươi chứ?'' Lục Kiến Chu nói xong, thuận tay lấy tay nàng ra.
Vừa lấy ra, đã nhìn thấy Lục phu nhân cùng Cận Khuynh Thấm, hai cái mặt than đang nhìn các nàng.
Lục Kiến Chu rất không có khí phách, cách Niên Niệm Thi hơi xa một chút.
"Kiến Dực, ngươi tới đây một chút." Lục phu nhân nói xong, đã bước tới chỗ một cục cự thạch xa xa đợi nàng.
Lục Kiến Chu đi, lưu Niên Niệm Thi cùng Cận Khuynh Thấm.
"Ta cùng cha ngươi muốn đi Sở Châu gặp Kiến Dực, ngươi có đi hay không?'' Lục phu nhân hỏi trước.
Lục Kiến Chu nhìn một chút Niên Niệm Thi đang nghi hoặc ở nơi xa nhìn về phía bên này, lập tức có chút chột dạ: "Thay con vấn an, con không đi được. . ."
"Ngươi không đi thì cha ngươi làm sao gặp được Kiến Chu? !" Ngay từ đầu Lục phu nhân đã không có ý muốn hỏi ý kiến của nàng, càng không nghĩ tới nàng lại không chịu nể mặt như vậy, từ chối thẳng thừng, ''Ở trong cung, ta đã thay ngươi mời một người thay thế tốt, Niên Niệm Thi phải lưu lại giữ chân Khuynh Thấm, cũng không thể đi cùng, ngươi nhanh đi chuẩn bị đi, ngày mai liền xuất phát.''
"Nương! người lại tiền trảm hậu tấu!'' Lục Kiến Chu có chút bất mãn nói, "Hơn nữa, Niên Niệm Thi có thể giữ chân được Khuynh Thấm sao?''
Lục phu nhân nghe nàng "dùng tay bắt cá", càng tức giận, ''Ngươi không khác gì ca của ngươi, ngược lại là học được ngu đần như nhau!''
''Con rất ngu ngốc sao?'' Lục Kiến Chu lập tức có chút ảm đạm.... Mẫu thân không phải luôn khen tiểu hài thông minh sao?
"Tóm lại, ta không tin tưởng Niên Niệm Thi kia.'' Lục phu nhân bỗng nhiên nghiêm mặt nói, để Lục Kiến Chu cũng không dám nhiều lời, ''Vạn nhất một tin tức bị tiết lộ ra ngoài, đây là chuyện đại sự liên quan đến mạng người. Cho nên việc này cần phải được xử lý cực kỳ bí mật.''
Lục Kiến Chu vẫn nhìn Niên Niệm Thi ở nơi xa, chỉ thấy nàng đang chuyện trò vui vẻ với Cận Khuynh Thấm, khi chú ý thấy ảnh mắt của Lục Kiến Chu, cũng chỉ ngầm hiểu ý cười một tiếng.
Lục Kiến Chu đi qua, có chút mập mờ nói, ''Trong cung xảy ra chút chuyện, có khả năng ngày mai sẽ phải rời khỏi nhà một thời gian, không biết lúc nào trở về, ngươi cùng Khuynh Thấm, hai người ở nhà chiếu cố lẫn nhau, chờ ta trở lại.''
''Có chuyện gì? Không thể mang gia quyến sao?'' Niên Niệm Thi không muốn cứ như vậy tách ra, hoàn toàn muốn đắm chìm trong thời kỳ trăng mật, dính lấy nhau không buông.
"Cũng không phải đại sự gì, ta chỉ phải đi xử một vụ án!'' Lục Kiến Chu nói xong, nở nụ cười xem như che giấu.
"Ngươi đường đường là một quan võ, lo liệu vụ án gì...'' Nàng có tính toán giỏi đến đâu cũng không thể giấu diếm được Niên Niệm Thi đa mưu túc trí, xem ra là muốn hỏi tới ngọn nguồn.
Lục Kiến Chu không còn đủ kiên nhẫn, ''Ngươi là nữ nhi, hỏi nhiều như vậy làm cái gì, ta đói rồi, đi ăn cơm trước, ngươi có đi hay không?''
Thấy Niên Niệm Thi không chịu nhúc nhích, Lục Kiến Chu nhét vật gì đó vào lòng nàng, ''Lần này cũng sẽ không đi quá lâu, ngươi cũng không cần phải quá nhớ ta, ta thấy ngươi yêu thích đánh đàn cũng không biết bảo hộ ngón tay xinh đẹp như vậy, hôm qua trên đường về đi ngang qua chợ thuận tiện giúp ngươi mua một đôi găng tay, về sau nhớ luôn mang theo bên người.''
Ngay khi Niên Niệm Thi còn đang rầu rĩ thì Lục Kiến Chu lại đột nhiên quan tâm ngón tay nàng như vậy, sau đó chân giống như bôi dầu nhanh chóng bỏ đi mất.
''Rõ là nói xạo...'' Cận Khuynh Thấm cũng không nhịn được mắng thầm, ''Từ nhỏ đã luôn như vậy, một chút cũng không giấu được.''
Trước đó Cận Khuynh Thấm mở miệng một tiếng Lục Kiến Chu hai tiếng cũng Lục Kiến Chu, không nghĩ tới đối với Lục Kiến Dực cũng hiểu rất rõ nha, Niên Niệm Thi lập tức có chút vui mừng, nét mặt nhìn nàng cũng thân thiện hơn mấy phần: ''Khuynh Thấm, mấy ngày này sẽ lưu lại phủ tướng quân?''
"Ta đương nhiên sẽ lưu lại, chỉ là ta có thể sẽ thường xuyên đi sớm về trễ, bởi vì có mấy vị bằng hữu đến kinh thành tìm ta, ta phải dẫn các nàng đi khắc nơi chơi đùa.'' Cận Khuynh Thấm mặt không đỏ tim không đập đáp.
''Vậy thì tốt, đúng lúc ta cũng muốn luyện tập một chút tranh chữ, khả năng sẽ ở trong phòng không đi ra.'' Niên Niệm Thi cũng dùng dáng vẻ rất hòa nhã nói chuyện.
Hai người đều nói y như thật, không hề giống nói láo.
Ngày thứ hai, Lục Kiến Chu còn nghĩ linh tinh một chút, vì sao không có ai ra đưa tiễn ta....
Nhưng lại không biết, có hai thân ảnh nhanh nhẹn xinh đẹp, đã vô tri vô giác lặng lẽ đi theo...
Đôi Lời: vãi cả ván giặt đồ, edit mà phải phịt cười =)), trao thân mà bã làm như là đánh trận =)), sau chương này bắt đầu ngược ai cần thuốc đau tim thì mau mau uống vô hèn, hơi ngược tâm nhé


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện