Anh Trên Trang Giấy

Chương 16


trước sau

Advertisement
Chương 16: Mơ mộng hão huyền.

Dù Phó Uyển Hòa có ngốc đến mấy đi chăng nữa thì cũng nhận ra câu này có ẩn ý. Cô lặp lại những lời này trong lòng mấy lần, sau đó quay đầu hỏi lại: "Là sao?"

Kết quả, Dư Châu Dạ nghiêm túc nói hươu nói vượn: "Sắp tới tôi định viết một đề tài mới."

"À, vậy sao?"

Cô lại bỏ cuộc một lần nữa.

Phó Uyển Hòa cầm điện thoại lên xem, định làm dịu bầu không khí ngại ngùng.

Cô lướt lướt vòng bạn bè, nhưng một chữ cũng không vào đầu, mãi cho đến khi Tăng Đình Đình gửi cho cô một loạt dấu chấm than.

Tăng Đình Đình siêu cấp xinh đẹp: [! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !]

Tăng Đình Đình siêu cấp xinh đẹp: [Cậu tìm được một người bạn trai đẹp trai như vậy từ khi nào thế???]

Tăng Đình Đình siêu cấp xinh đẹp: [Sao cậu không nói cho tớ biết? Không coi tớ là bạn bè hả hả hả?]

Phó Uyển Hòa tự động lược bỏ một loạt dấu chấm than kia, trả lời wechat: [Chuyện gì vậy?]

Tăng Đình Đình lập tức gửi cho cô một ảnh cap màn hình một tấm hình mới nhất của Phương Tri Hòa đăng trong vòng bạn bè.

Caption đi kèm là: Đôi bạn trẻ thật là ngọt ngào [trái tim] [trái tim]

Ảnh kèm theo là bức ảnh chụp chung của cô và Dư Châu Dạ. Trong ảnh, Dư Châu Dạ và cô bốn mắt nhìn nhau, vừa khéo hôm nay bọn họ còn mặc quần áo cùng tông màu, nhìn qua có chút cảm giác couple.

Chẳng phải nói không public rồi à? Sao lại còn up lên vòng bạn bè vậy trời!!!

Phó Uyển Hòa thở dài rồi nhắn tin giải thích cho Tăng Đình Đình.

Phó Uyển Hòa: [Hiểu lầm]

Phó Uyển Hòa: [Không như cậu nghĩ đâu, đừng nói cho mọi người biết]

Tăng Đình Đình siêu cấp xinh đẹp: [Chuyện này mà cũng có hiểu lầm á?]

Phó Uyển Hòa: [Thật sự không phải vậy đâu.]

Gửi tin nhắn này xong, Phó Uyển Hòa thoát khỏi giao diện nhắn tin, nhấn vào vòng bạn bè của Phương Tri Hòa, nhìn thấy bức ảnh kia.

Cô không like hay comment gì cả, chỉ lặng lẽ lưu lại.

Đây là bức ảnh chụp chung đầu tiên của họ.

Xe chạy thẳng tới bãi đỗ xe dưới lầu, Phó Uyển Hòa mở cửa xe.

"Tôi đi trước đây."

"Ừ." Dư Châu Dạ gật đầu.

Phó Uyển Hòa bước được vài bước, quay đầu lại nhìn, xe của Dư Châu Dạ vẫn dừng ở đó, cửa kính hạ xuống.

Anh đang nhìn cô.

Phó Uyển Hòa sửng sốt, định giả vờ như không thấy, tiếp tục bước đi.

Bước được ba bước, dừng lại một chút.

Phó Uyển Hòa vòng lại.

Dư Châu Dạ nhìn cô: "Để quên thứ gì à?"

Phó Uyển Hòa cân nhắc nên nói thế nào: "Cậu có muốn lên nhà uống chút gì đó không?"

***

Phó Uyển Hòa đưa cho Dư Châu Dạ một tách cà phê.

Dư Châu Dạ nhấp một ngụm cà phê, sợ Phó Uyển Hòa xấu hổ, bèn cầm điện thoại lên hỏi: "Chơi game không?"

Phó Uyển Hòa tải game xuống, nhanh chóng xem xong hướng dẫn dành cho người mới. Có điều cấp của cô quá thấp, không thể cùng nhau chơi được, cho nên Dư Châu Dạ cố ý mở một tài khoản phụ.

Phó Uyển Hòa là một tay mơ chính hiệu, đành nghe theo chỉ thị của Dư Châu Dạ, chọn vị trí support*.

* Tác giả không đề cập tên game nhưng editor đoán là game Vương Giả Vinh Diệu (game Liên quân bên mình), cho nên các thuật ngữ trong game đều tham khảo từ game này nha.

"Đi sang bên kia cắm mắt đi."

"À? Được."

Dư Châu Dạ đang định nói thêm câu "Cẩn thận một chút" thì màn hình game hiện lên dòng chữ: "Firstblood!"

"?"

Bầu không khí ngưng đọng lại.

Phó Uyển Hòa gãi gãi đầu, cẩn thận quan sát biểu cảm của Dư Châu Dạ: "Xin lỗi, tôi không biết chơi."

"Không sao, cậu lên đường trên giúp đi." Dư Châu Dạ vừa đi rừng vừa quan sát hướng đi của Phó Uyển Hòa trên bản đồ nhỏ.

"Được."

Chẳng bao lâu sau, lại nộp thêm hai mạng.

Ơ mây ding gút chóp!

Phó Uyển Hòa sụp đổ, sao game này khó vậy trời.

Cô đề nghị: "Hay là cậu chơi một mình đi?"

Dư Châu Dạ không đáp, hình như đang xem lịch sử trò chuyện của team, hàng lông mày xinh đẹp nhíu lại.

Phó Uyển Hòa đang định hỏi có chuyện gì vậy, chợt nghe thấy anh nói: "Đóng cửa sổ chat lại."

"Được." Phó Uyển Hòa nghe lời.

"Đi theo tôi."

"Được."

Phó Uyển Hòa cẩn thận bám sát Dư Châu Dạ.

"Ngồi núp vào trong bụi cỏ."

"Ừm."

"Lên."

Trong lần giao tranh tiếp theo, Phó Uyển Hòa xung phong đi đầu.

Hóa ra là cô đỡ giúp Dư Châu Dạ một chiêu của bên đối phương.

Dư Châu Dạ nhìn thấy chiến tích của Phó Uyển Hòa, bật cười: "Cậu chắn chiêu giúp tôi làm gì?"

Phó Uyển Hòa ngẩn ra, nói ra những suy nghĩ chân thật nhất trong lòng: "Bởi vì tôi không muốn cậu chết."

"Mặc dù tôi rất vui, nhưng mà," Dường như Dư Châu Dạ rất hài lòng với đáp án này, cười nhẹ đáp: "Tôi có thể đánh thắng được, lần sau không cần chắn giúp tôi đâu."

Lát sau, toàn đội đối phương bị tiêu diệt, Dư Châu Dạ lấy được Penta Kill (Giết 5 người), trực tiếp đẩy trụ đối phương, end game.

"Chơi tiếp không?"

Phó Uyển Hòa vẫn còn hơi sợ, vội vàng đáp: "Không chơi nữa."

Vừa nói xong đã thấy Dư Châu Dạ nghiêng người lấy sổ và bút từ trong cặp ra.

"Cậu làm gì thế?" Phó Uyển Hòa hỏi.

"Viết dàn ý."

"Dàn ý?" Phó Uyển Hòa khó hiểu.

Dư Châu Dạ đặt sổ trên đùi, cầm bút, nâng mắt nhìn: "Sắp tới tôi sẽ viết một đề tài mới."

"Thể loại gì vậy?"

Dư Châu Dạ ngẫm nghĩ: "Ngôn tình đi."

Phó Uyển Hòa ngẩn ra, trợn mắt nhìn anh: "Không phải cậu chưa bao giờ viết ngôn tình sao?"

Tác phẩm của Dư Châu Dạ phần lớn là thể loại trinh thám, gần đây nhất là <Cái bóng>, cho dù có yếu tố tình cảm đan xen nhưng điều muốn truyền đạt nhất vẫn là tư tưởng cổ hủ và phi lý của thời đại ấy.

Dư Châu Dạ nói: "Cũng không hẳn, nhưng bao giờ cũng có ngoại lệ mà."

Ngoại lệ ấy, chính là em.

Không chờ Phó Uyển Hòa mở miệng, Dư Châu Dạ lại đổi chủ đề: "Tôi có thể hỏi cậu vài vấn đề được không? Cần cho việc viết truyện."

Phó Uyển Hòa ngẩn người, chỉ vào mình: "Hỏi tôi á?"

"Đúng vậy," Dư Châu Dạ hỏi, "Đã từng yêu ai chưa? Yêu mấy lần rồi?"

"?" Phó Uyển Hòa có hơi mông lung, "Việc này có liên quan tới việc viết truyện à?"

Dư Châu Dạ nói một cách đứng đắn: "Đương nhiên là có rồi."

Phó Uyển Hòa nhớ rõ mình từng mạnh miệng nói với Dư Châu Dạ rằng mình từng yêu đương rồi.

Nếu đã nói dối, vậy thì phải nói dối cho trót.

Phó Uyển Hòa hạ quyết tâm: "Từng yêu một lần."

Tay Dư Châu Dạ thoáng khựng lại, ngòi bút nặng nề vạch trên giấy một nét, anh chậm chạp ngước nhìn Phó Uyển Hòa, ánh mắt có hơi phức tạp.

Thấy dáng vẻ kinh ngạc này của Dư Châu Dạ, Phó Uyển Hòa tưởng anh đã quên, vì vậy nhắc nhở anh: "Lần trước tôi từng nói với cậu rồi."

Dư Châu Dạ nói: "Tôi tưởng cậu nói đùa, không ngờ là thật."

"?"

Phó Uyển Hòa thầm nghĩ có thể rút lại câu nói vừa nãy được không?

"Cậu và người đó," Dư Châu Dạ ngập ngừng, "Yêu nhau bao lâu."

Phó Uyển Hòa thuận miệng đáp: "Một năm."

"Tại sao chia tay?"

"Bận chuyện học hành." Phó Uyển Hòa nói ra một lý do rất hợp tình hợp lý.

Dư Châu Dạ gật gật đầu: "Thích kiểu con trai như thế nào?"

Sao cô lại cảm thấy cái vấn đề này hơi là lạ nhỉ?

Phó Uyển Hòa chăm chú nhìn khuôn mặt của Dư Châu Dạ, dùng mắt cẩn thận miêu tả lại gương mặt anh, chậm rãi lên tiếng: "Mắt hai mí, mắt kiểu đào hoa, mũi cao, sẽ chơi bóng rổ, đàn ghi-ta."

Dư Châu Dạ mỉm cười: "Yêu cầu của cậu khá cao đấy."

Thực ra những lời Phó Uyển Hòa vừa nói còn có đoạn sau.

Cho dù người khác có đàn ghi-ta, có chơi bóng rổ, ngoại hình đẹp trai thì cũng không được, phải là anh thì mới được.

Nhưng những lời này không thể nói ra miệng.

"Tuổi tác, chiều cao,
Advertisement
cân nặng có yêu cầu gì không?" Dư Châu Dạ lại hỏi.

"À," Phó Uyển Hòa đáp, "Không có."

Dư Châu Dạ nở nụ cười, khóe mắt cong cong, đẹp đến độ hại nước hại dân.

Anh bỗng nhớ đến một chuyện, "Này" một tiếng hỏi: "Cậu học trường đại học nào?"

"Đại học Hành Dương."

Dư Châu Dạ nhướng mày, anh không ngờ sẽ nhận được đáp án này.

Anh nói: "Tôi vốn định báo danh ở Hành Dương."

Phó Uyển Hòa cụp mắt xuống, thấp giọng nói: "Tôi biết."

Những năm học cấp ba ấy, từ trong miệng Mẫn Tùng Nguyệt cô biết Dư Châu Dạ muốn thi vào Hành Dương, vì vậy ngay từ khi đó cô đã quyết tâm thi đậu Hành Dương.

Nhưng đây không phải việc cô muốn làm là có thể làm được, cô càng phải cố gắng hơn nữa, đuổi kịp bước chân của anh.

Anh tựa như ánh mặt trời, còn cô chính là người theo đuổi ánh sáng ấy.

Khoảng thời gian đó, Phó Uyển Hòa điên cuồng học tập không màng ngày đêm, mỗi ngày chỉ tùy tiện ăn vài miếng cơm rồi lập tức nhốt mình trong phòng. Cơm ba bữa một ngày cũng không bao giờ đúng giờ, còn bị mất ngủ do áp lực quá lớn, bệnh dạ dày lại tái phát.

Bệnh đau dạ dày vốn không quá nghiêm trọng lại vì quy luật làm việc và nghỉ ngơi không điều độ mà trở nên ngày càng nặng hơn.

Lúc nghiêm trọng nhất, Phó Uyển Hòa thậm chí còn không cầm nổi bút, chỉ có thể cúi gập người xuống, để cho bản thân bớt đau hơn một chút.

Đương nhiên, nếu không quá nghiêm trọng thì có thể tự mua thuốc uống, phải thật sự không chịu nổi nữa mới tự mình đi khám.

Cô chưa bao giờ đề cập với người nhà, cô cảm thấy đây không phải chuyện gì quá to tát, hơn nữa công việc của Phó Bình và Phương Tri Hòa rất bận rộn, một người thường xuyên đi công tác, một người cả tuần lúc nào cũng phải vật lộn với giáo án.

Cô không thể làm ảnh hưởng đến công việc của cha mẹ.

Phó Uyển Hòa tỉnh lại từ đoạn ký ức đó, ánh mắt dừng lại trên người Dư Châu Dạ, đột nhiên hỏi anh: "Vậy tại sao cuối cùng cậu lại không báo danh ở Hành Dương?"

Như một cuộc thẩm vấn sau nhiều năm.

Hàm chứa vô số tiếc nuối và thất vọng.

Vấn đề này như thể một chiếc xương cá mắc nghẹn trong cổ họng, không lấy nó ra sẽ không thoải mái, sẽ rất khó chịu.

Cô vẫn không thể buông bỏ được chuyện này.

Ngày nhận được thư trúng tuyển, Phó Uyển Hòa vô cùng vui mừng, theo Phó Bình và Phương Tri Hòa ra ngoài ăn mừng, lại đột nhiên nhìn thấy tin tức trong nhóm lớp.

[Này, Dư ca đi đâu vậy?]

[Theo tin tình báo từ người trong cuộc, Dư ca không báo danh ở Hành Đại]

[??? Không thể nào]

[Trời má thật vậy sao?]

[Tớ cảm thấy Dư ca không báo danh ở Hành Đại vì Kỷ Vãn Tình]

[Lầu trên nói đúng đấy]

[Không thể nào, Dư ca của tui đã buông tay từ lâu rồi!]

[Tui thấy mấy cậu nói không có căn cứ gì cả. Bọn cậu không biết Kỷ Vãn Tình thi trường nào, sao có thể đoán Dư ca vì cô ấy mới không vào Hành Đại chứ?]

Tất cả mọi người đều đang thảo luận tại sao Dư Châu Dạ không thi vào Hành Dương, mà lại chọn một trường đại học vô cùng bình thường ở một nơi khác.

Đầu ngón tay Phó Uyển Hòa vuốt lên trên, đọc hết những tin nhắn chưa đọc, cuối cùng ánh mắt dừng trên một tin nhắn Lý Ngạn Hạo gửi.

[Bọn cậu đoán đúng rồi]

[Dư Châu Dạ không báo danh ở Hành Dương chính vì Kỷ Vãn Tình]

[Các cậu không biết đúng không?]

[Cậu ấy và Kỷ Vãn Tình cùng thi vào một trường đại học]

Nhóm chat bùng nổ trong chốc lát, hầu hết các tin nhắn đều bày tỏ sự hâm mộ tình tiết như phim truyền hình của hai người họ.

Ngón tay Phó Uyển Hòa dừng trên màn hình khẽ run lên, cô nhìn tin nhắn kia, phân tích từng chữ một, đọc đi đọc lại tin nhắn ấy.

Mãi đến khi cô xác định được tin nhắn này không sai.

Chỉ mấy câu ấy đã phủ định tất cả công sức một năm qua của cô.

Nhưng không còn cách nào cả, dám mơ thì phải dám nhận thua.

Cả người Phó Uyển Hòa như mất hồn, ngây ngốc nhìn điện thoại, như đang đợi có kỳ tích xuất hiện.

Nhưng mà, không có, chẳng có kỳ tích nào xảy ra cả.

Phương Tri Hòa hỏi cô: "Ơ? Sao con lại khóc?"

Lúc này Phó Uyển Hòa mới hồi hồn, đưa tay lên sờ hai má, đã ướt đẫm cả rồi.

Cô cụp mắt xuống, nhìn thức ăn trên bàn, nhẹ giọng nói: "Đồ ăn cay quá, con bị sặc thôi ạ."

Phương Tri Hòa nghe thấy thế thì sửng sốt, quét mắt nhìn thức ăn trên bàn: "Ba mẹ không gọi đồ cay mà?"

Phó Uyển Hòa ngẩn ra, nhẹ nhàng "Ồ" một tiếng, thì thào nói: "Thật sao, vậy tại sao nhỉ?"

Tại sao anh không báo danh ở Hành Dương? Là vì Kỷ Vãn Tình sao? Anh thích cậu ấy đến vậy ư?

Nhưng những lời này rốt cuộc cũng không thể nói ra, bởi vì cô không biết nên hỏi như thế nào, dùng tư cách gì để hỏi.

Rõ ràng cô chẳng là cái thá gì cả, lại cứ thích tự cho mình là đúng.

Cho rằng bản thân cùng người đó thi vào một trường đại học là sẽ như ý nguyện.

Cho rằng chỉ cần mình đủ cố gắng, đủ chăm chỉ, sẽ được anh nhìn thấy, khiến cho anh chú ý tới.

Cô muốn trở thành người hái sao kia.

Không biết lượng sức.

Chuyện này chẳng ai sai cả,

Truyện convert hay : Ta Không Nghĩ Kế Thừa Ngàn Tỷ Gia Sản
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện