Ảnh Đế Ngày Hôm Nay Cũng Thẻ Đen

Chương 12


trước sau

Edit: 一青  ( Nhất Thanh )
Beta:
Hoắc Kham trầm mặc.
Chương Hướng Duy ngước đầu.
"Thầy Hoắc ơi?"
Hoắc Kham khoác tay lên vai đứa nhỏ vỗ vỗ hai lần.
"Nghe nói đêm nay cậu có cảnh, tôi ở khách sạn rảnh rỗi không có việc gì làm nên tới xem thử"
Chương Hướng Duy: "Vâng ạ"
"Em chưa quay cảnh mưa bao giờ", cậu vò vò lỗ tai.
"Không biết có thể diễn tốt hay không"
Trước mắt Hoắc Kham hiện lên ánh mắt vừa nãy của đứa nhỏ, lông mày dựng đứng, em đối với nhân vật nghiêm túc chăm chú như vậy, sao mà không quay được, chỉ có tốt và hơn cả tốt thôi.
"Quay cảnh mưa, không có gánh nặng hình tượng là được"
Ánh mắt Chương Hướng Duy sáng lên.
"Vậy thì em không có, em không có gánh nặng hình tượng"
"Em không muốn bị định hình, có thể đột phá hình tượng của bản thân em chắc chắn đồng ý một trăm phần trăm, sau này mà có cơ hội, em còn muốn đóng nhân vật phản diện, tăng cân nè rồi hóa trang bị bỏng nè, vẽ cái bớt thật to nè, mang răng hô nè, gánh nặng hình tượng là cái gì chứ"
Khuôn mặt Hoắc Kham giật giật.
"Có ý nghĩ như này là rất tốt"
Chương Hướng Duy đứng lên.
"Thầy Hoắc, thầy có thể giúp em khớp thoại một chút được không?"
Hoắc Kham gật đầu: "Chỉ đọc thoại, đừng đem theo cảm xúc, nếu không lúc quay thật sẽ không có đủ tinh thần"
"Ò ò ò"
Chương Hướng Duy hít sâu, tự mình dập bảng nhỏ giọng hô: "Action"
Hoắc Kham: "...."
Giết tui đi, đáng yêu quá.
.
Một hai phút sau, Chương Hướng Duy ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt, đôi mắt càng ngày càng hồng.
Hoắc Kham diễn Lộ Thành lông mày chay thành chữ "xuyên", toàn thân toát ra vẻ uy nghiêm.
*Chữ Xuyên: 川
Chương Hướng Duy khắc chế bản thân để không nhập diễn, đôi môi cậu nhẹ nhàng run cầm cập, há mồm hết nửa ngày, trong giọng nói đem theo cả tiếng nức nở: "Sư huynh, ngươi gạt ta...."
Mới vừa nói xong mấy từ, đằng sau còn một đoạn chưa nói, nước mắt đã rơi xuống lã chã.
Chương Hướng Duy vô tội mà trừng đôi mắt ướt đẫm nhìn hắn.
"Thầy Hoắc ơi, em muốn nói cho xong thoại, không hiểu sao nước mắt lại rơi xuống rồi"
Hoắc Kham nhìn thấy mà đau lòng, không nhịn được kéo đứa nhỏ đến trước mặt, ôm lấy đôi vai đang run rẩy của cậu.
"Cứ từ từ"
Cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, Trần Hương Hương vèo một cái lùi lại ra ngoài.
"...Xin lỗi, tôi đi nhầm, mọi người tiếp tục đi"
Một giây sau cửa lại mở ra.
Trần Hương Hương bình tĩnh tiến vào.
"Thầy Hoắc, Tiểu Duy em ấy..."
Hoắc Kham nâng mi mắt.
Trần Hương Hương ngậm miệng.
Hoắc Kham vỗ vỗ lưng đứa nhỏ, hơi cong eo, tựa như chỉ cần một khắc sau sẽ hôn lên đỉnh đầu cậu.
Trần Hương Hương hãi hùng khiếp vía, không dám thở mạnh.
Chương Hướng Duy vẫn chìm trong tình cảm của nhân vật, vẫn chưa thể ngừng lại, không nhận ra tư thế này có vẻ mờ ám.
Hoắc Kham lạnh nhạt nghiêng mặt sang bên: "Bảo Tiểu Lý sang trang điểm lại cho cậu ấy"
"Em đi liền đây ạ"
Trần Hương Hương ra khỏi phòng, bước chân dần dần chậm lại, không bình tĩnh nổi nữa, trong lòng đồng thời vang lên hai âm thanh, rống to giống như bị điên.
Không bình thường, có uẩn khúc. Đường! Đường! Đường!*
*Đường ở đây ý chỉ cp có hint, fan cp soi ra hint thì gọi là ăn đường.
Lẽ nào giống như cô vẫn nghĩ, vậy phải làm sao bây giờ, thiên hạ đại loạn mất. Đường! Đường! Đường!
Đạo đức nghề nghiệp cùng với bản năng cắn đường của fan cp đánh nhau tơi bời, cô khổ quá mà.
.
Chương Hướng Duy không biết rằng trợ lý của cậu đang vui đến mức muốn nổ tung, cậu vừa đến phim trường liền bắt đầu chuẩn bị.
"Tiểu Chương, lát nữa cháu bắt đầu từ kia đi ra"
Đạo diễn Vương chỉ vào cái ngõ cách đó không xa.
"Lúc máy quay đầu tiên đưa đến, cháu phải cắt đứt túi máu trong miệng, máy quay của thầy Trương ấy, trong lòng cháu phải có tính toán..."
Chương Hướng Duy nghiêm túc lắng nghe.
Mưa rất lớn, hạt mưa không ngừng rơi trên mái nhà thành phố điện ảnh, nơi đã cho ra không biết bao nhiêu tác phẩm ưu tú, rơi trên sàn lát đá vang lên tiếng ầm ầm.
Nhân viên công tác đều mặc áo mưa đứng xuyên dưới màn mưa, qua lại bận rộn.
Đạo diễn Vương hi vọng cảnh này có thể quay xong lúc mười hai giờ đêm.
Chương Hướng Duy tưởng ông lo lắng cậu không chịu nổi, kết quả đạo diễn Vương thốt lên: "Nếu mà muộn quá, mưa có thể nhỏ lại, hiệu quả không tốt"
"...." Ô kê.
.
Trần Hương Hương che ô đứng ở phim trường chờ đợi, đạo diễn Vương hô cut một cái, cô liền đem theo khăn giấy với nước ấm chạy tới.
Trên đầu và trên người Chương Hướng Duy không ngừng nhỏ nước, đồ diễn ướt nhẹp nặng trịch dính trên người, da dẻ vì ngâm nước mà nhăn hết lại.
Quay nội cảnh hay ngoại cảnh mỗi cái đều có cách hành hạ khác nhau, đi đóng phim sao mà khổ quá.
Chương Hướng Duy cao 1m77, Trần Hương Hương lại chỉ có 1m62, che ô cho cậu có chút khó khăn, cậu tự cầm ô để che, một tay còn lại lấy khăn giấy đắp lên trán.
"Tiểu Duy, trang điểm của em bị trôi hết rồi, vành mắt đen sì"
Trần Hương Hương đóng nắp bình nước lại.
"Vào trong xe để chị Trương dặm lại cho em"
Chương Hướng Duy lắc đầu một cái.
"Trang điểm cần thiết cho cảnh vừa rồi đã vẽ xong rồi, cảnh sau hẵng để cho chị Trương vẽ lại"
Một đoạn phim chia thành bốn cảnh quay, cảnh hồn bay phách lạc, cảnh ra vẻ thần kinh, cảnh trở nên điên cuồng, cuối cùng mới là cảnh hắc hóa, đạo diễn Vương muốn làm liền một mạch, chỉ quay một lần xong, thế nhưng lại yêu cầu rất nghiêm khắc.
Khóc không đúng.
Bước chân quá nhiều, góc độ không đúng.
Khóc quá nhiều.
Cảm xúc cũng bị quá.
Các loại không đúng, gần tới một giờ mới qua được một cảnh.
Những cái khác thì không tính, nhưng Chương Hướng Duy có chút nghĩ mãi không hiểu, trời mưa rất lớn, nước mắt cậu rơi xuống liền bị nước mưa cuốn trôi, đạo diễn Vương làm sao biết thời gian rơi nước mắt hai bên trái phải của cậu không đúng?
Nói cậu không dựa theo thiết kế trước đó, lúc đang đọc thoại nước mắt rơi sớm, dặn cậu thu phóng tâm trạng phù hợp, ra nghỉ một chút.
Chương Hướng Duy hắt hơi một cái, dưới mắt một mảng màu xanh.
"Chị Hương Hương, chắc em phải quay muộn lắm"
Trần Hương Hương thở dài: "Lúc chúng ta kí hợp đồng, không xác nhận thời điểm tan làm, chuyện này cũng không có cách nào, dù sao em cũng là người mới, không có công ty không có đoàn đội, chỉ có một mình trợ lí nhỏ bé như chị, việc bàn điều kiện này nọ cùng các đại lão rất phức tạp, điều kiện không tốt là vấn đề liên quan đến giá trị bản thân, chờ sau này em tốt lên rồi, không cần em phải nói đã có người vì em mà đề ra điều kiện, không dám bức ép em"
Chương Hướng Duy an ủi nói: "Em hiểu mà, không sao đâu"
"Một lần quay hết đối với em cũng có chỗ tốt, trạng thái của em đã ổn định, nếu chỉ quay một nửa rồi lại dừng, không trên không dưới, lần sau lúc quay lại, em cũng rất khó tìm lại cảm giác lúc đầu"
Chương Hướng Duy đem khăn giấy bị thấm ướt xuống, đổi tờ khác đắp lên trán, không dám dùng khăn mặt lau đầu, sợ gây thêm phiền phức cho chuyên viên trang điểm, cậu khó chịu nhíu mày: "Chị Hương Hương, lưng em bị ngứa"
Trần Hương Hương nói: "Ngứa ở đâu, chị gãi cho em, à nhầm, em đừng nhìn người ta như vậy, chị Hương Hương của em lỡ lời, lỡ lời, chị tìm cho em một chỗ, em tự gãi vậy"
Câu chuyện đã bị xoay chuyển, cô cằn nhằn: "Thấy chưa, chị nói đúng chưa, vẫn cần có một trợ lí nam mà"
Chương Hướng Duy chỉ muốn gãi ngứa, cậu cảm giác bản thân giống như một con cá mắc cạn, chỉ còn lại một hơi thở.
.
Trên gác phía đông nơi không có dựng cảnh, Hoắc Kham đứng ở cửa sổ gỗ hút thuốc, tối hôm qua lúc thay áo ngủ cho đứa nhỏ, hắn có kiểm tra một chút.
Khắp cả người từ trên xuống dưới có mười ba chỗ to nhỏ bị bầm tím, còn có vài chỗ rách da, chân trái có một ngón chân không biết bị vật gì đè nặng tạo thành máu ứ đen ở móng chân.
Tiến độ quay chưa được bao xa đã như vậy, đến lúc quay xong sợ là chỗ nào cũng bị thương mất.
Đi tìm diễn viên đóng thế chuyên nghiệp là việc phải đặt lên hàng đầu.
Hoắc Kham hơi nhắm mắt nhả khói, đứng ở góc độ nếu đổi thành một diễn khác, mấy chuyện này đều là chuyện thường tình, đổi thành tiểu bối khác, hắn cũng đều không để tâm, thậm chí vì lo lắng cho tương lai, hồi hắn còn trẻ đều dốc lòng phấn đấu, có tí khổ đấy chẳng tính là gì, thân là diễn viên nếu không chịu được cùng với không có tinh thần kính nghiệp, vậy không cần diễn nữa.
Nhưng đến bé cưng của hắn, Hoắc Kham chịu không được, đúng là mắc bệnh tiêu chuẩn kép.
Hoắc Kham nặng nề nhả ra một hơi.
"Sao lúc chọn kịch bản, tôi lại chọn phim cổ trang võ hiệp?"
An Lợi phối hợp với thằng bạn già trong bụng một bầu nước đắng.
"Không phải là do nói cậu ấy có giấc mơ thành đại hiệp à?"
"Ừ nhỉ" Hoắc Kham nói: "Thực hiện giấc mơ không dễ, đều phải nếm trải chút khổ sở"
"Đến lúc hoàn thành rồi, sau đó sẽ không cho em ấy nhận phim cổ trang nữa, quá mệt mỏi, những cảnh chiến đấu cũng dễ bị thương, không an toàn"
An Lợi lườm một cái, cậu không cho thì không nhận chắc?
Chờ đứa nhỏ kia đồng ý hẹn hò với cậu, còn không biết là ai quản ai đâu.
"Lão Hoắc, cậu nói xem có phải cậu tự tìm ngược không?"
An Lợi than một tiếng: "Không đành lòng thì đừng xem nữa, lại còn nhất định phải đến phim trường làm gì"
Hoắc Kham cắn cắn thuốc, cau mày.
"Cậu không hiểu"
An Lợi: "..." May mà tui không hiểu á, tui cũng không muốn bị ngu đâu.
Bên ngoài đều biết <Triều dâng> có thằng bạn già của y đầu tư 10%, nhà đầu tư lớn nhất là Khải Nhất.
Nhưng mà ông chủ đứng sau Khải Nhất vẫn chính là hắn.
Nói dễ hiểu,việc tuyển diễn viên đoàn này hắn tương đối có quyền.
Nam hai để một sinh viên Học viện Hí kịch đóng, hắn không thèm quan tâm đến thể diện của

một kim chủ.
Chắc chắn phải để cậu ấy đóng, thậm chí có thể nói vì cậu mà chuẩn bị.
Ngày nào đó bị người trong nghề tra ra được, kéo lên một hồi sóng gió, vậy thì chắc chắn là một màn mưa máu gió tanh.
Hơn nữa không ngoại trừ một khả năng, giống như acc clone weibo, đương sự sẽ tự mình chủ động gánh chịu hết một màn này.
Người này tự treo cổ ở một góc cây non, ai biết hắn sẽ làm ra chuyện gì, căn bản không thể theo lẽ thường phán đoán hướng đi của hắn.
An Lợi cảm thấy bản thân cũng nên chuẩn bị thuốc trợ tim, y gãi gãi đầu.
"Lão Hoắc, cảnh này là quay trước, tắm mưa mùa hè cũng có thể bị cảm, nếu cậu thực sự không chịu được thì nói ra, tôi bảo Khải Nhất trao đổi với đạo diễn Vương, trước tiên đừng quay vào đêm nay?"
Hoắc Kham khoát tay.
Hắn không đồng ý cách làm này, cũng không phải là không hợp lý, hay sợ bị nghi ngờ.
Mà là sợ tâm trạng của đứa nhỏ sẽ tụt dốc.
Đều là diễn viên, Hoắc Kham hiểu rằng trạng thái hiện tại của đứa nhỏ không thể bị gián đoạn, tuy rằng khổ cực mệt mỏi, thế nhưng cũng rất hưng phần.
Đây chính là điểm kỳ diệu của việc diễn xuất.
Vừa nãy Hoắc Kham chỉ là lời nói chót lưỡi đầu môi, tương lai mà đứa nhỏ thực sự muốn quay phim cổ trang, hắn vẫn có thể chịu được.
Tâm lí như cha già, vừa lo lắng đau lòng, lại không muốn bẻ gãy đôi cánh của đứa nhỏ, sợ em ấy sẽ bị đau,hắn cũng sẽ tự trách bản thân.
Cho nên nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có thể tự tay mình giúp em nâng đôi cánh, để em vững vàng bay cao, được làm chuyện mình muốn làm, sống thật vui vẻ.
Hoắc Kham nhả một đám khói, nhìn xuống dáng hình tinh tế đi loạng choạng trong màn mưa.
"An Lợi Tử, cậu về đi, tôi về sau"
An Lợi liếc nhìn thằng bạn già chẳng khác gì ông bố chờ thằng con bảo bối hai tuổi đang học đi, một lời khó nói hết, về sau? Không quay xong mà cậu về được đấy?
"Chú ý một chút, phố điện ảnh cũng có paparazi đấy"
An Lợi vừa mới xuống thang gỗ lại quay lại, biểu cảm vi diệu.
"Lão Hoắc, cô Tưởng đến"
Cô Tưởng tên đầy đủ là Tưởng Di, lập nghiệp từ nhỏ, là thị hậu ẵm biết bao giải thưởng, là một nữ thần.
Vẻ đẹp của cô vốn là kiểu chị hàng xóm nhà bên, trang điểm đậm lên một chút liền xinh đẹp mười phần.
Tưởng Di nhận <Triều dâng>, fan hâm mộ mỉm cười chấp nhận, bởi vì có ảnh đế tọa trấn, cho cô phiên hai cũng không vấn đề, ok.
Nhưng mà <Triều dâng> không phải đại IP cải biên, không có nguyên tác, fan hâm mộ không rõ ràng hướng phát triển của bộ phim, đây là phim truyền thống do nam chính chủ diễn, cái gọi là nữ phiên hai chỉ là đồ trang sức đính kèm.
Tưởng Di không thấy có vấn đề gì, dù là cùng anh em khóa trên khóa dưới với nhau, nhưng cô chỉ qua lại với Hoắc Kham tại một vài hoạt động, chưa từng hợp tác cùng nhau, không bởi vì sao cả, chỉ vì tài nguyên điện ảnh của cô quá ít, không cùng một con đường với hắn.
Lần này Hoắc Kham phá lệ nhảy vào giới phim truyền hình, cô quyết định đẩy hết các bộ khác xuống sau, đoạt lấy vai nữ chính như vật trang sức này từ tay một đồng nghiệp.
Cô rất thích cách Hoắc Kham diễn, cơ hội hợp tác ngàn năm có một, nhất định phải nắm lấy.
Dựa theo phần diễn, phiên hai chính thức của <Triều dâng> là một người mới, đêm nay có phần diễn của cậu ấy, Tưởng Di tò mò thì tò mò, nhưng không định tới xem, trời mưa phiền phức, lúc cô đến tìm Hoắc Kham để tán gẫu về kịch bản, lại phát hiện hắn không ở trong khách sạn.
Tưởng Di nghĩ đến các loại thông báo khác thường của <Triều dâng>, trong lòng nảy sinh một vài suy đoán kì quái, không lâu sau cô liền ra ngoài.
Cô đóng nhiều phim cổ trang, ở đây phải đến hai ba năm, đối với diện tích và kiến trúc ở đây đều hiểu rõ.
Chỉ cần biết vị trí trường quay, cô liền biết nơi nào thích hợp bí mật quan sát, tìm một lần liền đúng.
Nên mới có tình cảnh hiện tại.
Tưởng Di tháo khẩu trang, lộ ra khuôn mặt có ngũ quan tiêu chuẩn.
"Đàn anh"
Hoắc Kham nhìn An Lợi ra hiệu cho y rời đi, không cảm thấy chuyện xảy ra bất ngờ này có gì to tát.
.
"Em nghe nói người mới diễn vai Kiều Cùng đang quay ở đây, vốn muốn đến xem thử, rảnh rỗi cũng không có việc gì làm, muốn chơi mạt chược còn thiếu người"
Tưởng Di cười: "Không ngờ lại gặp đàn anh ở đây, sao thế, anh đang ngắm mưa à hay là?"
Hoắc Kham lạnh nhạt lên tiếng: "Cảnh quay này là một trong ba cảnh quan trọng nhất của cả phim, cũng là cảnh quay sớm nhất, muốn đến xem xem hậu bối phát huy thế nào"
Nghe thực sự hợp tình hợp lí.
Ánh mắt cũng dừng lại, bằng phẳng tự nhiên.
Tưởng Di muốn kéo dài câu chuyện, cô mở túi xách, lấy ra hộp thuốc lá dành cho phái nữ, tư thái thành thạo bật lửa, hút một hơi: "Trên mạng nói rằng anh ký với đứa nhóc kia"
Hoắc Kham trên mặt không bày ra cảm xúc gì.
Tưởng Di nói: "Em đoán là không ký"
Sau đó cô quyến rũ vuốt mái tóc dài.
"Nếu mà như thế thì, em định ký với cậu ấy"
Hoắc Kham rốt cuộc cũng lên tiếng, giễu cợt nói: "Sau đó giống như cô à, bao mua hot search với doanh tiêu"
Tưởng Di: "..."
Đúng là đoàn đội bây giờ thích làm chuyện đó.
.
Tưởng Di nhún nhún vai: "Mua doanh tiêu không tốt sao? Một minh tinh thứ không thể thiếu nhất là nhiệt độ"
Hoắc Kham gảy tàn thuốc: "Em ấy không muốn làm minh tinh, em ấy muốn làm diễn viên"
Tưởng Di lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
"Đàn anh biết rõ vậy sao?"
Tự hỏi xong lại tự trả lời gật gật đầu: "Hợp tác nửa tháng, có biết cũng là điều bình thường"
Một lát sau lại hăng hái nói thêm bốn sáu chuyện khác: "Năm đó gặp nhau ở trường học, em với anh bị chụp lại, paparazi cùng với người trong ngành đều nói chúng ta qua lại với nhau, trên weibo oanh liệt một trận, toàn mạng đều đưa tin chúc phúc, fan hai nhà cơ bản cũng rất hòa thuận, theo lí thuyết chúng ta có thể xào cp thành công"
"Đoàn đội của anh lại cùng ngày đăng bài nói rõ, chứng minh là giả, không hổ danh là thẳng thắn dứt khoát, đối với các loại scandal đều là một thủ pháp giống nhau, thẳng tay chém một đao"
Hoắc Kham biết cô gái này muốn nói gì, hắn khí định thần nhàn kéo ghế gỗ đến ngồi bên cửa sổ, một tay đỡ đầu, ngậm thuốc lá ngồi xem đứa nhỏ còn đang quay phim.
Hắn ước được hòa mình vào mưa.
Để được hôn đứa nhỏ từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài thật nhiều thật nhiều lần.
Tưởng Di đến gần một chút, mở cửa sổ ra, nước mưa hắt vào mặt: "Đàn anh, anh và hậu bối dưới kia có cp, qua bao ngày rồi vẫn yên ổn sống tốt, phòng làm việc của anh dạo này định ăn chay niệm phật, xuất gia, không muốn sát sinh à?"
Hoắc Kham nhấc chân: "Muốn mượn tiền? Nhiều hay ít?"
Tưởng Di không phản ứng lại: "Cái gì?"
Hoắc Kham liếc nàng: "Không phải cô với tình nhân bí mật bị chụp à?"
Tưởng Di: "..."
Nói đến chuyện này tim liền đau nhức nhối á.
Cô với bạn trai nhỏ xuống lầu vứt rác thì trúng chiêu.
Paparazi thông báo cho bọn họ đưa tiền, hạn là mười hai giờ, quá giờ không chờ đợi.
Hai bên đoàn đội khẩn cấp mở cuộc họp, bạn trai nhỏ của cô là idol lưu lượng đang lên, giai đoạn này không thích hợp công bố chuyện yêu đương.
Hết cách, bọn họ đành bỏ tiền mua tin kia lại.
Tám triệu, đm.
Tưởng Di vỗ vỗ ngực cho dễ thở.
"Thật là, em còn tưởng đã bịt kín tin tức rồi, đàn anh, giới giải trí này còn có chuyện gì mà anh không biết không?"
Hoắc Kham quét mắt nhìn trạng thái của cô, là cảm giác thả lỏng sau khi giải quyết xong việc.
"Không vay tiền cô muốn làm cái gì? Nghiện thuốc à?"
Tưởng Di: "..."
"Đàn em, lo thân mình trước đi, đừng có hóng cái này hớt cái kia nữa
Hoắc Kham cười lạnh: "Tôi không có bà mẹ trẻ như cô, cô cũng không có thằng con lớn như tôi đâu"
Tưởng Di bặm môi, bất lực chửi thề.
Kết quả không ngoài dự đoán, một cái rắm cũng không hỏi được.
.
Hoắc Kham không muốn nhiều lời nữa, hắn nhìn chằm chằm phim trường, hút xong một điếu thuốc lại đốt thêm một điếu.
Tưởng Di nhìn tàn thuốc trên đất.
"Mưa càng ngày càng to"
"Người trẻ đúng là có sức xông pha, tắm mưa lâu như vậy mà vẫn chịu được"
Hoắc Kham nhìn mưa rơi, sắc mặt trầm trầm, hắn gửi tin cho An Lợi, bảo y kiểm tra thuốc cảm cúm xem có đầy đủ không.
Tưởng Di thổi một ngụm khói ra ngoài cửa sổ trong mưa, cười than thở: "Diễn dưới mưa đúng là kính chiếu yêu của nhan sắc, nhóc con kia lớn lên thật xinh xắn, đứng xa như vậy mà bóng người ướt đẫm mà trông cũng là cảnh đẹp ý vui"
Đang nói dở, người trong cuộc liền lảo đảo ngã xuống đất.
Máy quay vẫn đang quay, đạo diễn Vương còn tưởng là tình huống bất ngờ, là phát huy đột xuất của diễn viên.
Hoắc Kham cau mày đứng lên, hàm dưới căng chặt, vành môi cắn chặt đến mức lạnh lẽo, điếu thuốc bị nghiêng dính vào nước mưa cũng không để ý.
Tưởng Di liếc nhìn sắc mặt đáng sợ của hắn, sợ hãi hít một hơi khí lạnh.
Cô tìm thấy sự thật rồi à?
_________________________________________
Trời ơi thầy Hoắc dịu dàng quá đi mất, em cũng muốn gả cho thầy Hoắc :( 
P/s: tự dưng mấy chương này dài quá trời, 1 ngày hai chương ngồi mòn mông =)))))) gần 4k chữ, khóc á.  


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện