Anh Ấy Không Phải Anh Trai Tôi

8: Tất Cả Chỉ Là Giấc Mơ


trước sau

Advertisement


Mùi thuốc khử trùng của bệnh viện pha lẫn mùi hương nam tính quen thuộc, khứu giác của Hạ Nhiên Y trở nên cực kỳ nhạy, cô thậm chí còn ngửi được mùi nước hoa của Tô Tiểu Vy thoang thoảng trên người Giang Dụ Thần.
Giang Dụ Thần? Hạ Nhiên Y hốt hoảng mở mắt, phát hiện Giang Dụ Thần ngồi cạnh giường đang nở nụ cười nhàn hạ nhìn cô.

Anh bỗng đứng lên, đến gần sờ trán Hạ Nhiên Y, khom thấp người ân cần hỏi cô: "Em có chỗ nào thấy không khỏe không?"
Hạ Nhiên Y dâng lên sự sợ hãi, lồng ngực cô như bị một tảng đá vô hình rất nặng đè lên không thể thở nổi, nếu không phải Giang Dụ Thần điên thì kẻ có vấn đề chính là cô.
"Nhiên Y, con xem anh thương con đến thế nào"
Hạ Nhiên xoay đầu theo giọng nói của Vương Tư Tuệ, bà vừa rửa trái cây xong, Giang Dụ Minh cũng cầm ly sữa nóng vừa pha đến chỗ cô.


Hạ Nhiên Y khẽ cười nhạt, Giang Dụ Thần đột ngột hành xử dịu dàng khác thường đều vì có mặt của Giang Dụ Minh và Vương Tư Tuệ, không có họ cô cũng sẽ không thể nhìn thấy bộ mặt giả tạo này của anh.
Đang nghĩ ngợi, thân trên Hạ Nhiên Y bỗng bị nâng lên, cô choàng tỉnh trợn mắt nhìn Giang Dụ Thần đang đỡ cô ngồi dậy, để cô tựa vào ngực anh.

Ánh mắt Hạ Nhiên Y dõi theo Giang Dụ Thần cầm ly sữa từ tay Giang Dụ Minh đưa đến miệng cô, cô kinh hãi nhìn thẳng vào mắt anh dò xét, nụ cười trên gương mặt anh quả thật rất dịu dàng nhưng đáy mắt lộ rõ sự lạnh lẽo.
Hai bàn tay Hạ Nhiên Y vô thức siết chặt, vô tình tác động đến mạch máu đang được truyền nước, cô cảm giác có chút tê buốt liền xoa xung quanh chỗ ghim kim, phát hiện trên cổ tay mình không có bất kỳ vết thương nào.

Hạ Du giơ hai bàn tay đang run rẩy lên nhìn, cô nhớ mình đã rạch tay tự giải thoát nhưng hiện tại trên tay cô không có vết rạch, chẳng lẽ mọi thứ đêm qua chỉ là một giấc mơ?
Giang Dụ Thần thấy bộ dạng bất thường của Hạ Nhiên Y, anh đặt ly sữa xuống bàn bên cạnh đầu giường, nắm hai tay cô giả vờ lo lắng hỏi: "Nhiên Y, em sao vậy?"
"Nhiên Y, con bị gì vậy?"
Cả Giang Dụ Minh và Vương Tư Tuệ đều nhận ra Hạ Nhiên Y không ổn, cả hai sốt sắng quan sát sắc mặt đờ đẫn của cô.
Giang Dụ Thần thầm cười đắc ý, tốt bụng nói: "Chắc là Nhiên Y vẫn còn ám ảnh việc ôn thi, con sẽ liên lạc một bác sĩ tâm lý điều trị cho con bé"
Nghe những lời ngọt ngào từ miệng Giang Dụ Thần, Giang Dụ Minh và Vương Tư Tuệ đều mừng ra mặt, con anh con em hòa thuận yêu thương nhau đó chính là mong mỏi lớn nhất của những người làm cha mẹ khi bước đi bước nữa.
Trong mắt Giang Dụ Minh hơn hai mươi bảy năm, đến lượt Vương Tư Tuệ đều

Advertisement
thấy Giang Dụ Thần là một chàng trai hiểu chuyện, họ vốn không hề có gì lo lắng về anh.
Hạ Nhiên Y nghĩ đến mỗi ngày sống không bằng chết, tinh thần cô trở nên căng thẳng tột độ, cô không thể tiếp tục chấp nhận cuộc sống này, Hạ Nhiên Y nhìn mẹ cô đang mỉm cười vuốt tóc cô, cô sợ hãi nói: "Mẹ, Giang Dụ Thần..."

Thắt lưng Hạ Nhiên Y bị vật thể vừa lạnh vừa cứng ấn vào, theo như hiểu biết của cô, Giang Dụ Thần đang dùng súng khống chế, cho dù anh có giết cô cũng chẳng sao, nhỡ như kích động giết cả Vương Tư Tuệ thì không được.
Vương Tư Tuệ cau mày trách mắng: "Sao lại gọi anh như vậy, có phải anh chiều quá nên con hỗn như vậy phải không, mau xin lỗi anh đi!"
Hạ Nhiên Y cứng nhắc xoay đầu nhìn Giang Dụ Thần, anh mỉm cười rất tự nhiên, chợt xoa đầu cô cưng chiều nói: "Không sao, Nhiên Y thích là được"
Giang Dụ Minh nghe vậy cười thành tiếng, Vương Tư Tuệ lại nghiêm khắc phản đối: "Không được, trong nhà phải có trên có dưới, không thể để nó hỗn với con"
Thái độ của Hạ Nhiên Y sắp bùng phát cơn phẫn nộ, Giang Dụ Thần lên tiếng: "Hai người cũng mệt rồi, Nhiên Y cứ giao cho con"
Hạ Nhiên Y bất động, Giang Dụ Minh và Vương Tư Tuệ nói thêm vài câu liền chuẩn bị ra về sau ngày dài trong bệnh viện.
Ngay khi cửa đóng lại chỉ còn Hạ Nhiên Y và Giang Dụ Thần, cô xoay người đấm vào mặt anh.

Giang Dụ Thần không kịp trở tay mà ăn trọn cái đấm được dồn hết lực của Hạ Nhiên Y.
Gò má Giang Dụ Thần hiện lên máu bầm ẩn bên dưới da, anh không những không tức giận mà còn cười thách thức: "Hạ Nhiên Y, em đấm tôi một lần, tôi sẽ đâm em mười lần"

"Tiếp tục đi!" Giang Dụ Thần cố tình đưa mặt đến gần thách thức sự kiên nhẫn của Hạ Nhiên Y, càng nhìn thấy bộ dạng phẫn nộ của cô, anh càng cảm thấy vui sướng.
Sức khỏe lẫn tinh thần Hạ Nhiên Y đều chưa hồi phục, bị Giang Dụ Thần đả kích đến hít thở không thông, trước mắt cô dần tối đi...
Cảm giác vừa đau vừa tê đánh thức Hạ Nhiên Y dậy, cổ họng cô khô rát, cổ tay lại rất đau.
Gồng sức nhấc tay lên, Hạ Nhiên Y phát hiện cổ tay mình được quấn băng màu trắng.

Không sai, là vết cắt cô đã tự gây ra, những gì Hạ Nhiên Y vừa trải qua chính là mơ trong mơ.
Sau tất cả, người thua cuộc lại chính là Hạ Nhiên Y, cô tìm mọi cách thoát khỏi địa ngục tăm tối mà Giang Dụ Thần mang lại nhưng kết quả đâu lại vào đó.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện