Anh Ấy Không Phải Anh Trai Tôi

41: Điểm Cuối Của Lối Rẽ


trước sau


Giang Dụ Thần ăn xong về phòng tắm rửa, Hạ Nhiên Y phụ rửa chén lên sau.

Ngay khi bước vào phòng, anh bất ngờ ôm lấy cô, lười đến mức tắm xong chỉ quấn khăn chẳng thèm mặc quần áo.
Hạ Nhiên Y nghiêng người tránh né nụ hôn của Giang Dụ Thần, mắt nhìn về phía điện thoại của mình trên giường, dùng sức đẩy anh ra, cố ý châm chọc: "Đêm tân hôn không ở cùng cô dâu, ở đây làm gì?"
"Chỉ sợ có người ghen rồi ngất như lần trước"
Nghe giọng điệu bỡn cợt của Giang Dụ Thần, Hạ Nhiên Y xoay đầu nhìn anh, đẩy mạnh người anh ra, cười lạnh: "Vô vị"
"Nhưng trong miệng anh có vị".
Sau lời thỏ thẻ ám muội, Hạ Nhiên Y chưa kịp phản ứng đã bị Giang Dụ Thần cưỡng hôn, mùi kem đánh răng bạc hà mát lạnh lan tỏa.


Hạ Nhiên Y đột nhiên cảm thấy rất buồn cười, lại chợt nhận ra Giang Dụ Thần lúc này vô cùng đáng yêu.
Buổi sáng hôm sau Hạ Nhiên Y vừa bước ra khỏi toilet có người gõ cửa, cô đi thẳng đến mở.

Bên ngoài là Hà San, vừa thấy mặt đã gấp gáp nói: “Có biến rồi, tập hợp ở phòng khách”
Nói xong Hà San liền đi xuống lầu, Hạ Nhiên Y bất động vài giây, tối qua Tô Tiểu Vy bị hại đến thê thảm như vậy, qua một đêm mất ngủ có lẽ còn nghiêm trọng hơn.
Hạ Nhiên Y quay lại đánh thức Giang Dụ Thần, anh gắt ngủ chẳng thèm quan tâm kéo chăn chuyển người chỗ khác.

Hạ Nhiên Y bất lực nhìn Giang Dụ Thần, mỗi khi gọi người đàn ông hai mươi bảy tuổi này dậy chẳng khác nào gọi một đứa trẻ dậy.
“Mau dậy đi, anh không quan tâm Tô Tiểu Vy ra sao à?”
Giang Dụ Thần mặt mày nhăn nhó bất mãn giành chăn đang bị Hạ Nhiên Y kéo ra, cáu gắt nói: “Cô ta ra sao liên quan gì đến anh? Đừng phá nữa...”
Hạ Nhiên Y khổ tâm không thốt nên lời, cũng chẳng hiểu ngày xưa Minh Huê có thể chịu được tính ngủ xấu này của anh.
Ánh mắt Hạ Nhiên Y chợt dừng trên Giang Dụ Thần, nghĩ đến chuyện anh từng có quãng thời gian dài hẹn hò cùng Minh Huê, thật khó để không nghĩ anh cùng bạn gái cũ chưa từng lên giường, cũng không thể khẳng định trong lúc anh qua lại với Tô Tiểu Vy chưa từng xảy ra ngoài ý muốn.
Cửa bỗng có người gõ lần nữa, lần này là Minh Huê, trong lòng Hạ Nhiên Y dâng lên một cảm giác lạnh lẽo trống vắng, lại có chút tức giận Giang Dụ Thần.
Liếc thấy Giang Dụ Thần vẫn còn ngủ trên giường, nhìn sang gương mặt có chút khó coi của Hạ Nhiên Y, Minh Huê bật cười hiểu rõ sự tình: “Gọi Dụ Thần không được à? Nhéo lỗ tai anh ấy là dậy ngay, nhanh lên nhé, mọi người đang đợi”
Sau khi Minh Huê rời khỏi, Hạ Nhiên Y quay lại đứng cạnh giường, lạnh nhạt nói: “Chị Minh Huê tìm anh”
Nghe giọng điệu kìm nén cơn giận của Hạ Nhiên Y, Giang Dụ Thần giật mình tỉnh táo hẳn, vội ngẩng đầu nhìn cô bằng vẻ mặt vô tội, còn chưa kịp lên tiếng thì cô đã bỏ ra khỏi phòng.

Hạ Nhiên Y xuống dưới nhà, mọi người đang ở phòng khách ăn sáng,

cô đến góc ghế ngồi xuống.
Lạc Quân lên tiếng hỏi: “Dụ Thần dậy chưa?”
“Anh ấy vừa dậy”
Hà San đưa bánh mì mềm cùng mứt dâu đến cho Hạ Nhiên Y, cô không có tâm tình ăn uống liền lắc đầu từ chối, Quốc Khải bỗng lên tiếng trêu chọc: “Nhiên Y, tối qua em làm gì mà nó dậy không nổi vậy?”
Mọi người đột nhiên “Ồ” lên trêu, Hạ Nhiên Y cười nhạt không đáp, uể oải ngả lưng vào thành ghế, sực nhớ đến chưa kiểm tra kết quả điểm thi liền lôi điện thoại trong túi quần ra lên mạng xem.
Khoảng thời gian ôn thi đại học của Hạ Nhiên Y bị Giang Dụ Thần làm cho ảnh hưởng, nhưng điểm cũng không quá thấp, nếu điểm chuẩn của trường vừa tầm có lẽ sẽ đậu.

Xem điểm xong Hạ Nhiên Y lên trang chủ của trường đại học đã đăng ký xem điểm chuẩn theo ngành đã chọn.
Biết được kết quả tâm tư Hạ Nhiên Y sụp đổ, chỉ thiếu hai điểm đã đậu, trong đầu cô chợt trống rỗng, đột nhiên muốn bật khóc, cảm giác trong lòng vừa khó chịu vừa tức giận bản thân vì khi đó đã không cố gắng nhiều hơn.

Tương lai trong mắt Hạ Nhiên Y bỗng tối đen, tất cả hoài bão bỗng chốc tan biến ngay trong giấc mơ tươi đẹp cô ngày đêm mong ước.

Giang Dụ Thần từ trên lầu xuống, bắt gặp sắc mặt tái nhợt của Hạ Nhiên Y liền biết được có chuyện, anh nhanh chóng đến ngồi cạnh cô, vừa choàng tay khoác vai đã bị cô đẩy ra.
Lạc Quân đưa máy tính bảng đến cho Giang Dụ Thần, anh tạm để từ từ dỗ Hạ Nhiên Y, cầm lấy máy nhấn phát đoạn video trên màn hình.
Trong đoạn video phát cảnh Tô Tiểu Vy ở lễ cưới phát điên dùng nến trên bàn đốt những tấm màn trải bàn và rèm treo trang trí, từ chổ này loang ra chỗ kia, phút chốc trở thành một đám cháy lớn.

Tô Tiểu Vy la hét kích động tự đánh bản thân, đánh cả những người ở gần chỗ cô ta, bữa tiệc cưới trở thành bãi chiến trường, khách mời ai nấy tự bỏ chạy lấy thân giữa đám hỏa hoạn, khung cảnh cực kỳ thê thảm.
Hạ Nhiên Y xem đoạn video liền quay sang Giang Dụ Thần, trông anh vô cùng bình thản, trên gương mặt để lộ vài tia đắc ý, dường như mọi chuyện đều diễn biến theo kế hoạch của anh khiến anh rất hài lòng.
Lạc Quân ăn một miếng bánh mì rồi lên tiếng: “Khuya qua nghe báo Tô Tiểu Vy bị cấp cứu đưa đi rồi”
Lặng lẽ quan sát biểu cảm của từng người, cuối cùng Hạ Nhiên Y cũng đã nhận ra, ai dám đắc tội với Giang Dụ Thần thì sớm muộn gì cũng sẽ bị biến trở thành kẻ điên.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện