Âm Hôn Lúc Nửa Đêm

Ta Lấy Giọng Nói Của Nàng Ta Cho Chàng


trước sau

Minh Hậu nghe vậy lại nhìn về phía tôi. Tôi đột nhiên cảm thấy Minh Vương kia lên tiếng hỏi hay không cũng không ý nghĩa, hắn chủ yếu là muốn để tôi mở miệng, khiến tôi bị lộ.

“giọng nói không tồi ” Minh Hậu cười nhạo một tiếng

“Ta lấy giọng nói của nàng ta cho chàng thế nào?” Ánh mắt nàng ta nhìn về phía tôi vô cùng âm trầm.

Phụ nữ ăn dấm thật đáng sợ.

Minh Vương tạm thời không tỏ thái độ, chỉ là chứa 1 ý xem tôi cười diễu.

Tiểu Duy vội nói: “Đây chỉ là 1 nguyên vật liệu trong tiệm của ta, không đáng để Minh Hậu đại nhân làm ô uế tay của mình”

“Không bẩn” Minh Hậu âm dương khoái trí “Khó có được minh vương thích”

Minh Vương nhìn ngoài cửa, nghiền ngẫm cười:” Có thể làm được, nàng thử xem?”

Này có gì khó”

Minh Hậu nói xong duỗi ngón tay về phía tôi, một ánh sáng đỏ bay đến trên người tôi, tôi không thể động đậy. Ngay sau đó, cô ta vươn tay tới, nhanh chóng xông về phía tôi.

Tôi cứng đờ 1 chỗ không thể cử động, Tiểu Duy không dám ngăn cản, ngay lúc Minh Hậu chuyển hóa móng tay dài ra hai mét thì chạm đến cổ tôi, trước mắt tôi hiện lên 1 tia sáng, 1 tiếng va chạm vang lên, một bóng dáng màu đen quen thuộc chắn trước người tôi.

“Là người đàn ông trong quan tài kia”

Minh Hậu nhìn hắn cực kỳ hoảng sợ, sửng sốt trong chốc lát mới phản ứng lại, lập tứ có chút kinh hoàng, lắc mình lui về phía sau, đang ở bên cạnh Minh Vương.

Minh Vương đi lên trước 1 bước, cố ý kéo Minh Hậu ra 1 khoảng cách, nở nụ cười ấm áp với người nọ: “Đại ca đã lâu không gặp”

“Hừ” Người nọ vẫn cao ngạo, chỉ hừ 1 tiếng lạnh lùng.

Minh Vương cùng không thèm để ý, mở quạt xếp hắc huyền trong tay ra, đi tới trước mặt người nọ: “Đại ca, để chúc mừng người giải trừ được phong ấn, ta đã chuẩn bị tiệc tẩy trần cho ngươi ở Minh Cung”

“Hồng Môn Yến đi” Trong giọng nói lãnh đạm của người nọ có pha chút giễu cợt.

Minh Vương vẫn cười nhạt “Không phải”

Lúc này Minh Hậu cũng đã hết sợ hãi, cố gắng nặn ra nụ cười lấy lòng:
“Mặc Hàn, ta và Mặc Uyên nghe nói ngươi giải trừ phong ấn nên từ Minh Cung tới tìm người “

Thì ra con hàng này là Mặc Hàn.

Nhưng mà minh Hậu nói như là với không khí: “Mặc Hàn, Mặc Uyên là hai anh em” mà không ai để ý đến cô ta.

Nàng ta có chút xấu hổ, đi tới bên cạnh Mặc Uyên, khẽ kéo tay áo rộng của hắn ta, trao cho hắn 1 cái nhìn trìu mến.

Mặc Uyên nhìn cô ta 1 cái rồi hỏi Mặc Hàn: Đại ca, người đã làm cách nào mà giải ấn được? Lúc ấy chính ta khảm ngọc giản của nữ nhân kia để trấn áp vào quan tài của ngươi mà “

Không hổ là Minh Vương, sau khi phong ấn anh trai ruột lại có thể nói những lời mặt không đỏ, tâm không loạn sau khi giải phong ấn của anh trai như thế.

Ánh mắt Mặc Hàn yên lặng như sao trời, minh hậu cho rằng hắn xuất thần, chợt rút thanh trường kiếm huyết ra, chém về phía Mặc Hàn: ” Nói lời vô nghĩa với hắn làm gì, hôm nay ra ngoài còn không phải vì thừa dịp hắn chưa khôi phục pháp lực mà kết liễu hắn hay sao?”

“Hừ, Lăng Tuyền Ki” Lúc này Mặc Hàn mới khinh thường liếc nàng ta 1 cái, phất tay áo vung về phía kiếm của Minh Hậu.

Một luồng pháp lực đánh bật trở lại, tôi có cảm giác như ngàn cân đè lên mình, hai tay bị ép căng mà khuỵu gối xuống mặt đất.

Tiểu Duy cũng không khá hơn tôi là bao, khuôn mặt vốn tinh xảo lúc này cũng bị pháp lực ép hiện vẻ âm trầm như quỷ “Mặc Hàn đại nhân …. Xin thu pháp lực… Tiêu nhân không chịu nổi … quỷ hồn trên đường âm cũng sẽ bị hồn phi phách tán … Mặc Hàn đại nhân!!!”

Truyện convert hay : Nương Nương Tối Nay Không Trở Về Cung

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện