Ai Vừa Thắp Nhang Cho Vong Hồn

Chương 6


trước sau

Advertisement
Anh Hưng bảo vệ vừa nói vừa cười nhưng tôi không hề thấy vui chút nào. Vẻ thiện chí đã thay bằng khuôn mặt đăm chiêu. Hàng loạt những cơn cuồng phong da gà đã nổi lên khắp người.

- Em hỏi thiệt mà anh giỡn hoài.

- Em nói thiệt mà. Em gác cổng tính ra phụ anh cúng thì thấy anh đứng chỉ trỏ nói gì đó ở chỗ cái trụ. Mà anh khấn sao không mang nhang ra mà khấn.

- À ử. Không không tại em quen rồi. Thôi em vào trong làm tiếp đã.

Chạy qua lại chỗ trụ cổng ngó lên nhìn xuống nhưng vẫn không thấy thằng nhóc khi nãy ở đâu. Chẳng lẽ nào tôi vừa gặp ma sao. Làm gì có chuyện đó. Có khi anh Hưng bảo vệ,nổi tiếng cà chớn muốn chọc thôi. Tính ổng nhây nhây ngày bữa gì. Thằng nhỏ chắc sợ quá nên bỏ đi thôi.

Vào trong ngồi làm mà cứ nhấp nhổm không yên. Đầu óc cứ suy nghĩ mãi về cảnh tượng khi nãy. Đã dằn lòng là không phải,sao cứ nghĩ đến suốt.

Đợi mười lăm phút sau thì nhang cũng tàn. Tôi vội vã ra ngoài thu dọn,kiếm thùng đốt giấy,trông cho xong vì nãy giờ cứ thấy rợn rợn khó chịu vô cùng. Đặt cái thùng ra phía trước,trời gió lỡ cháy lan luôn cái cửa hàng thì ăn đủ. Ánh lừa lập lòe bắt đầu bùng lên khi liên tục đón nhận những tờ áo giấy. Khói tỏa ra nghi ngút,những mảnh tro tàn bắt đầu hướng lên nền trời mà lơ lửng. Để cho nó tự cháy,tôi tranh thủ thu dọn bớt đồ đạc vào bên trong. Khoan đã,một chùm nhãn đã biến đi đâu mất tiêu. Rõ ràng là năm chùm mà sao giờ lại khuyết mất một chùm. Dưới đất cũng không hể vương vãi. Nó to vậy thì lăn lóc đi đâu cho được.

Bất giác xoay người lại,nhìn xuyên qua ánh lửa,phia bên kia đường,hình như là thằng nhóc lúc nãy đang đứng đó,nhìn tôi chằm chằm. Nó từ từ bước qua,tiến lại chỗ cái trụ cổng khi nãy. Khẽ ngồi thụp xuống,hai tay bó gối,nghiêng đầu nhìn về phía bàn cúng. Chưa kịp lên tiếng hỏi thì thoáng thấy dưới chân nó,chính là chùm nhãn mà tôi tưởng đã bị mất.

- Này nhóc. Sao anh bảo đợi mà bỏ đi đâu vậy. Lấy nó từ lúc nào.

- Em đói...đói.. Lắm... Cho em xin..

- Thôi được rồi. Đây. Lấy hết mà ăn.

- Anh để đây đi. Em đi gọi bạn lại ăn cùng.

Nó khẽ nhoẻn miệng cười,chỉ tay xuống dưới đất rồi mau chóng chạy đi. Tôi vội vã ngoái theo thì đã không thấy đâu nữa. Phía con hẻm gần đó,một cái bóng vừa vụt vào. Chắc là bạn bẻ thằng nhóc ở trong đó rồi. Đặt dĩa nhãn gọn gàng vào một góc. Khẽ thở phào nhẹ nhõm. Đúng
Advertisement
là mình suy đoán mà. Thằng cha Hưng bảo vệ cà chớn. Chắc là lúc đi lấy thùng đốt giấy,thằng nhóc lẻn vào mà tôi không để ý thôi. Tội nghiệp. Tết nhất đến nơi rồi. Cha mẹ đâu mà lang thang cơ nhỡ như vậy.

Tranh thủ dọn dẹp,mãi một lúc lâu mà chưa thấy nó quay lại. Cái dĩa nhãn vẫn còn nằm chỗ trụ cổng. Không biết có gặp chuyện gì không nữa. Tám giờ đúng rồi. Đến giờ đóng cửa rồi còn đâu. Bây giờ mang vào lỡ nó quay lại không thấy thì tội nghiệp.

- Anh Hưng ơi. Em nhờ chút. Cái dĩa nhãn em bỏ chỗ trụ cổng á,tí thằng nhóc con quay lại lấy thì anh mang cất cái dĩa giúp em nhé.

- Ủa thằng nhóc nào.

- Thằng nhóc mà lúc sớm em kể anh đó. Nó quay lại. Nó xin mấy trái nhãn mà bảo em để chỗ này chờ nó đi gọi bạn lại ăn cùng.

Nghe đến đó,tự dưng anh Hưng nhìn tôi chằm chằm. Chốc chốc lại liếc mắt ra đường như đang thăm dò điều gì đó.

- Hôm nay em thấy anh lạ lắm nghe anh Sơn. Thiệt tình nãy giờ em ngồi ở bốt,em cũng lăm le cái dĩa nhãn đó rồi. Nhưng mà chăm chú nhìn anh nãy giờ thấy anh lạ lắm. Cứ đi đi lại lại,nói năng lung tung gì đó ở ngoài đường. Em có tò mò nhìn xem nhưng có thấy ai đâu.

- Thôi anh cứ cà chớn chọc em hoài. Nãy một lần rồi. Thằng nhỏ rõ ràng ràng đứng nói chuyện với em chỗ này. À không. Nó ngồi chứ phải đứng đâu. Em còn chưa hỏi tội anh để cho nó lẻn vào trộm chùm nhãn mà không cản lại đó.

- Đây. Anh nhìn đi. Biết là anh không tin nên em có quay lại làm bằng chứng đây.

Cầm chiếc điện thoai từ tay anh Hưng bảo vệ,nhìn vào hoạt cảnh đang diễn ra trên màn hình,tôi như chết điếng,toàn thân run rẩy cả lên. Trong đoạn phim quay vội là cảnh tôi đang đứng chỉ chỏ nói chuyện,thế nhưng phía dưới trụ cổng,không hề có bất cứ thằng nhóc con nào cả. Kể cả lúc mang đĩa nhãn ra ngoài,vẫn không hề thấy cảnh nó chạy đi gọi bạn. Không thể nào. Không thẻ nào có chuyện vô lí như vậy được.

Truyện convert hay : Nữ Thần Siêu Cấp Người Ở Rể
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện