[Abo] Anh Không Phải Ghét Omega Nhất Sao?

Chương 20


trước sau

Dọc theo đường đi, hơi thở hỗn tạp bao lấy toàn thân Tần Thu.

Khô nóng theo ngực lan ra, tập trung ở hạ thân.

Cảm giác này, Tần Thu vừa quen thuộc lại xa lạ. -- Cậu động dục!

Mục đích việc đi WC là muốn thoát khỏi Kha Dĩnh, hơn nữa còn muốn bổ sung thuốc ức chế.

Cước bộ của Tần Thu có chút vội vàng rảo bước tiến đến WC.

Xác định trong WC không có ai, mới chui vào gian tận cùng bên trong. Tuy rằng không có ba lô, nhưng cậu đã đem thuốc ức chế giấu trong túi áo.

Tần Thu lấy ra một cái lọ trong suốt.

Bên trong lọ trống trơn, chỉ còn lưu lại vài giọt chất lỏng. Thân lọ làm bằng thủy tinh bị vỡ một mảng, làm ướt nhẹp túi áo sơ mi của Tần Thu.

Hẳn là lúc bị Kha Dĩnh đụng trúng, thuốc ức chế cũng bị đụng nát.

Tình huống này thật không xong mà!

Thân thể càng xao động, tin tức tố khó khống chế phát ra bên ngoài.

- -

Nam Viên đứng trước cửa WC.

Hắn một đường theo đuôi Tần Thu tới WC.

Cước bộ dừng lại trước cửa.

Một cỗ tin tức tố trong veo tràn ra từ WC, hắn thân là Alpha trời sinh khứu giác nhạy bén, rõ ràng bắt giữ được tin tức -- trong WC có Omega đang động dục.

Mà Tần Thu đang ở bên trong.

Nhưng dù biết vậy, Nam Viên hiếm khi không bị làm cho nổi giận.

Bởi vì cỗ tin tức tố này mang theo hương bạch lan mà hắn vô cùng quen thuộc.

Bạch lan......

Vì cái gì, tin tức tố của Omega đang độc dục là bạch lan?

Một sự thật khó tin hiện lên trong đầu Nam Viên.

Tần Thu vì cái gì luôn mang theo thuốc ức chế dành cho Omega trên người, vì cái gì Tần Thu vẫn luôn không cho phép hắn tới gần, không muốn cùng hắn thân thiết? Vì cái gì lúc hắn ở kì mẫn cảm, ngửi được hương vị đó khiến hắn mất đi khống chế? Vì cái gì......

...... Trên người Tần Thu luôn mang theo hương bạch lan nhàn nhạt. Mỗi lần hắn hỏi, Tần Thu luôn nói đó là bởi vì cậu vẫn luôn dùng nước hoa bạch lan -- mẹ nó chứ nước hoa.

Nam Viên đẩy ra cửa lớn WC.

Hắn không có lên tiếng.

Chỉ là trầm mặc mở cửa từng gian từng gian WC.

Không có ai. Gian này cũng không có người.

Chỉ còn lại một gian cuối cùng.

Hắn lúc nãy nhìn thấy Tần Thu đi vào WC, gian còn lại này, chỉ có thể là Tần Thu.

Chân tướng tựa hồ đã trồi lên mặt nước.

Nam Viên ngược lại không tiếp tục đẩy cửa ra.

Nam Viên dừng lại ở trước cửa gian, châm một điếu thuốc.

Khi hương trà quen thuộc đột nhiên xuất hiện trong nhận thức, Tần Thu liền hoàn toàn luống cuống.

Trong không khí đầy rẫy tin tức tố của Omega, nhưng một mạt tin tức tố bá đạo của Alpha, dường như chẳng thể bỏ qua. Tần Thu nghe thấy tiếng bước chân, chậm rãi, từng bước một, tới gần mình.

Cuối cùng đứng ở trước cửa.

Một tấm ván gỗ mỏng, căn bản không thể đem lại cho Tần Thu một chút cảm giác an toàn nào.

Thân thể cậu tham lam hít vào tin tức tố của Alpha trong không khí, mỗi một cái tế bào trong cơ thể cậu đều đang kêu gào, cậu khắc chế xúc động muốn mở cánh cửa kia ra, cấp bách muốn lao vào cái ôm ấm áp của Alpha, làm cho cho hương vị của hắn lấp đầy toàn thân, từ trong ra ngoài.

"Cậu là Omega." Thanh âm Nam Viên khàn khàn vang lên.

Không phải nghi vấn, mà là khẳng định.

Cách cánh cửa, Tần Thu căn bản không thấy được giờ phút này trên mặt Nam Viên xuất hiện một tia phấn khích.

Hắn dường như, đột nhiên suy nghĩ rất nhiều.

Tần Thu mím môi, cậu biết bí mật mà mình luôn cố che giấu đã bị bại lộ, còn là bại lộ ở trước người mà mình không muốn bại lộ nhất.

Tiếp tục trốn trong WC, đã không còn ý nghĩa

Lý trí còn sót lại của Tần Thu không cho phép cậu hướng Nam Viên cầu xin tha thứ, cố chấp không chịu đem bộ dáng yếu ớt nhất của bản thân xuất hiện ở trước mặt Nam Viên. Có lẽ cậu cũng hiểu rõ, Nam Viên rất chán ghét Omega, bộ dáng động dục của chính mình, sẽ chỉ khiến Nam Viên càng thêm chán ghét.

Tần Thu mở cửa ra.

Trong không khí nồng đậm tin tức tố đã đem bí mật của Tần Thu toàn bộ phơi bày trước mắt Alpha. Tần Thu căn bản không cần giải thích gì với Nam Viên.

Tần Thu mặt không chút thay đổi làm lơ Nam Viên, muốn ra khỏi WC.

"Cậu đi đâu?" Nam Viên rũ mi.

"Bệnh viện!" Hô hấp của Tần Thu hơi nặng nề.

Nam Viên ngẩng đầu, sắc mặt âm trầm: "Cậu định đem bộ dạng này ra ngoài?"

Bộ dạng gì cơ?

Quần áo lộn xộn đầy nếp nhăn, da thịt trắng hồng đan xen bại lộ trong không khí,
trên mặt mang theo biểu tình quyến rũ mà bản thân cũng không tự biết, toàn thân còn tản ra hương vị tin tức tố "động dục".

Trời mới biết Nam Viên phải kiềm nén thế nào mới miễn cưỡng ngăn chặn được xúc động của bản năng.

Mà người này thế nhưng còn không tự biết mà muốn đi ra ngoài, đem bộ dáng chọc người thương yêu này bày ra cho những khác xem.

Nam Viên cảm thấy mình sắp điên rồi.

Hiện tại trong đầu Tần Thu loạn thành một đoàn, kì động dục khiến cậu mất đi năng lực suy nghĩ, lý trí còn sót lại nói cho cậu biết nếu còn tiếp tục đứng ở đây sẽ làm cho sự tình càng thêm phức tạp. Tin tức tố quen thuộc đang câu dẫn cậu đến sa đọa, mà Alpha trước mắt này, hắn chán ghét Omega.

Tần Thu không để ý đến câu hỏi của Nam Viên, tiếp tục hướng ra ngoài đi đến.

Nam Viên cuối cùng cũng nhịn không được.

Hắn vươn tay, bắt lấy Tần Thu.

Một phen chế trụ cổ tay Tần Thu, sau đó giật mạnh.

Trời đất quay cuồng cũng không thể hình dung được cảm xúc của Tần Thu lúc này.

Giây tiếp theo, Tần Thu bị đẩy tới bồn rửa mặt.

Một điếu thuốc lá còn chưa cháy hết rơi xuống trước mặt Tần Thu, một thân ảnh cao lớn đến gần từ sau lưng.

Nếu Nam Viên dám đánh cậu, cậu nhất định sẽ đánh trả lại. Tần Thu thầm nghĩ.

"Anh làm gì...... Á!" Đau nhức từ phía sau cổ truyền đến.

Đôi môi ấm áp đặt trên tuyến thể bí ẩn.

Hàm răng sắc nhọn không chút khách khí cắn xuống.

Cùng với vị rỉ sắt của máu, một cỗ tin tức tố hương trà tiêm vào cơ thể cậu, trong tin tức tố bạch lan còn kèm theo hương vị của Alpha, hương vị bá đạo này giống như muốn tuyên thệ chủ quyền rằng Omega này thuộc về hắn.

Cậu bị...... Đánh dấu.

Ánh mắt Tần Thu tan rã nhìn thuốc lá còn cháy cách đó không xa, chậm chạp nghĩ.

Thân thể chậm chạp, giống như không còn thuộc về cậu, tuyến thể bị tiêm vào tin tức tố, làm cho cậu hoàn toàn mất đi chống cự, như con rối mặc cho Alpha điều khiến.

Dường như đã qua một đời.

Đánh dấu tạm thời cuối cùng cũng xong.

Nam Viên mĩ mãn nhìn người trước mắt thất thần. Đem người lật lại, mặt đối mặt.

Một nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống môi Tần Thu.

Khó có thể tin, ôn nhu cùng thô bạo lại xuất hiện cùng một lúc và trên cùng một người.

Tin tức tố bao lấy Tần Thu, trấn an Omega đang động dục, nhưng cũng tiến thêm một bước dụ dỗ Omega mở rộng thân thể mình cho Alpha.

Tần Thu không chống lại được bản năng, Nam Viên đã chậm rãi hãm sâu.

"Tê!"

Bên hông đau nhức làm Tần Thu tỉnh lại.

Đau đớn vĩnh viễn là thuốc an thần tốt nhất, làm cho người đang không khống chế được khôi phục lý trí sau cơn đau, Tần Thu đột nhiên cảm thấy may mắn vì Kha Dĩnh đẩy cậu đủ tàn nhẫn, hiện tại bị đau đến tỉnh, không đến mức làm cho sự tình không thể cứu vãn.

Tin tức tố trong kì động dục hỗn loạn, sớm đã được Nam Viên đánh dấu tạm thời trấn an, chỉ là dưới tin tức tố của Nam Viên, Tần Thu vô lực chống cự mà muốn sa vào. Nhưng tỉnh táo lại, Tần Thu vẫn là theo bản năng dùng sức đẩy ra.

Truyện convert hay : Giám Bảo Kim Đồng

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện