Thông tin truyện A Mạch Tòng Quân

A Mạch Tòng Quân

Tác giả:

Thể loại:

Cổ Đại, Nữ Cường

Lượt xem:

32

Trạng thái:

Hoàn thành

Nguồn Truyện:

Truyện 247
Đánh giá: 10/10 từ 13523 lượt

REVIEW A MẠCH TÒNG QUÂN 
 


Tác giả: Tiên Chanh
Thể loại: Cổ đại, tranh quyền đoạt vị - chiến tranh khói lửa, nữ phẫn nam trang, nữ cường - từng bước trưởng thành, quyền khuynh thiên hạ, OE hướng HE
Độ dài: 153 chương + 3 PN
Tình trạng: Hoàn edit và đang được chuyển thể thành phim cùng tên.
Trong các bộ truyện cổ đại bối cảnh chiến tranh vương quyền, có một câu hỏi rất hay được đặt ra để khảo vấn nội tâm nam chính, đồng thời là nút thắt thúc đẩy mạch truyện, ấy là “Giữa giang sơn và mỹ nhân, ngươi sẽ lựa chọn gì?”.
Mấy bộ khác như nào tớ tạm thời không đề cập tới, nhưng ở truyện “A Mạch tòng quân” này, bạn đừng hy vọng nam chính đánh đổi giang sơn để lấy mỹ nhân về.
Truyện không phải ngược kiểu yêu hận tình thù quằn quại, rồi hiểu lầm với tiểu tam tiểu tứ nên các bạn cứ yên chí, chúng mình sẽ cay cú về vấn đề khác.
Cảnh báo thế có lẽ đủ rồi, không lòng vòng nữa, mình cùng đi vào bài review thôi.
***
Cha mẹ A Mạch đều là người xuyên không tới, học rộng tài cao nhưng lại đặt cho nàng một cái tên hết sức tùy tiện: Mạch Tuệ. Mạch ở đây nghĩa là lúa mạch ngoài đồng. A Mạch cứ thế lớn lên dưới cách dạy bảo đặc biệt cùng tình yêu thương vô bờ của cha mẹ. 
Thế nhưng, biến cố đột ngột xảy đến, gia đình trong một đêm bỗng thành âm dương cách biệt, chỉ có mình A Mạch sống sót trong vụ thảm sát thôn làng năm ấy mà kẻ cầm đầu chính là thanh mai trúc mã của nàng. 
Kể từ đó, tiểu cô nương tóc để trái đào, tính tình nghịch ngợm luôn miệng đòi gả cho ca ca Trần Khởi đã chết. Chỉ có thiếu niên tên A Mạch bước ra từ biển máu, dùng mọi cách sinh tồn để truy tìm lý do về cái chết của người thân.
Truyện xảy ra trong bối cảnh hai nước Nam Hạ và Bắc Mạc mâu thuẫn gay gắt, chiến tranh xảy ra liên miên. 
Cha của A Mạch từng là Tĩnh quốc công nổi danh của Nam Hạ. A Mạch tình cờ trải qua cảnh đồ thành tàn nhẫn của người Bắc Mạc do sát tướng Thường Ngọc Thanh chỉ huy. Vì vậy, nàng không thể không tòng quân, chung tay đánh giặc để giữ cái mạng nhỏ của mình. 
Trong hành trình bôn ba ấy, nàng đầu quân dưới trướng Thương Dịch Chi - kẻ sau này sẽ là Thành Tổ của Nam Hạ. Tiếp theo đó là một loạt những trận đấu gay cấn đến nghẹt thở. A Mạch không chỉ phải che giấu thân phận nữ nhi mà đồng thời phải biết giả ngốc đúng lúc và mạnh mẽ đúng chỗ. 
Vì mưu cầu quyền lực, A Mạch luôn sẵn sàng đảm nhận phần việc nguy hiểm nhất. Nàng không muốn làm thị vệ an nhàn hay một tiểu binh vô danh - A Mạch muốn trở thành một tướng quân quyền cao chức trọng chỉ bởi tư tâm của mình. Nàng vẫn luôn truy tìm đáp án về cái chết của người thân, muốn một ngày nào đó mình đủ sức đối đầu chính diện với thống soái quân Bắc Mạc Trần Khởi, hỏi hắn tại sao năm đó nhẫn tâm sát hại cha mẹ nàng - ân nhân của hắn. 
Hành trình ấy rất dài, cũng rất gian lao. 156 chương truyện không hề ngắn chút nào, nhưng qua mỗi chương, tớ luôn thấy được sự trưởng thành của các nhân vật. Đầu truyện, A Mạch là một nha đầu luôn bo bo giữ mình chỉ có hai bàn tay trắng. Tên không biết bắn, vũ khí cũng chưa từng cầm nhưng đến cuối cùng, nàng lại trở thành một đại tướng quân danh chấn tứ quốc, quyền hành trên tay đủ để nàng phản loạn mà lập nên vương triều riêng, tự mình xưng đế. 
Nhưng thứ A Mạch phải trả cho vinh quang ấy là thời thanh xuân tươi đẹp chìm trong âm mưu và chết chóc, là tấm thân đầy sẹo, là những lần lệ chảy ướt mi trong đêm tối. Đọc truyện mà nhiều lúc tớ chỉ muốn Tiên Chanh buff cho A Mạch xíu bàn tay vàng thôi huhu. 
Nhưng hiện thực thì luôn tàn khốc. A Mạch trong quân đã phải trải qua tháng ngày hết sức chật vật. Nàng bị coi thường vì khuôn mặt quá đẹp “không giống nam nhân”, bị đánh đập phạt roi, có lần còn suýt bị làm nhục. Đây có lẽ là bộ truyện đầu tiên tớ đọc mà có rất nhiều nam nhân dành tình cảm đặc biệt cho nữ chính nhưng lại luôn lợi dụng, tính kế, thậm chí từng muốn giết nàng.  
Tuy nhiên, chính nghịch cảnh mới có thể rèn giũa con người ta trở nên mạnh mẽ.
A Mạch không chút yếu đuối ủy mị. Nàng là một người rất tàn nhẫn: tàn nhẫn với địch, tàn nhẫn với chính bản thân mình. Đến sát tướng Bắc Mạc cũng phải tự nhận chẳng có sự tuyệt tình dứt khoát và tinh thần thép như của thiếu nữ mới đôi mươi này.
***
Chinh chiến nhiều năm như vậy, nhiều lúc trở thành quân cờ bị người ta lợi dụng đẩy vào hiểm cảnh, bị người vũ nhục chà đạp, có lẽ A Mạch cũng từng chạnh lòng về số kiếp bản thân. Năm ấy, nàng cũng từng là viên minh châu trong tay cha mẹ,  được người ta chiều chuộng yêu thương… 
A Mạch cũng từng có chút tâm tư thiếu nữ. Nàng từng thích hai nam nhân, một người giết cả nhà nàng, một người lại ở phe đối địch, vì đất nước mà muốn giết nàng nhiều lần. 
Có một tiểu khúc trong truyện mà tớ cho rằng đã nắm bắt toàn bộ tuyến tình cảm của cả bộ, nghe rất đỗi chua chát: 
“...Hưu ngôn na lang quân lãnh diện vô tình, chích nhân tha thân tại cục trung…” (Đừng nói lang quân lãnh diện vô tình, chỉ vì thân chàng đang bị giam cầm nơi tù túng…). 
Thời chiến loạn nào có chỗ cho nữ nhi tình trường. Vậy nên, sự lựa chọn của họ đều là hợp lý. 
Thật may là đến cuối cùng, vẫn có người nắm lấy đôi tay đầy vết chai của A Mạch mà tiến về phía trước, bầu bạn bên nàng qua những năm dài tháng rộng khi đất nước đã bình yên.
***
A Mạch tòng quân không phải là một bộ truyện có thể đọc theo kiểu “mì ăn liền”. Bạn sẽ cân não vì những mưu mô, thủ đoạn của vòng xoáy tranh quyền đoạt vị và chiến tranh giữa hai nước. Bạn sẽ chua chát trước độ “phũ” và lòng dạ sắt đá của các nhân vật chính, thậm chí sẽ cuốn chăn khóc rấm rứt vì sự ra đi của rất nhiều nhân vật trong truyện, vì sự tàn khốc của chiến trường rực lửa. Nhưng sau tất cả, đây quả thực là bộ truyện đáng để chúng mình bỏ thời gian nhảy hố. 
Cuối mỗi chương truyện thi thoảng sẽ có một đoạn mà tớ tạm gọi là bản chính sử của người đời sau ghi chép về cuộc đời danh tướng Mạch Tuệ, khiến tớ có cảm giác mình đang thực sự đọc về đoạn đời có thật của một thiếu nữ anh hùng trong quá khứ, lòng không khỏi bồi hồi xuyến xao. 
Dù đã đọc “A Mạch tòng quân” vài năm về trước nhưng hiện tại, khi ngồi viết những dòng review này, cảm xúc trong tớ vẫn còn vẹn nguyên. 
Cuối cùng số phận A Mạch sẽ đi về đâu? Liệu nàng có thể khôi phục thân phận nữ nhi, có tìm ra đáp án về cái chết của cha mẹ? Và ai sẽ là người nắm tay nàng đi tiếp quãng đường còn lại? Là quân chủ nàng lựa chọn giúp sức, là sát tướng phe địch, là trúc mã giết cả nhà nàng hay nghĩa huynh vẫn luôn nâng niu A Mạch trong lòng bàn tay? Mời bạn đọc truyện để biết thêm chi tiết


Bình luận truyện